Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 89
Cập nhật lúc: 10/02/2026 07:34
“Mẹ kiếp! Đúng là đau mắt thật mà!”
Lăng Việt – người nãy giờ bị ngó lơ nhưng vẫn im lặng hóng hớt – sau khi đóng cửa lại liền nhỏ giọng c.h.ử.i thề.
Điện thoại anh ta vang lên, là Từ Lễ gọi tới. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã hỏi: “Tình hình sao rồi? Nghe nói Hình Nhị đ.á.n.h nhau với người ta ở chỗ cậu à? Cậu ấy không sao chứ? Thế nào rồi? Thằng ngu nào chán sống thế, để tôi đến bệnh viện rắc thêm muối vào vết thương của nó!”
“Cậu hỏi Hình Minh Ngộ thế nào à? Nhị ca của cậu không còn là Nhị ca 'khúc gỗ' như trước nữa đâu.”
Dựa trên những gì tận mắt chứng kiến, Lăng Việt khách quan nhận xét: “Cậu ấy bây giờ ấy à, đạo đức suy đồi, phong khí bại hoại, nói thẳng ra là... dâm ô vô sỉ...”
Từ Lễ và Từ Phụng ở đầu dây bên kia lập tức hiểu ra, rồi mỉa mai lại: “Nói cứ như cậu không muốn cùng người mình thích 'đạo đức suy đồi, dâm ô vô sỉ' vậy... Đúng là ăn không được nho thì chê nho xanh!”
Lăng Việt nổi giận: “Cái thằng này... tút tút!”
Hai anh em nhà họ Từ đã nhanh trí cúp máy, tuyệt đối không để bị mắng!
Trong phòng bao.
Khương Thiên Tầm cân nhắc xem có nên dùng điện thoại đặt mua ít nước sát trùng trên app giao hàng không?
Nhưng mà thế thì lâu quá, ít nhất cũng phải nửa tiếng nữa mới tới.
Người đàn ông trước mặt ưu nhã, tự phụ, nhưng lại cứ dựa vào vết thương nhỏ xíu này để làm khó cô, khiến cô nhíu mày, rất muốn mắng một câu: “Có cần tôi gọi 115 đưa anh đi cấp cứu luôn không?”
Nhưng nghĩ lại thì thôi... cứ coi như người đàn ông này là một người bạn vừa ra tay giúp đỡ cô lúc gặp chuyện bất bình vậy.
Đi đường thấy ch.ó mèo bị thương còn phải tìm cách sơ cứu, huống chi là một con người bằng xương bằng thịt.
Khương Thiên Tầm nghĩ thông suốt rồi, ừ... đúng là đạo lý này.
Sau đó, cô đột nhiên ngước mắt nói: “Đây là một phương pháp dân gian tôi từng thấy, nói là trong nước bọt có chứa một ít men amylase và lysozyme, có tác dụng sát trùng nhẹ, nhưng hàm lượng rất ít nên không thể trị viêm được đâu, lát nữa anh vẫn nên uống t.h.u.ố.c chống viêm cho chắc.”
Nói xong, Khương Thiên Tầm cũng không chần chừ, cúi đầu ngậm lấy vết thương nhỏ trên tay anh.
Hình Minh Ngộ cúi xuống nhìn Khương Thiên Tầm, toàn thân lập tức căng cứng như đá. Bờ môi cô rất mềm, khoang miệng nóng hổi, bao bọc c.h.ặ.t lấy khớp ngón tay anh, mút nhẹ rồi lại dùng sức hút.
Khương Thiên Tầm không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ sợ sát trùng không đều nên còn dùng đầu lưỡi mềm mại, nóng hổi l.i.ế.m qua l.i.ế.m lại hai cái.
Cái cảm giác râm ran đó...
“Hừm...”
Đời này Hình Minh Ngộ lần đầu tiên được phụ nữ dùng lưỡi l.i.ế.m vết thương, cảm giác ấm áp, mềm mại đó khiến anh không kìm được mà phát ra tiếng rên nhẹ.
Lý trí của anh vốn đã bị cơn giận và cồn làm tê liệt, giờ đây cơ thể sảng khoái khiến hốc mắt nóng lên, tầm mắt bắt đầu mờ đi. Cô gái trước mặt đang cúi người ngồi xổm trước mặt anh, ở góc độ này... anh muốn không nghĩ bậy cũng khó.
Người phụ nữ trước mắt này thực sự là người phụ nữ đầu tiên của anh.
Có lẽ là bản năng của đàn ông, dù chưa ăn thịt heo nhưng cũng đã thấy heo chạy, có những chuyện không cần thầy dạy cũng tự biết, anh biết niềm vui giữa nam và nữ có thể dùng đến miệng.
Phòng bao yên tĩnh như vậy, Khương Thiên Tầm đương nhiên cũng nghe thấy âm thanh bất thường kia.
Để tránh xấu hổ, cô giả vờ ngốc nghếch l.i.ế.m thêm hai cái nữa, sau đó cầm miếng băng cá nhân dán cẩn thận lên cho anh.
Mùi hương nồng đậm tỏa ra từ người đàn ông, có mùi rượu, cũng có mùi hormone đang bùng phát.
Khương Thiên Tầm cảm thấy mình chắc chắn điên rồi... mới có thể liếc nhìn chỗ quần tây đen của anh đang nhô lên rõ rệt khi đứng dậy.
“Xong rồi đấy, coi như đây là lời cảm ơn của tôi vì anh đã ra mặt đ.á.n.h nhau với người ta...”
Thực tế, cô cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, mặt cũng nóng bừng, đầu óc quay cuồng như đang ở trong sương mù, không biết có phải do phòng bao này quá ngột ngạt không. Theo lý mà nói, không gian lớn thế này thì không thể oi bức được.
Khương Thiên Tầm cầm túi máy tính, không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Lăng Việt – một quý công t.ử phong lưu, hào hoa – lúc này đang lén lút nhìn theo bóng lưng Khương Thiên Tầm rời khỏi câu lạc bộ từ tầng một.
Bên cạnh anh ta là hai anh em nhà họ Từ đang "chờ thỏ đợi rùa" để hóng hớt chuyện của Nhị tẩu.
Lăng Việt nghĩ đến chuyện gì đó, cười nhạo một tiếng: “Nhị ca của các cậu cũng không xong rồi, là không làm ăn gì được, hay là sức khỏe kém quá nên thời gian ngắn thế?”
Ba người lên lầu. Từ Phụng – người đã kết hôn và dạo này có vẻ hơi "yếu" nên rất có kinh nghiệm – dặn dò lễ tân: “Gọi người hầm ít canh mang lên, loại đại bổ ấy, tốt nhất là bổ đến mức không phát tiết ra được thì nổ tung luôn.”
Mấy cô gái lễ tân: “...”
Thấy cửa thang máy sắp đóng, Từ Phụng nói nhỏ: “Cho sếp Lăng Việt của các cô uống ấy, anh ta không được khỏe lắm.”
Lăng Việt ở trong thang máy còn chưa biết mình vừa bị nói xấu, chờ Từ Phụng vào, ba người anh em thân thiết cùng nhau lên lầu.
Đẩy cửa phòng bao ra, liền thấy một bóng hình cao lớn, đĩnh đạc đang ngồi đó, kẹp giữa ngón tay là một điếu t.h.u.ố.c vừa mới châm.
Hình Minh Ngộ lười biếng tựa vào sofa đen, đôi chân dài tùy ý dang rộng, gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại tràn đầy d.ụ.c vọng thâm trầm.
Cà vạt của anh đã nới lỏng, yết hầu khẽ chuyển động.
Ba người anh em cùng cúi đầu nhìn xuống chỗ nhô lên đáng sợ dưới lớp quần tây của anh.
Mẹ kiếp, vốn định lên đây để chế giễu, ai ngờ nhìn xong lại thấy tự ti đột ngột.
Từ Phụng không dám tin: “Nhị ca, đều là người nhà cả, anh nói thật đi anh ăn cái gì mà lớn thế? Nấm đùi gà loại to nhất ngoài chợ à? Hay là hồi nhỏ anh bốc phân hóa học ăn thay đồ vặt?”
