Hôn Lễ Không Thành - Chương 3

Cập nhật lúc: 24/08/2026 09:01

Mọi người đều sững sờ, gương mặt vừa kinh ngạc vừa ngượng ngùng.

"Đột ngột vậy sao? Xin lỗi nhé, tôi không biết..."

"Để tôi mời cậu ly cà phê, coi như xin lỗi."

Tôi mỉm cười, ngắt lời bọn họ.

"Không cần đâu, mọi chuyện qua rồi."

Công việc bận rộn của buổi sáng cũng giúp tôi tạm thời quên đi những chuyện phiền lòng.

Tôi cầm cốc đi pha nước, vừa đến phòng trà đã thấy vài người đang tụm đầu bàn tán.

"Sao Trịnh Gia Thụ lại đột nhiên không cưới nữa vậy?"

"Vị hôn thê của cậu ấy vừa xinh đẹp vừa có gia thế, chẳng lẽ chê cậu ấy không đủ xứng?"

"Đừng nói linh tinh. Vị hôn thê của cậu ấy đối xử với cậu ấy tốt lắm. Canh dưỡng dạ dày nấu suốt cả tuần không bữa nào trùng món. Lần trước cậu ấy bị thủng dạ dày phải nhập viện, cô ấy ở bên chăm sóc không rời nửa bước. Sau khi xuất viện còn đưa đón đi làm một thời gian. Yêu đến mức ấy rồi, đừng đoán bừa."

"Thế thì còn gì nữa? Hay là Trịnh Gia Thụ lén nuôi người khác ở bên ngoài?"

"Cậu thôi đi! Làm đồng nghiệp bao nhiêu năm rồi mà còn không hiểu cậu ấy sao? Có năng lực, có trách nhiệm, lại hòa nhã, hài hước, làm việc rất chừng mực. Đúng chuẩn người đàn ông khiến người khác có cảm giác an toàn."

Tôi không nghe tiếp nữa.

Mua một ly cà phê đậm đặc ở quầy bán lẻ rồi quay về tiếp tục làm việc.

Vừa ngồi xuống, điện thoại của ba tôi lại gọi tới.

Tôi không nghe, nhưng tin nhắn của ông vẫn liên tục gửi đến.

[Sao anh lại chặn Tư Di? Anh là trẻ con đấy à?] 

[Không thể ngồi xuống, bình tĩnh nói chuyện với nhau được sao?] 

Tôi lặng lẽ đọc hết những dòng ấy không biết phải trả lời thế nào, trong lòng trống rỗng đến đáng sợ.

Đến khi hoàn hồn, số của ba tôi cũng đã nằm trong danh sách chặn.

Mây đen kéo đến, sấm chớp liên hồi, mưa như trút nước, gió gào thét dữ dội.

Từng tia chớp xé ngang bầu trời, soi sáng dòng người đang vội vã rời tòa nhà để về nhà.

Đợi mọi người tan làm gần hết, tôi mới xuống lầu.

Mở túi ra, tôi mới sực nhớ mình không hề mang ô.

Suốt mười năm qua, đều là Chu Tư Di nhắc tôi.

Mỗi lần ra khỏi nhà, cô ta đều nhìn tôi đầy ngụ ý, mỉm cười ra hiệu bảo tôi cầm ô theo.

Dần dần, tôi đã hình thành thói quen. 

Chỉ cần là lời cô ta nói, tôi đều tin tưởng vô điều kiện.

Thói quen được xây dựng từ niềm tin quả thật rất đáng sợ.

Tôi lấy cặp che lên đầu, đội mưa chạy vào bãi đỗ xe. Đến nơi mới phát hiện xe c.h.ế.t máy, thế nào cũng không khởi động được.

Tức giận, tôi đ.ấ.m mạnh một quyền lên vô lăng.

Rõ ràng hôm qua vẫn còn bình thường, sao hôm nay lại hỏng chứ? 

Cuối cùng, tôi chỉ đành đội mưa đi bộ về phía ga tàu điện ngầm.

Vừa ra khỏi bãi đỗ xe, tôi đã nhìn thấy Chu Tư Di đứng giữa màn mưa.

Vừa thấy tôi, cô ta lập tức chạy tới, vẻ mặt lo lắng. "Gia Thụ, sao anh lại dầm mưa thế này? Mình về nhà trước rồi nói được không?"

"Buông ra!"

Tôi giật mạnh tay mình khỏi cô ta, không quay đầu mà bước đi.

Cô ta vừa gọi tên tôi, vừa đuổi theo phía sau.

Không ngừng đưa ô sang, cố che mưa cho tôi. "Gia Thụ, em lái xe đến rồi. Để em đưa anh về nhé!"

"Anh bị đau dạ dày, lỡ cảm lạnh sẽ rất khó chịu."

"Anh không chịu lên xe em thì ít nhất cũng cầm ô đi. Nếu anh đổ bệnh, em sẽ lo lắm..."

"Cút! Đừng có đi theo tôi!" Tôi đột ngột dừng bước, gào lên với cô ta trong cơn suy sụp. "Cút cho tôi xa một chút! Cút!"

"Tôi không muốn gặp lại cô! Cũng không muốn nghe cô nói thêm một lời nào nữa! Cô có nghe rõ không?"

"Cả đời này tôi sẽ không bao giờ tin cô nữa! Cút! Cút càng xa càng tốt!"

Tôi gào đến mức toàn thân run rẩy, trên mặt đã chẳng còn phân biệt nổi đâu là nước mắt, đâu là nước mưa.

Cổ họng tôi khản đặc, đau rát như đang rỉ m.á.u.

Rõ ràng hôm nay mọi thứ đều rất bình thường. Tôi đã chốt xong dự án với khách hàng, cũng đã ăn uống t.ử tế, thậm chí còn quyết định đi khám lại bệnh dạ dày đã trì hoãn quá lâu.

Tôi cứ ngỡ mình đã vượt qua được rồi.

Vậy mà chỉ cần nhìn thấy Chu Tư Di, tôi vẫn sụp đổ hoàn toàn. 

Chiếc ô duy nhất che cho cả hai bị tôi hất văng, ngay giây sau, nó bị cơn gió mạnh cuốn đi.

Chu Tư Di mặc chiếc váy dài được chăm chút tỉ mỉ, giờ cũng bị mưa gió làm cho nhếch nhác.

Cả hai đều đứng giữa màn mưa trong dáng vẻ chật vật.

Bị tôi lớn tiếng xua đuổi, cô ta vẫn đứng im như tượng đá.

Cô ta ngơ ngác nhìn tôi, đôi môi mấp máy như đang gọi tên tôi.

Nhìn dáng vẻ hoảng loạn và thất thần ấy của cô ta, trong lòng tôi không hề thấy hả dạ.

Ngược lại, chỉ thấy tim càng đau hơn.

Người qua đường xung quanh đều quay đầu nhìn về phía chúng tôi.

Tôi không muốn tiếp tục giằng co nữa.

Đưa tay lau nước trên mặt, tôi dứt khoát xoay người bỏ đi.

Về đến nhà, sau khi tắm xong, tôi bắt đầu nghẹt mũi, dạ dày cũng đau âm ỉ.

Uống t.h.u.ố.c xong, vừa định nằm xuống nghỉ thì điện thoại bỗng sáng lên, là cuộc gọi từ một số lạ.

"Trịnh Gia Thụ, cái đồ khốn kiếp này! Đến cả ba mày mà mày cũng chặn!"

"Tao sắp cuống c.h.ế.t rồi! Tư Di nó c.ắ.t c.ổ tay t/ự t.ử!"

"Bệnh viện Nhân dân số Một, khu cấp cứu tầng ba! Mau cút tới đây cho tao!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.