Hôn Nhân 88 Tỷ - Chương 2
Cập nhật lúc: 25/07/2026 15:02
Hơn nữa, biết Lý Thượng Vĩ có đối tượng, lại khiến cô cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.
Đến ngã tư đường, cô thấy số người đi đường đứng bên dưới cột tín hiệu đếm còn 8 giây, nhưng tám giây muốn chạy qua làn đường đi bộ quá rộng thì đối với cô là rất khó khăn, huống chi trên tay cô còn cầm cà phê, vì vậy cô quyết định chờ tới đèn xanh.
Đột nhiên, cô cảm thấy có một ánh mắt nóng rực đang nhìn chằm chằm vào cô, cô theo bản năng nhìn về phía trước, một nơi khác của làn đường dành cho người đi bộ, một người mặc tây trang màu xám thẫm, trên tay anh ta cầm một cặp công văn màu đen, đang bước nhanh về phía cô.
Vừa rồi là anh ta đang nhìn cô sao? Cô không biết, bởi vì cô cũng không nhận ra anh ta.
Vóc người của anh ta cao lớn thẳng tắp, có khuôn mặt anh tuấn thành thục, cằm hơi vuông vắn khiến hình dáng đường cong vốn nổi bật càng lộ vẻ kiên nghị kiên cường, biểu lộ trên khuôn mặt nghiêm túc, là vẻ nghiêm túc xem ra có mấy phần lạnh lùng, làm cho người ta có cảm giác bị áp bức vô hình, càng đến gần cảm giác càng mãnh liệt.
Cho đến khi đi tới trước mặt cô, Giang Tâm Nghiên lúc này mới giật mình thấy mình nhìn chằm chằm vào người đàn ông xa lạ trước mắt, ít nhất cũng hơn tám giây, đang muốn ngẩng đầu nói xin lỗi, nhưng chống lại đôi mắt đen lay láy kia, lòng của cô lập tức chợt trùng xuống. Ánh mắt của anh ta tĩnh mịch sắc bén, làm cho cô giống như con mồi đang bị tiếp cận, không cách nào nhúc nhích.
Cô không biết người đàn ông này tại sao lại dùng ánh mắt mãnh liệt như vậy để nhìn cô, cô cảm thấy sợ hãi, nhưng tầm mắt lại không cách nào rời khỏi người anh ta, hoàn toàn bị rung động bởi hơi thở nguy hiểm phát ra từ anh. Cô có ảo giác một giây tiếp theo bản thân sẽ bị anh ta chiếm đoạt, cảm thấy ánh mắt của anh ta nhìn cô tràn đầy h*m m**n chiếm giữ.
Là ảo giác của cô sao? Cũng giống như tầm mắt nóng rực mãnh liệt, vừa rồi chính là anh ta nhìn cô chằm chằm.
Tim đang đập rất nhanh, cô không thể nói rõ là vì sợ hãi hay là có một nguyên nhân nào khác, hai người cứ như vậy nhìn nhau .
Tinh một tiếng, một chiếc ô tô đi qua đột nhiên bấm còi, làm cho họ đang đối mặt trở lại bình thường.
Nhìn thấy người đàn ông lướt qua mình đi về phía trước, Giang Tâm Nghiên không suy nhĩ nhiều liền mở miệng “À......”
Cô không ngờ anh ta thật sự dừng bước, sau đó quay đầu lại, một đôi mắt thâm trầm nhìn cô chằm chằm.
Nói thực ra, ánh mắt của anh ta có sức xuyên thấu như vậy khiến lòng cô rung động, càng có chút không nói nên lời.
Vốn khẩn trương, không biết nên mở miệng như thế nào, hỏi một người xa lạ vừa rồi có phải đang nhìn cô không thì cô cảm thấy thật kỳ quái, ngộ nhỡ người ta nói không có, mà người nhìn chằm chằm là cô, thì không phải cô rất mất mặt sao?
Nhưng mà, đã gọi người ta lại, cô ít nhất cũng phải mở miệng nói một câu.
Nhưng có thể nói gì với một người đàn ông xa lạ đây? Cô khẩn trương khiến tim đập liên hồi, sau đó chợt nhìn thấy cà phê trên tay mình, cuối cùng cũng tìm được cái cớ thật hay.
“Ly cà phê này mời anh uống”, bàn tay cầm cà phê của cô hướng về phía anh ta.
Nhìn thấy người đàn ông cau mày, cô nở nụ cười cứng nhắc, vội vàng giải thích.
“Ly cà phê này là tôi vừa mới mua cho bạn của tôi, nhưng anh ta không có thời gian uống.., vì đây là Americano, tôi từ trước tới nay chỉ uống cà phê Latte pha sữa...”. Không nói thêm gì nữa, khuôn mặt trắng trẻo thanh lệ bởi vì ảo não mà ửng đỏ, cô phát hiện mình đã nói sai, nói như vậy, giống như là ly cà phê này không ai muốn uống.., cho nên mới đưa cho anh ta. “Xin lỗi, coi như tôi chưa nói gì”, cô rút tay về, cúi đầu xuống.
“Đưa cho tôi”, người đàn ông nói, thanh âm trầm thấp tràn đầy từ tính, chỉ có điều giọng điệu vẫn lạnh nhạt.
Anh ta thật sự muốn uống sao? Giang Tâm Nghiên không xác định nhìn anh ta.
“Không phải nói muốn mời tôi uống sao?” Người đàn ông lên tiếng lần thứ hai.
“... Đúng” Cô đưa cà phê cho anh.
Sau khi người đàn ông nhận lấy, lại liếc mắt nhìn cô thật sâu, rồi đi về phía trước mà không quay đầu lại.
Hiện tại là có chuyện gì?
Giang Tâm Nghiên đứng sững sờ tại chỗ, cô không ngờ rằng người đàn ông sẽ nhận cà phê, chỉ là, anh ta cũng không nói lời nào, trên mặt cũng không có biểu hiện gì, bầu không khí kỳ lạ khó hiểu.
Nhưng không phải cô tự nói muốn mời anh ta uống cà phê sao? Có cái gì mà cảm thấy kỳ lạ.
Tự nhiên cô nói muốn mời anh uống cà phê, có thể bị hiểu lầm là đang tiếp cận hay không? Phát hiện bản thân hình như là đang làm chuyện đó, hai má cô không khỏi đỏ lên.
Thật may là, cô không có cơ hội gặp mặt anh ta nữa.
Hai người chỉ là vô tình gặp nhau mà thôi.
Khi dòng người lại xuất hiện lần nữa, Giang Tâm Nghiên thở hắt ra, tiếp tục đi về phía trước.
Tới Thời trang trẻ em, Giang Tâm Nghiên đưa bản vẽ thiết kế nhiều ngày qua cho bạn thân Lô Dịch Thiến, công việc của cô là nhà thiết kế.
Cô và Dịch Thiến là bạn thân thời trung học, sau khi tốt nghiệp cùng nhau đi Mỹ du học, cô theo chuyên ngành âm nhạc, còn Dịch Thiến học ngành kinh tế. Dịch Thiến sớm quyết định sau khi về Đài Loan sẽ tự mình vào công ty Thời trang trẻ em làm việc, cho nên bình thường rất chú ý quần áo và trang sức của trẻ em, có thể là bị bạn tốt ảnh hưởng, vì vậy mỗi khi nhìn thấy quần áo trẻ em dễ thương liền không nhịn được chụp hình lại, từ lâu rồi, cô cũng chỉ thuận tay vẽ những ý tưởng về trang phục trẻ em trong đầu ra, không ngờ lại nhận được sự khen ngợi của Dịch Thiến, cứ như vậy ngẫu nhiên trở thành nhà thiết kế thời trang trẻ em.
Ba của Dịch Thiến một mình lập nên công ty Thời trang trẻ em, thời kỳ đỉnh cao ở Đài Loan có gần 70 chuỗi xí nghiệp kinh doanh bán lẻ, nhưng cùng với sự suy thoái của kinh tế toàn cầu, tỷ suất sinh lời bị ảnh hưởng giảm sút, hiện nay cửa hàng có lẽ chỉ còn khoảng 10 cửa hàng.
Lúc này, Lô Dịch Thiến đang xem bản thiết kế của bạn thân, cô lật xem từng tờ từng tờ một, lộ ra nụ cười hài lòng, “Tâm Nghiên, thiết kế lần này rất tuyệt.”
Sau khi thị trường thời trang trẻ em trong nước bị hàng nhập khẩu giá rẻ của Đại Lục làm xáo trộn, hiện nay thời trang trẻ em chỉ xuất khẩu sang Châu Âu là chủ yếu, mà phong cách thiết kế của Tâm Nghiên mơ mộng lại không mất đi sự ngây thơ, ở nước Pháp và các nước Châu Âu khác cũng rất được hoan nghênh, cô thậm chí còn có ý tưởng muốn đến Pháp thành lập cửa hàng kinh doanh bán lẻ.
“Thật không? Mình còn sợ cậu sẽ không thích.” Thiết kế lần này của Giang Tâm Nghiên là phong cách công chúa gió, dưới làn váy tăng thêm viền tơ, làm cho quần áo càng lộng lẫy hơn càng có khuyng hướng cảm xúc hơn.
“Mình rất có lòng tin với những thiết kế gần đây của cậu.” Lô Dịch Thiến thấy vẻ mặt là lạ của bạn thân, quan tâm hỏi: “Cậu làm sao vậy? Hôm nay trên mặt không có nụ cười. Bệnh của ông nội Giang đã đỡ chưa?” Cô nghe nói ông nội Giang bị bệnh một thời gian rồi, trước đây vẫn nằm viện, bây giờ ở nhà nghỉ ngơi điều dưỡng.
“Ừ, bác sĩ nói ông nội mình là vì nhiều năm làm việc vất vả, lao lực quá sức thành bệnh, muốn ông nội nghỉ ngơi thật tốt, không thể làm việc được nữa.” Cô không biết gì về công việc kinh doanh của công ty, lại không có đầu óc kinh doanh như Dịch Thiến, vì vậy mới khiến cho ông nội vẫn không thể nghỉ ngơi thật tốt. “Xem ra, vì ông nội, mình phải tìm một người đàn ông có tài kinh doanh kết hôn mới được.”
“Lần trước, cậu với Lý Thượng Vỹ của Khải Trung xem mắt, sau đó như thế nào?” Lô Dịch Thiến hỏi. Một năm này, ông vẫn luôn sắp xếp các cuộc xem mặt cho Giang Tâm Nghiên, thật ra, mọi người đều biết ông cụ là muốn tìm một người có năng lực để nối nghiệp.
“Lý Thượng Vỹ? Thôi, cậu đừng nhắc tới hắn.” Vừa nhắc tới cái tên này, những hình ảnh k.h.i.ê.u d.â.m sống động nhìn thấy lúc đó lại tự động hiện ra trong đầu, Giang Tâm Nghiên lắc mạnh đầu, cố gắng ném những hình ảnh đó ra khỏi đầu.
“Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Thật ra trước khi tới đây, mình có đi tìm hắn trước, vốn là nghĩ có lẽ cũng nên cho anh ta một cơ hội, kết quả là để cho mình nhìn thấy một chuyện rất bất ngờ.” Giang Tâm Nghiên kể tường tận tất cả những việc mình vừa nhìn thấy trong chứng khoán Khải Trung với bạn thân.
Không ngoài ý muốn, Lô Dịch Thiến cũng rất kinh ngạc. “Mình biết những gia đình giàu có 2 thế hệ, 3 thế hệ bây giờ thực sự đều rất ăn chơi, nhưng diện mạo của Lý Thượng Vỹ cũng coi như lịch sự, không giống như loại người ăn chơi, nào biết cũng chơi lớn như vậy, trình diễn những hình ảnh k.h.i.ê.u d.â.m trong giờ làm việc? Thật là quá khoa trương, có thể thấy được hắn ta chơi lén lút, chắc chắn càng điên khùng hơn, thật là không thể nhìn người qua vẻ bề ngoài.” Cô cũng từng gặp qua Lý Thượng Vỹ trong hôn lễ của người bạn.
“Lúc nhìn thấy, mình cũng có chút kinh ngạc.” Có thể là bởi vì Lý Thượng Vỹ diễn bộ dáng thâm tình quá chân thực, ngay cả ông nội của cô cũng cho là hắn thật lòng với cô.
“Nhìn thấy cái không nên nhìn, cậu có phải nên đi rửa mắt hay không, tránh cho những thứ bậy bạ tràn ra ngoài.”
“Cũng may, mình rất may mắn, không nhìn thấy các bộ phận quan trọng, vì vậy cho nên không cần phải đi rửa mắt.”
Lô Dịch Thiến không nhịn được cười, Giang Tâm nghiên cũng cười theo.
Sau khi cười xong, Lô Dịch Thiến tỏ vẻ bản thân rất quan tâm đến hành động của người nào đó: “Phòng Vi Tâm đó, cô ta không phải biết Lý Thượng Vỹ là đối tượng hẹn hò của cậu sao, cho nên cố ý đi quyến rũ hắn, léng phéng với hắn ta chứ?” Thời trung học, họ là bạn cùng lớp, cô ít nhiều cũng hiểu được ân oán lúc đó của bạn thân và cô ta.
Nhớ tới Phòng Vi Tâm, Giang Tâm nghiên cau mày: “Không biết, lúc đó mình xoay người liền rời đi, không có nói chuyện với cô ta.” Nhưng khi Phòng Vi Tâm quay lại nhìn thấy cô, thực sự đã nở nụ cười của một người chiến thắng.
“Người phụ nữ đó, mình thấy cô ta chắc chắn vẫn vì chuyện hồi cấp 3 mà ghi hận cậu, cho nên khi cậu bị Trác Tư Phàm hủy bỏ hôn ước, cô ta mới dùng thân phận bạn học cũ ở trước mặt rất nhiều truyền thông phê bình giễu cợt cậu. Mình thấy lần này nhất định cũng giống như vậy, cô ta cố ý muốn phá hư hạnh phúc của cậu, mặc dù là nhờ cô ta, mới biết được Lý Thượng Vỹ là hạng người gì, nhưng cô ta nhất định cố ý quyến rũ hắn ta.” Lộ Dịch Thiến vừa nghĩ tới những việc Phòng Vi tâm làm với cô liền tức giận không thôi.
“Nếu thực sự là như vậy, thì mình cũng hết cách rồi, ai bảo mình từng làm tổn thương cô ta.” Nhớ tới những việc đã xảy ra thời trung học, Giang Tâm Nghiên vẫn canh cánh trong lòng.
“Đừng bị ảnh hưởng bởi cô ta, cậu đâu có tổn thương cô ta? Mỗi người đều có tự do lựa chọn bạn bè, cậu không làm bạn với cô ta, cũng không thể nói là cậu làm tổn thương cô ta, nói chung là tâm lý của cô ta có vấn đề.”
“Không phải như vậy, nếu lúc đó mình có thể từ chối khéo léo một chút, hoặc đồng ý làm bạn với cô ấy thì tốt rồi.” Giang Tâm Nghiên biết bạn tốt đang an ủi cô, nhưng chính cô cũng hiểu sự việc năm đó cô thực sự có lỗi.
Cô từ nhỏ đã mất cha mẹ, vì vậy ông nội vô cùng thương yêu cô, cô muốn cái gì là có cái đó, ăn gì dùng gì đều là những thứ tốt nhất, hơn nữa ông nội là “Lão Giang” trên thương trường người người kính trọng, cô thường được mọi người gọi là tiểu công chúa của nhà họ Giang, vẫn luôn được ca ngợi quan tâm nên cô cũng tự cao, tính cách của cô khi đó cũng thực sự kiêu ngạo rất tùy hứng, không biết suy nghĩ cho người khác, yêu và ghét đều trực tiếp biểu hiện ra ngoài.
Cho nên lên trung học, khi Phòng Vi Tâm nói muốn làm bạn với cô, thì trực giác của cô không thích đối phương, cũng trực tiếp nói không muốn làm bạn với đối phương, kết quả, cô không ngờ các bạn cùng lớp đã hiểu lầm cho rằng cô coi thường Phòng Vi Tâm. Trên thực tế, cô ngay cả bối cảnh gia thế của Phòng Vi Tâm cũng không biết, đâu thể nào có ý kiến gì, nhưng sau đó, Phòng Vi Tâm bắt đầu bị cô lập chèn ép, không lâu sau thì chuyển trường.
