Hôn Nhân Đến Muộn - Chương 4

Cập nhật lúc: 22/08/2026 01:01

“Cháu chào chú, chào anh. Cháu là vị hôn thê của Phó Ngôn Tri.”

Phó Ngôn Tri: “...”

“Ngôn Tri, em thật quá hồ đồ.”

Phó Thư Vũ là người đầu tiên đứng ra phản đối.

Phó Ngôn Tri chẳng buồn để ý.

Anh vòng tay ôm lấy vai tôi.

Tôi lập tức phối hợp, ngoan ngoãn khoác tay anh, ngọt ngào gọi Phó Thư Vũ:

“Anh.”

Trần Uẩn bật cười.

“Loại phụ nữ như cô tôi gặp nhiều rồi. Vì tiền mà chuyện gì cũng làm.”

Tôi chớp chớp mắt nhìn cô ta.

“Cô Trần kiến thức rộng thật đấy. Vậy xin hỏi cô đang nói đến loại phụ nữ nào?”

Chẳng phải chỉ là đấu đá tâm cơ thôi sao.

Dù chưa từng trải qua, nhưng tiểu thuyết tôi đọc đâu có ít.

Nhìn là biết Trần Uẩn thích Phó Ngôn Tri.

Lần nào cũng chủ động lấy lòng người ta.

Còn Phó Thư Vũ thì rõ ràng cùng phe với cô ta.

Về phần Phó Tân, ông ta thiên vị con trai cả, chắc chắn trước giờ không ít lần để Phó Ngôn Tri chịu thiệt.

Phó Ngôn Tri đúng chuẩn nam chính.

Trong cảnh bốn bề thọ địch mà vẫn gây dựng được cả một thế lực.

Đỉnh thật.

Trần Uẩn bị tôi chọc tức không nhẹ.

“Vậy xin hỏi cô Tống là thiên kim của gia tộc nào?”

“Nhà họ Tống chứ. Tôi họ Tống, chẳng phải quá rõ rồi sao?”

Phó Ngôn Tri khẽ bật cười.

Tâm trạng dường như tốt lên không ít.

“Nhà họ Tống? Thành Diêm từ khi nào lại có nhà họ Tống?”

“Tôi xin lỗi nhé cô Trần. Biết trước cô không tin thì đáng lẽ tôi nên mang theo sổ hộ khẩu.”

“Cô bớt ăn nói linh tinh đi.”

Phó Ngôn Tri mạnh tay đặt đôi đũa xuống bàn, lạnh lùng nhìn Trần Uẩn.

“Cô Trần, vị hôn thê của tôi còn chưa đến lượt cô khoa tay múa chân. Mong cô tự trọng.”

Hai mắt Trần Uẩn đỏ hoe, giọng cũng mềm xuống.

“Ngôn Tri, em không có ý đó. Em chỉ sợ anh bị người khác lừa thôi.”

Phó Tân hừ lạnh.

“Phó Ngôn Tri, khá lắm. Có vị hôn thê mà cũng chẳng thèm báo với người bố này một tiếng.”

Phó Ngôn Tri bình thản đáp:

“Bố.”

“Năm đó bố giao công ty cho anh cả, con không hỏi lấy một câu.”

“Bố đuổi mẹ con ra khỏi nhà họ Phó, cũng chưa từng hỏi ý ông ngoại.”

“Giờ con có vị hôn thê, bố lại bắt đầu bày ra dáng vẻ của một người bố rồi.”

Nghe xong, Phó Tân tức giận đập mạnh xuống bàn rồi đứng phắt dậy.

Các vệ sĩ xung quanh lập tức đồng loạt tiến lên, đứng phía sau Phó Ngôn Tri.

Theo phản xạ, tôi khẽ kéo tay áo anh rồi dịch lại gần hơn.

Tôi chỉ sợ hai đứa sẽ bị bảo vệ ném thẳng ra ngoài.

“A Ngôn, chú chưa hiểu em nên mới hiểu lầm thôi. Em sẽ cố gắng chứng minh bản thân mình. Anh đừng vì em mà làm chú tức giận nữa.”

Tôi không ngừng nháy mắt ra hiệu với Phó Ngôn Tri, bảo anh nhịn một chút.

Anh hùng không chấp thiệt trước mắt mà.

Giây tiếp theo, mấy người mặc đồ đen bước lên giữ lấy hai cánh tay của Phó Tân, trực tiếp đưa ông vào thang máy lên tầng trên.

Tôi đứng hình.

Phó Tân tức đến mức c.h.ử.i ầm lên:

“Phó Ngôn Tri, thằng khốn. Mày đúng là giống hệt mẹ mày.”

5

Nửa tiếng sau.

Phó Tân ngồi trước mặt Phó Ngôn Tri, không ngừng xin lỗi.

“Ngôn Tri, bố xin lỗi con. Con muốn cưới ai thì cứ cưới, bố chỉ xin con buông tha cho tập đoàn Phó thị.”

Phó Ngôn Tri bắt chéo chân ngồi trên sofa, nhìn thẳng Phó Tân, khóe môi khẽ nhếch.

“Bố à, cha hiền con hiếu, mỗi tháng cả nhà quây quần ăn một bữa cơm là tâm nguyện lúc sinh thời của mẹ. Vì nể mặt bà ấy, bao năm qua con đã nhường nhịn bố không ít. Đừng đi quá giới hạn nữa.”

Phó Tân kích động nói:

“Ngôn Tri, bố biết sai rồi. Con đừng... xin con tha cho Phó thị. Sau này bố sẽ không nhúng tay vào công ty nữa, bố cũng đồng ý ra nước ngoài.”

“Giá mà bố sớm nghĩ thông như vậy thì tốt rồi. Cả nhà chúng ta còn có thể yên yên ổn ổn ăn xong bữa cơm cuối cùng.”

Sau khi vệ sĩ đưa Phó Tân đi, Phó Thư Vũ ở bên cạnh đẩy gọng kính vàng, khóe môi hơi cong lên.

“Ngôn Tri, bố già rồi, đầu óc cũng chẳng khác gì mắc chứng mất trí tuổi già. Em hà tất phải chấp nhặt với ông ấy.”

Phó Ngôn Tri đứng dậy.

“Anh cả nói đùa rồi. Sức khỏe của bố không tốt, em chỉ muốn ông ấy sớm sang nước ngoài điều trị, đừng quá lao lực nữa.”

“À phải rồi, anh cả, nghe nói công ty giải trí của anh gần đây đầu tư mấy dự án phim ảnh lỗ không ít. Nếu cần thì cứ nói, tiền mặt... em có rất nhiều.”

Sắc mặt Phó Thư Vũ lúc xanh lúc trắng.

Tôi lon ton chạy theo sau Phó Ngôn Tri.

Tối nay chẳng khác nào tập cuối của một bộ phim truyền hình về hào môn tranh đấu.

Không ngờ Phó Tân, người tung hoành thương trường bao năm, sau lưng người khác lại có bộ dạng như vậy.

Nhưng...

Tối nay Phó Ngôn Tri đẹp trai quá.

Hay là... vì ba mươi triệu, gả cho anh cũng không phải không được.

Tôi đuổi kịp anh, đưa tay khoác lấy cánh tay anh.

Phó Ngôn Tri bỗng dừng bước, cứng người quay đầu nhìn tôi.

“Phó Ngôn Tri, em biết chắc anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên rồi. Em đồng ý.”

“Anh nghĩ em đã hiểu lầ...”

Chưa để anh nói hết, tôi đã vòng tay qua cổ anh, kiễng chân hôn lên môi anh.

Do đứng không vững, tôi thuận tay ôm luôn lấy eo anh.

Một tay Phó Ngôn Tri đỡ lấy tôi, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Đôi mắt dài hẹp xinh đẹp của anh hiện lên chút lúng túng hiếm thấy, đôi môi mỏng ửng đỏ.

6

Kể từ tối hôm đó, suốt một tuần liền tôi không gặp Phó Ngôn Tri.

Qua lời anh Sẹo, tôi mới biết mẹ của Phó Ngôn Tri năm anh 15 tuổi đã bị Phó Tân đuổi khỏi nhà họ Phó, từ đó buồn bã u uất.

Tâm nguyện lớn nhất của bà trước khi qua đời là mong cả gia đình được hòa thuận.

Bà dặn Phó Ngôn Tri đừng oán trách Phó Tân, mỗi tháng nhất định phải về dự bữa cơm gia đình, bởi anh vẫn là con trai của nhà họ Phó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.