Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 116
Cập nhật lúc: 03/04/2026 08:19
“Người đàn ông này đúng là “trời sinh vẻ đẹp khó lòng bỏ rơi", đến Dương Thu Cẩn là phụ nữ nhìn vào còn thấy ghen tị.”
Không kìm lòng được, dì đưa ngón tay ra, sờ lên đôi lông mày dài xếch, sống mũi cao thẳng, đôi môi nhạt màu và khuôn mặt đẹp trai như nam chính phim điện ảnh của anh.
Trần Thắng Thanh thực ra đã tỉnh ngay từ lúc tiếng kèn vang lên.
Cảm nhận được ánh mắt của người bên cạnh, nghĩ đến chuyện đêm qua, anh nheo mắt, không muốn đối diện với Dương Thu Cẩn.
Bây giờ ngón tay b.úp măng của Dương Thu Cẩn đang mơn trớn gò má anh, lại còn có ý định sờ xuống dưới cổ, anh không thể giả vờ được nữa, mở bừng đôi mắt, trong mắt lóe lên những cảm xúc khó hiểu, anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của dì nói:
“Hôm nay em không đi làm à?”
Dương Thu Cẩn chẳng hề có chút lúng túng nào vì bị bắt quả tang, miệng vô thức nũng nịu:
“Đi chứ, chẳng phải đang đợi anh dậy nấu bữa sáng đó sao.
Anh đi lâu như vậy, một mình em vừa đi làm vừa chăm con, lại còn phải làm việc nhà, mệt lắm đấy, anh phải bù đắp cho em thật tốt mới được.”
Tóc dì đã dài hơn trước rất nhiều, mái tóc đen lánh xõa tự nhiên trên vai.
Dì chống cằm bằng một tay, tư thế gợi cảm nằm nghiêng bên cạnh anh.
Cổ áo ngủ cũ kỹ quá rộng, một bên trễ xuống, hơn nửa phần tròn trịa thoắt ẩn thoắt hiện.
Dì giống như chẳng hề hay biết gì, khuôn mặt xinh đẹp nở một nụ cười rạng rỡ, nhìn anh đầy vẻ ý nhị.
Sáng sớm đã nhìn thấy hình ảnh khiến người ta “m-áu dồn lên não" như thế này, Trần Thắng Thanh cảm thấy nơi nào đó đang trỗi dậy.
Anh không tự nhiên dời mắt đi, ngồi dậy, quay lưng về phía dì mặc quần áo:
“Vậy em ngủ thêm lát nữa đi, anh làm cơm xong sẽ gọi em.”
“Dạ.”
Dương Thu Cẩn đạt được mục đích, cũng rất dứt khoát, nằm vật xuống giường tiếp tục ngủ nướng.
Cảm thấy mới ngủ được một lát thì Trần Thắng Thanh đã vào phòng gọi dì dậy ăn cơm.
Dì lờ đờ mở mắt, đầu óc hơi choáng váng, môi lẩm bẩm:
“Sao đã làm xong cơm nhanh thế, em vẫn chưa ngủ đủ.”
Đêm qua bị anh làm thức giấc, ngủ thiếu mất hai tiếng, cho dù lúc này có ngủ bù thì dì vẫn thấy chưa đủ giấc.
Trần Thắng Thanh thấy dì mơ màng, đưa tay lấy từ cuối giường ra một chiếc áo khoác dài màu xanh thẫm, vụng về mặc vào cho dì, lại lấy chiếc lược gỗ đặt trên tủ, chải tóc cho dì.
Tóc dì vừa đen vừa bóng, dùng lược chải nhẹ một cái là xuống tận ngọn, mượt mà như lụa.
Dương Thu Cẩn ngáp ngắn ngáp dài, hưởng thụ sự phục vụ của người đàn ông một cách tự nhiên.
Nghe anh nói:
“Thu Cẩn, tóc dài ra rồi thì đừng cắt ngắn nữa, em để thế này đẹp lắm.”
Dương Thu Cẩn lập tức tỉnh táo lại, đối diện với đôi mắt đen láy của anh, dì bĩu môi nói:
“Em vẫn thấy em để tóc ngắn đẹp hơn, lúc nào rảnh em phải đi cắt cho ngắn bớt nữa mới được.”
Tay Trần Thắng Thanh khựng lại, không hiểu sao dì cứ thích đối chọi với anh trong chuyện cắt tóc như vậy.
Nghe thấy căn phòng nhỏ bên cạnh có tiếng Trần Thiên Hữu ngủ dậy gọi mẹ, anh đặt lược lại lên tủ, nhẹ nhàng xoa mái tóc đen bóng của Dương Thu Cẩn:
“Tùy em vậy, em thấy vui là được.”
Nói xong anh bước ra khỏi phòng, sang phòng nhỏ bên cạnh đốc thúc con dậy đ-ánh răng rửa mặt.
Bữa sáng Trần Thắng Thanh nấu mì sợi to, là mì tự nhào tự kéo, sợi mì vừa rộng vừa mỏng.
Anh còn học theo cách của Dương Thu Cẩn, rắc tỏi băm, hành hoa lên mì, dội thêm dầu ớt, bên cạnh bày vài lát rau xanh mướt, trông rất thơm và kích thích vị giác.
Dương Thu Cẩn không kén ăn, bê bát mì ăn rất ngon lành.
Trần Thiên Hữu thì xị mặt ra, không muốn động đũa:
“Lại ăn mì ạ.”
“Ăn mì thì sao nào, đây là mì ba con vất vả lắm mới làm được đấy, mẹ thấy vị ngon lắm.
Con mà không ăn là mẹ ăn hết đấy nhé.”
Dương Thu Cẩn làm bộ muốn tranh bát mì của cậu bé.
“Con ăn, con ăn mà.”
Trần Thiên Hữu không chịu được khích tướng, cũng biết mẹ nói là làm, sợ mẹ tranh mất bát mì thật thì cậu bé sẽ phải nhịn đói nửa ngày trời, nên vội vàng ôm khư khư cái bát, gắp mì lùa vào miệng.
Không ngoài dự đoán, cậu bé nhanh ch.óng bị nghẹn, ho sặc sụa.
“Ăn chậm thôi con.”
Trần Thắng Thanh đưa tay vỗ lưng con:
“Mẹ con đùa con thôi, không ai tranh của con đâu.”
Vừa dứt lời, anh đã nhận ngay ánh mắt “sát khí" của Dương Thu Cẩn:
“Trần Thắng Thanh, em đã nói với anh thế nào rồi, lúc em dạy con anh không được xen vào, cũng như lúc anh dạy con em cũng sẽ không can thiệp.
Chuyện anh lén cho nó ăn kẹo sau lưng em em còn chưa tính sổ đâu, anh lại còn dám hát ngược tông với em hả.”
Trần Thắng Thanh nghẹn lời:
“Anh sợ nó bị sặc thôi mà.”
Dương Thu Cẩn nhìn anh, đôi mắt khẽ nheo lại.
Trần Thắng Thanh thấy lạnh cả sống lưng, vội vàng giơ tay đầu hàng:
“Lỗi của anh, nó thích ăn thì ăn, không ăn thì để anh ăn thêm.”
Dương Thu Cẩn hừ một tiếng trong mũi:
“Anh đã về rồi thì chiều nay anh đi đón nó tan học nhé.
À đúng rồi, trời nóng rồi, chăn đệm trong nhà phải giặt giũ rồi thay bằng chiếu trúc, lúc nào rảnh anh mang chăn đệm đi giặt hết đi, rồi ra cửa hàng cung ứng xem có chiếu trúc không, mua hai chiếc về dùng.”
Trần Thắng Thanh ngẩn ra một lát:
“Thu Cẩn, em có thấy mấy việc này...
đáng lẽ là em phải làm không?”
“Không thấy.”
Dương Thu Cẩn bình thản nhìn anh:
“Con em đẻ, cơm em nấu, việc em làm, em còn phải chăm con, tự mình đi làm kiếm tiền.
Tất cả mọi việc em đều tự làm hết rồi thì em còn cần đàn ông để làm gì nữa?
Chẳng thà ly hôn quách cho xong, em tự sống một mình còn hơn.”
Thôi xong, đúng là không nên lắm lời câu đó.
Trần Thắng Thanh đặt đũa xuống, thở dài cam chịu:
“Thực ra anh thấy em không đi làm, cứ ở nhà chăm con cũng tốt mà.”
“Phải rồi, không phải đi làm, ở nhà làm giúp việc mi-ễn ph-í cho anh thì tốt quá rồi còn gì?”
Dương Thu Cẩn “cộp" một tiếng đặt bát đũa xuống bàn:
“Anh thấy em là hạng người an phận thủ thường, chỉ biết chồng con thôi à?”
Trần Thắng Thanh lập tức im bặt.
Tính cách của Dương Thu Cẩn từ nhỏ đã rất mạnh mẽ, dì khác hẳn với những người phụ nữ cam tâm tình nguyện làm hậu phương, ở nhà giặt giũ nấu cơm nuôi con, lấy gia đình làm trọng.
Dì có chủ kiến riêng, có cá tính riêng, chưa bao giờ dựa dẫm quá nhiều vào ai, lúc nào cũng chỉ dựa vào chính mình.
Anh kết hôn với dì chỉ là sự đưa đẩy của số phận, hai người cùng nhường nhịn nhau mà sống qua ngày.
Nếu Dương Thu Cẩn thực sự việc gì cũng nghe theo ý anh, dì không còn là dì nữa, sự cân bằng giữa vợ chồng họ sẽ mất đi, e là khó mà chung sống lâu dài được.
Trần Thắng Thanh hiểu rõ điều này, thở dài nói:
“Em đừng giận, anh không có ý muốn thay đổi suy nghĩ của em.
Anh là xót em cứ phải chạy đi chạy lại giữa nhà và nông trường, công việc và cuộc sống không vẹn cả đôi đường, chẳng thà cứ ở nhà, anh đâu phải không nuôi nổi em.”
Dương Thu Cẩn cũng biết lúc nãy mình hơi nóng tính, dì ngượng ngùng nói:
“Từ nhỏ đến lớn em đều đơn độc, làm gì cũng quen dựa vào chính mình rồi, rất khó để thay đổi bản thân thành kẻ sống phụ thuộc vào người khác.
Anh là chồng em, điều đó không sai, nhưng em thấy chúng ta nên là những người chiến sĩ cách mạng cùng sát cánh bên nhau, cùng nhau nỗ lực phấn đấu.
Bây giờ em là thống kê viên của nông trường, em mới vào làm vài tháng đã xảy ra chuyện đám cán bộ Tào Tuấn cưỡng bức nữ thanh niên tri thức.
Anh thử nghĩ xem, nếu em không đến nông trường làm việc, không dũng cảm đứng ra bảo vệ những cô gái đó thì bây giờ tình cảnh của họ sẽ ra sao.
