Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 119
Cập nhật lúc: 03/04/2026 08:19
“Dương Thu Cẩn hiện là nhân vật nổi tiếng ở vùng A Oa, là nữ anh hùng được mọi người ca ngợi, báo A Oa Nhật báo còn dự định cử phóng viên đến làm một buổi phỏng vấn cá nhân với dì.”
Đến lúc phóng viên tới nơi mà Dương Thu Cẩn vẫn còn làm thống kê viên, rồi cái miệng nhỏ nhắn của dì lại “ba hoa" vài câu không hay về nông trường thì vị trí Bí thư của Bí thư Địch e là khó mà giữ vững.
Bí thư Địch thấy dì thực sự đang nằm bò ra bàn viết bản kế hoạch, đành bất lực nói:
“Dù tôi có đồng ý cho cô làm thì các cán bộ khác chưa chắc đã đồng ý đâu, cái vị trí này của cô phạm vi liên quan rộng quá.”
Tay Dương Thu Cẩn vẫn viết thoăn thoắt không ngừng:
“Cái đó thì không phiền ngài phải lo lắng đâu ạ, ngài chỉ cần ủng hộ công việc của tôi là được rồi.”
Rất nhanh sau đó Dương Thu Cẩn đã viết xong bản kế hoạch, đưa cho Bí thư Địch xem trước.
Bí thư Địch xem qua một lượt, đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t hơi giãn ra.
Ông ấy không nói gì thêm, đưa cho Dương Thu Cẩn một loạt giấy tờ chứng minh việc chuyển hộ khẩu của hai vị giáo sư mà dì yêu cầu, rồi dẫn dì xuống phòng họp công đoàn ở tầng dưới.
Phòng họp công đoàn khá lớn, bên trong ngồi chật ních người.
Dương Thu Cẩn bước vào nhìn quanh, ồ, đa phần là nam giới, phụ nữ rất ít.
Có vài gương mặt quen thuộc trong đó, một là Hàn Vĩnh Tín, một là Bí thư Trương, ngoài ra còn có ba nữ thanh niên tri thức từng bị bắt nạt nay đã được sắp xếp làm nhân viên văn phòng.
Sau khi dì bước vào, những người quen biết đều gật đầu chào dì một cách tự nhiên.
Dì chào lại họ rồi tìm một chỗ trống ở góc phòng ngồi xuống.
Chủ tịch công đoàn họ Tống cầm một chiếc loa tay đi vào hô lớn:
“Mọi người giữ trật tự, trật tự nào!
Cuộc họp về việc tuyển chọn các vị trí cán bộ còn trống của nông trường chúng ta chính thức bắt đầu.
Ai có đề cử người nào hoặc có ý kiến gì cứ việc nêu ra.
Các cán bộ từ phía Đảng ủy, Công đoàn, Hội Phụ nữ chúng tôi sẽ dựa trên ý kiến của mọi người để cân nhắc tuyển chọn nhân sự.”
Ông ấy vừa dứt lời, một người đàn ông trung niên đứng dậy nói:
“Tôi đề cử đồng chí Đới Tư Đông làm Trưởng phòng Tài vụ...”
Một cuộc tranh luận của hàng trăm con người về việc đề cử ai để lấp đầy các vị trí cán bộ trống bắt đầu diễn ra.
Sau khi đám Tào Tuấn, Mã Cao Viễn ngã ngựa, đội ngũ cán bộ nông trường xuất hiện lỗ hổng nghiêm trọng.
Phía binh đoàn và thủ đô đặc biệt coi trọng chuyện này.
Dưới sự vận hành của Bí thư Địch và Trung đoàn trưởng Trung đoàn biên phòng, ngoại trừ Phương Anh Triết được chỉ phái từ Kinh đô tới làm Phó quản lý mới của nông trường, các vị trí cán bộ còn lại, Bí thư Địch và Quản lý Lữ đều chịu áp lực từ phía trên, yêu cầu tuyển chọn những đồng chí có thâm niên từ nội bộ nông trường.
Để tránh tình trạng “bầu người nhà", Bí thư Địch yêu cầu cán bộ ba bên Đảng ủy, Công đoàn và Hội Phụ nữ tiến hành xét duyệt.
Đồng thời, Phương Anh Triết với danh nghĩa là Phó quản lý nông trường nhưng thực chất là người được cấp trên cài cắm vào nông trường Thiên Sơn để giám sát, cũng sẽ ghi chép lại toàn bộ quá trình tuyển chọn để sau này báo cáo lên Kinh đô.
Trong lúc những người khác đang tranh nhau hăng hái đề cử hoặc tự ứng cử ồn ào náo nhiệt, Dương Thu Cẩn thấy buồn chán cứ liên tục ngáp ngắn ngáp dài.
Dì tựa lưng vào tường, cái đầu cứ thế gật gà gật gù.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, trong lúc dì đang ngủ say sưa thì giọng nói đanh thép của Bí thư Địch vang lên:
“Thông qua sự biểu quyết của Đảng ủy, Công đoàn, Hội Phụ nữ và tất cả các đồng chí có mặt ở đây, bổ nhiệm đồng chí Hàn Vĩnh Tín làm Phó trưởng ban Vũ trang của nông trường, đồng chí Trương Toàn làm Phó chủ nhiệm Ban Chính trị Đảng ủy...
Ngoài ra, nữ anh hùng đồng chí Dương Thu Cẩn của chúng ta đã xin thành lập một trang trại chăn nuôi, và do cô ấy đảm nhiệm chức vụ Quản lý trang trại, mọi người có ý kiến gì không?”
Lời vừa dứt, đám đông xôn xao.
Đầu tiên là Trưởng phòng Vạn của Phòng Tài vụ, ông ấy nhíu mày nói:
“Bí thư Địch, chúng ta là nông trường, nên lấy sản xuất trồng trọt làm trọng.
Chỉ tiêu sản xuất hiện tại của nông trường chúng ta vẫn chưa đạt chuẩn cho lắm, mở trang trại chăn nuôi làm gì, chẳng phải là thuần túy tiêu tốn nhân lực vật lực, kéo lùi tiến độ thực hiện nhiệm vụ sản xuất sao.”
Phó chủ tịch Ngô của công đoàn cũng gật đầu:
“Trưởng phòng Vạn nói đúng đấy, chúng ta là nông trường thì nên làm tốt việc của nông trường, không nên nghĩ đông nghĩ tây, không lo làm chính sự.”
Các cán bộ khác cũng thi nhau lên tiếng, cơ bản đều là phản đối việc mở trang trại chăn nuôi.
Bí thư Địch sớm đã lường trước được những người này sẽ phản đối, trong lòng thở dài, đưa mắt nhìn về phía Dương Thu Cẩn:
“Đồng chí Dương, cô có ý kiến gì không?”
Dương Thu Cẩn ngáp một cái, thong thả đứng dậy:
“Thưa các cấp lãnh đạo, thưa các đồng chí công nhân anh em, tôi muốn hỏi mọi người có hài lòng với cuộc sống hiện tại ở biên cương hay không?”
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, có người lên tiếng:
“Có gì mà không hài lòng chứ, bây giờ chúng tôi có quần áo mặc, có lương thực ăn, có nhà để ở, chẳng phải tốt hơn vạn lần so với mảnh đất Gobi trọc lốc chẳng có gì của những năm trước sao.”
“Đúng là so với những năm đầu khi các binh đoàn mới đặt chân tới mảnh đất Gobi không bóng người này thì cuộc sống ở nông trường hiện tại đã tốt hơn rất nhiều.”
Dương Thu Cẩn gật đầu tán thành, “Nhưng cuộc sống như vậy, mọi người đã thấy thỏa mãn chưa?”
“Ý cô là sao?”
Có người hỏi.
Dương Thu Cẩn từ góc phòng chậm rãi đi lên bục giảng của phòng họp.
Dì đứng giữa bục giảng, không hề sợ hãi nhìn xuống những gương mặt với đủ loại biểu cảm khác nhau bên dưới và nói:
“Theo tôi được biết, kỹ thuật trồng trọt hiện tại của nông trường chúng ta chỉ có thể miễn cưỡng đạt được mục tiêu nhiệm vụ sản xuất.
Hàng năm sau khi nộp thuế xong, số lương thực còn lại chỉ đủ để chi trả cho các hoạt động của nông trường suốt cả năm, giúp công nhân viên nông trường ăn no bụng một cách chật vật.
Để lấp đầy cái bụng, mọi người cứ thế tống đủ loại ngũ cốc thô vào người, cũng chỉ mới no được bảy tám phần, rất nhiều đứa trẻ đói đến mức khóc thét lên, ăn quá nhiều ngũ cốc thô đen sì đến mức đi vệ sinh cũng không nổi.
Tất nhiên cũng có một số gia đình công nhân viên điều kiện khá hơn một chút thì cơm có thể ăn no, cũng có tiền mua thịt ăn, nhưng hiện tại biên cương chỉ sản xuất thịt bò thịt cừu, các loại thịt khác bán rất ít, mọi người ăn thịt cừu mãi mà không chán sao?
Hơn nữa, nhà ở hiện tại của mọi người đa số vẫn là hầm trú ẩn (địa oa t.ử) hoặc nhà đất.
Lúc trời nắng ráo thì không sao, nhưng hễ trời mưa là nước ngập hết vào hầm, con người căn bản không thể ở được.
Đây chính là cuộc sống tốt đẹp trong mắt mọi người sao?”
Dì khựng lại một lát rồi tiếp tục:
“Tôi đề nghị mở trang trại chăn nuôi là nhắm tới việc giải quyết vấn đề ăn uống của mọi người.
Các vị thử nghĩ xem, nông trường chúng ta trực thuộc binh đoàn, công nhân viên của chúng ta đa phần là quân nhân chuyển ngành và thân nhân quân đội.
Chúng ta là người Hán, từ lúc sinh ra chúng ta đã lớn lên bằng thịt lợn, thịt gà, vịt, cá, tại sao đến biên cương lại cứ phải bữa nào cũng ăn thịt bò thịt cừu chứ?
Trang trại chăn nuôi của tôi mở ra, mục đích chính là để giải quyết vấn đề chủng loại thịt quá đơn điệu, để mọi người có thêm nhiều sự lựa chọn tốt hơn, còn có thể giải quyết vấn đề cho rất nhiều người nhà công nhân viên đang thất nghiệp vì thiếu học vấn, không tìm được việc làm.
Nếu trang trại làm ăn tốt, tôi còn có thể xây nhà cao tầng bằng gạch đỏ cho công nhân viên, phân nhà đơn vị cho họ, chẳng phải tốt hơn nhiều so với việc sống trong hầm trú ẩn hay nhà đất sao.”
