Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 175
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:20
Vu Thông ngẩn người ra một lát, bỗng nhiên cười lớn, “Quản lý Dương, tôi thấy cô khá là thú vị đấy, tiếc quá, cô đã kết hôn rồi, lại còn là vợ quân nhân, nếu không thì với mẫu phụ nữ đanh đ-á có chính kiến như cô, rất hợp khẩu vị của tôi, ít nhiều tôi cũng phải theo đuổi cô cho bằng được."
Dương Thu Cẩn hừ lạnh:
“Cứ làm như tôi mà chưa lấy chồng thì sẽ để mắt tới anh không bằng, anh nếu không có việc gì làm thì mau ch.óng lo liệu tiền nong đi, mặc kệ anh đi xin nông trường hay đi vay ngân hàng, tóm lại trong vòng một tuần nhất định phải có tiền trong tay.
Tôi tin một sinh viên đại học đến từ thủ đô như anh chắc chắn phải có bản lĩnh xin kinh phí, nếu không có thì chứng tỏ anh không làm nổi cái chức phó quản lý này đâu."
Vừa đe dọa vừa dụ dỗ, lại còn nịnh nọt cho anh ta một cái mũ cao, Vu Thông muốn không làm cũng không được.
Anh ta bất đắc dĩ thở dài lắc đầu, miệng lầm bầm:
“Sao mình lại nghĩ quẩn thế không biết, đang yên đang lành ở mỏ dầu nhàn hạ lại chạy đến cái trang trại hẻo lánh này để tìm khổ để chịu làm gì không biết."
Xin tiền nông trường thì với cái tính keo kiệt của Bí thư Địch chắc chắn chẳng xin được bao nhiêu, Vu Thông chỉ còn cách đi vay ngân hàng, lại còn phải tự mình đứng ra bảo lãnh, nếu trang trại lỗ không trả được nợ thì anh ta phải tự gánh hết.
Anh ta càng nghĩ càng thấy lỗ, chẳng phải bảo anh ta đến trang trại làm phó quản lý rảnh rang sao?
Sao bỗng chốc anh ta lại phải phụ trách mọi việc của xưởng thế này.
Chuyện Vu Thông não nề bên kia Dương Thu Cẩn không biết, lúc này chị đang vã mồ hôi hột đi gặt lúa mạch.
Cái nắng tháng Tám rực lửa, lúa mạch của nông trường Thiên Sơn đã chín, những cánh đồng lúa mạch vàng óng trải dài tít tắp không thấy điểm dừng.
Nhờ Giáo sư Trịnh, Giáo sư Thái cùng các chuyên gia nông nghiệp khác những năm qua không ngừng nghiên cứu cải tạo hạt giống lương thực, giờ đây lúa mạch gieo trồng ở nông trường khi chín hạt căng tròn, tỉ lệ trĩu bông cao, thích hợp sinh trưởng trên đất kiềm của vùng biên cương, sản lượng tăng gấp đôi so với giống cũ, lập tức gây chấn động binh đoàn Awat và các nông trường lân cận, họ đều tấp nập cử người đến tham quan học tập.
Lúa mạch chín, quan trọng nhất chính là thu hoạch, đ-ập lúa.
Nông trường Thiên Sơn là nông trường trực thuộc, không giống như binh đoàn Awat có tiền mua máy thu hoạch mới nhất của nước ngoài, nông trường Thiên Sơn hiện tại thu hoạch hoàn toàn dựa vào sức người.
Phóng mắt nhìn ra xa, trên cánh đồng lúa mạch mênh m-ông bát ngát toàn là công nhân viên nông trường, thanh niên tri thức, và cả những phần t.ử thuộc thành phần không tốt bị hạ phóng xuống đây lao động, tất cả đều vung liềm gặt lúa.
Trang trại chăn nuôi của Dương Thu Cẩn với tư cách là đơn vị phụ trợ của nông trường Thiên Sơn, trong tình cảnh nông trường phải thu hoạch gấp, ngoài những công nhân ở lại trông nom thì những người khác đều được Bí thư Địch mượn đi gặt lúa.
Mặt trời treo cao trên bầu trời, mọi người xung quanh đều đội cái nắng gay gắt, vung liềm, đổ mồ hôi như mưa dưới ánh mặt trời, xoèn xoẹt xoèn xoẹt gặt lúa mạch.
Lúa mạch gặt xuống được các nhân viên phân công nhiệm vụ khác nhau nhanh ch.óng ôm ra lề đường, nơi có những dãy máy kéo đang chờ sẵn, đợi máy kéo chất đầy là nổ máy xình xịch chạy về kho của nông trường đổ xuống sân phơi bằng phẳng để tiến hành đ-ập lúa, phơi phóng.
Vụ thu hoạch là một chuyện trọng đại, mặc dù vùng biên cương ít mưa, nhưng hoa màu đã chín thì những người Trung Quốc vốn dĩ chăm chỉ từ trong xương tủy sẽ không để chúng thối rữa ngoài ruộng, liềm trong tay Dương Thu Cẩn cứ thế xoèn xoẹt không ngừng, lúa mạch đổ rạp xuống thành từng mảng.
Chị gặt vừa nhanh vừa khéo, lúa mạch đổ xuống đất mà những hạt lúa căng tròn vẫn không bị rơi vãi ra ruộng, anh thanh niên tri thức phụ trách ôm bó lúa chị đã bó sẵn không ngừng khen ngợi:
“Quản lý Dương quả nhiên là tấm gương lao động thời đại mới, chị không chỉ quản lý trang trại tốt mà gặt lúa cũng giỏi nữa, tôi thật sự khâm phục chị."
Dương Thu Cẩn lau vệt mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt, mím môi cười:
“Đừng khen nữa, khen nữa là tôi phổng mũi đấy, làm việc sẽ hăng hơn, mấy cô thanh niên tri thức kia thấy tôi gặt như bay, vì để đuổi kịp tôi chắc cũng phải bay lên cho mà xem."
Hiện nay, mặc dù cuộc đấu tranh trong nước vẫn đang tiếp diễn nhưng đã bớt nghiêm trọng hơn nhiều so với vài năm trước, nông trường Thiên Sơn năm nào cũng có thanh niên tri thức mới đến biên cương làm việc, họ cũng giống như lớp thanh niên tri thức cũ đến vài năm trước, vượt qua giai đoạn đầu không thích nghi, giờ đây đều chăm chỉ làm việc, nỗ lực vươn lên để trở thành gương lao động.
Chỉ cần có người gặt lúa nhanh ở phía trước là đám thanh niên tri thức này không chịu thua kém, đều liều mạng gặt để đuổi kịp.
Anh thanh niên tri thức nghe vậy cười ha ha, trong lòng hiểu rõ mọi người đang phải chịu cái nóng 38,9 độ, cường độ gặt lúa cao như vậy là một việc rất vất vả, nếu thực sự làm đến ch-ết đi sống lại, nhẹ thì say nắng nôn mửa ngất xỉu, nặng thì có khi bị nắng thiêu ch-ết luôn cũng có, thế nên cũng không khen Dương Thu Cẩn thêm nữa, việc ai nấy làm.
Bận rộn liên tục hơn một tuần lễ, mấy chục nghìn mẫu lúa mạch trồng ở nông trường Thiên Sơn cuối cùng cũng được thu hoạch xong, Dương Thu Cẩn cũng bị nắng làm lột một lớp da, mệt mỏi nằm ở nhà chẳng còn chút sức lực nào.
Trần Thiên Hữu thấy mẹ mệt không nhẹ, rất hiểu chuyện sau khi đi học về làm xong bài tập liền bóp lưng bóp vai cho chị.
Lý Tú Nga thì ở trong bếp nấu một nồi cháo khoai lang đặc, làm thêm một ít dưa chuột trộn thanh mát đưa cơm, lấy ít gừng muối, đậu đũa muối, củ cải muối, ớt muối từ trong hũ dưa muối ra, cắt miếng thêm dầu ớt trộn đều, lại lấy con gà tơ mà Dương Thu Cẩn mua ở trang trại làm món gà xào cay, còn bào thêm ít sợi dưa chuột, sợi cà rốt trộn một bát mì lạnh lớn.
Dương Thu Cẩn vốn dĩ đang chán ăn, vừa nhìn thấy toàn là những món đưa cơm mà mình thích, ăn kèm với dưa muối chua cay ngon miệng, gà xào cay tê nồng thơm phức, dưa chuột trộn giòn rụm, chị ăn liền hai bát cháo lớn, cuối cùng còn ăn thêm một bát mì lạnh lớn, no đến mức không ngừng nấc cụt.
Trần Thắng Thanh nhìn chị nằm liệt trên chiếc ghế mây mát mẻ giữa sân nấc cụt, nhịn cười thu dọn bát đũa trên bàn, vào bếp rửa bát xong mới đi đến bên cạnh chị nói:
“Thu Cẩn, nói với em một chuyện."
“Chuyện gì thế?"
Dương Thu Cẩn ngước mắt nhìn anh, phát hiện thần sắc anh có chút lúng túng.
Trần Thắng Thanh nắm tay chị nói:
“Ngày mai anh phải đi thực hiện nhiệm vụ rồi, có lẽ vài tháng sẽ không về."
“Nhiệm vụ gì mà đi lâu thế?"
Dương Thu Cẩn ngồi bật dậy, nhạy bén nhận ra có điều không ổn, “Chẳng lẽ anh định sang Liên Xô giải quyết chuyện của Anna sao?"
Trần Thắng Thanh im lặng vài giây, không phủ nhận, “Anh phải đích thân giải quyết mối nguy hiểm có thể xảy ra với em, con và mẹ, nếu không cả đời này mọi người sẽ không được yên ổn."
“Anh sang Liên Xô liệu có nguy hiểm đến tính mạng không?"
Dương Thu Cẩn hỏi.
“Có."
Trần Thắng Thanh không muốn giấu chị, “Anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ hy sinh ở Liên Xô, nhưng chỉ cần còn một tia cơ hội sống sót trở về, anh đều sẽ liều mạng để trở về.
Nhưng nếu anh không về được, Thu Cẩn..."
