Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 195
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:23
Dương Thu Nguyệt nhìn anh, đột nhiên hốc mắt đỏ hoe:
“Tôi cũng chỉ có một mình, nếu hôm nay không có anh thì tôi đã ch-ết ở trang trại rồi."
Phạm Sùng thấy cô đột nhiên đỏ mắt thì có chút luống cuống, anh không biết dỗ dành phụ nữ, đành nói:
“Người miền Nam các cô không hiểu được tác hại của ngộ độc khí than đâu, sau này nấu cơm trong phòng phải cẩn thận, nhất định phải nhớ thông gió."
Dương Thu Nguyệt không phản bác.
Cô đến biên cương hơn hai năm rồi, sao lại không biết tác hại của việc đốt lò trong phòng kín vào mùa đông chứ.
Thực ra trước khi ngủ cô đã mở hé một góc cửa sổ, chắc là do bên ngoài gió lớn thổi đóng sầm cửa lại, dẫn đến không khí trong phòng không lưu thông nên cô mới bị ngộ độc khí mà ngất đi.
“Giờ tôi thấy không sao rồi, tôi phải về xem nồi gà hầm trong lò có bị cháy không.
Anh Phạm, anh chưa ăn cơm nhỉ, hay là sang chỗ tôi ăn tạm một miếng?
Coi như là tôi báo đáp ơn cứu mạng của anh."
Dương Thu Nguyệt vừa đi về phía trước vừa nói với Phạm Sùng.
Phạm Sùng quả thực cũng đói rồi, trời cũng chẳng còn sớm nữa, sắp tối đến nơi rồi, một mình anh về ký túc xá nhóm lửa nấu cơm thì mất bao nhiêu thời gian, nghĩ bụng cũng không từ chối:
“Vậy tôi làm phiền cô một bữa."
“Làm phiền gì chứ, anh là ân nhân cứu mạng của tôi, ăn một bữa là đương nhiên mà."
Hai người đi bộ trong trời tuyết hơn nửa tiếng đồng hồ mới về đến ký túc xá nữ công nhân.
Lúc này Dương Thu Nguyệt mới phát hiện, Phạm Sùng cõng cô ra ngoài vội quá nên cửa còn chưa kịp đóng, lò than trong phòng đã bị gió lạnh thổi tắt ngóm từ lâu.
May mà nồi gà hầm bên trên nước vẫn chưa cạn, thịt gà đã được hầm mềm nhừ.
Dương Thu Nguyệt nhóm lại lò than, múc thêm một gáo nước vào nồi để hâm nóng lại thịt gà, sau đó cô tự tay nhào bột, dự định làm hai bát mì kéo.
Phạm Sùng vào phòng cô, nhìn quanh một lượt.
Căn phòng là tường đất nện do trang trại xây dựng thống nhất, sát tường có một chiếc giường lò nhỏ đặt một bộ chăn đệm hoa nhí, góc tường đặt một chiếc rương gỗ nhỏ chắc là để đựng quần áo, rồi đến một dãy phích nước, chậu rửa mặt, xô nước, bát đũa xoong nồi.
Tuy đồ đạc không nhiều nhưng căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, trông rất ấm cúng.
Phạm Sùng chỉ nhìn qua một cái rồi thu hồi ánh mắt ngay, anh thấy Dương Thu Nguyệt tay chân g-ầy guộc, nhào bột mãi mà không thành khối.
Anh nhìn không nổi nữa, bước đến bên cạnh cô nói:
“Để tôi làm cho."
Dương Thu Nguyệt ngẩn người, nhìn người đàn ông rửa sạch tay, đón lấy chậu bột từ tay cô.
Anh xắn tay áo lên lộ ra đôi cánh tay vạm vỡ mạnh mẽ để tiện nhào bột, sau đó đặt chậu bột lên thớt, động tác thuần thục nhào nặn khối bột, cơ bắp trên đôi tay cuồn cuộn theo từng cử động của anh.
Cô cảm thán:
“Người miền Bắc các anh đều ăn mì là chính nhỉ, động tác nhào bột này của anh trông điêu luyện hơn tôi nhiều."
Phạm Sùng là người ít nói, nghe vậy chỉ “ừ" một tiếng, đôi tay vẫn không ngừng nhào bột.
Dương Thu Nguyệt cũng không để ý, Phạm Sùng đến trang trại cũng gần hai năm rồi, cô sớm đã biết anh là người trầm mặc, chỉ thích lầm lũi làm việc, nên cũng không chê anh ít lời.
Nước dùng gà trong nồi đã sôi, Dương Thu Nguyệt đổi sang một chiếc nồi quai, múc vào hai gáo nước sạch.
Chẳng mấy chốc nước đã sôi, không cần cô nói, Phạm Sùng thoăn thoắt kéo khối bột đã nhào kỹ thành những sợi mì không quá rộng cũng không quá mảnh.
Lúc chuẩn bị bỏ vào nồi nấu, anh đột nhiên hỏi cô:
“Suýt nữa thì quên hỏi, cô thích ăn mì sợi to hay sợi nhỏ?"
Dương Thu Nguyệt không ngờ anh lại hỏi mình chuyện này, ngẩn ngơ đáp:
“Tôi thế nào cũng được."
“Được."
Phạm Sùng bỏ mì vào nồi, thấy cô vẫn đứng ngẩn ra, anh khẽ nhíu mày, tự mình tìm trong chiếc tủ nhỏ đựng bát đũa của cô ra hai chiếc bát lớn, cho gia vị vào rồi vớt mì ra, đưa tận tay cô nói:
“Ăn thôi?"
Dương Thu Nguyệt sực tỉnh, bưng bát mì trong tay nói:
“Anh biết không, anh là người đàn ông đầu tiên nấu mì cho tôi ăn, ngoài chị tôi và mẹ tôi ra đấy.
Trong suốt hai năm hôn nhân với chồng cũ, anh ta chưa từng giúp tôi làm bất cứ việc gì, cũng chưa từng nấu cho tôi một bữa cơm nào.
Anh ta đối xử với tôi còn không bằng người lạ, chỉ vì đêm tân hôn tôi không có 'lạc hồng' mà anh ta khăng khăng cho rằng tôi là loại đàn bà hư hỏng.
Nhưng trước anh ta tôi chưa từng tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào, tôi cũng không biết tại sao mình lại không có 'lạc hồng'.
Tôi đã hỏi bác sĩ, bác sĩ nói phụ nữ lần đầu không nhất thiết phải có 'lạc hồng', đó là hiện tượng bình thường.
Tôi nói lại lời bác sĩ cho anh ta nghe mà anh ta nhất quyết không tin, còn hợp sức với mẹ anh ta bắt nạt tôi..."
Những chuyện đè nén bấy lâu trong lòng nói ra khiến Dương Thu Nguyệt vừa thấy xấu hổ vừa vô cùng đau lòng.
Cô biết không nên nói những chuyện này với Phạm Sùng, nhưng cô không kìm lòng được, cô muốn trút bầu tâm sự, muốn nói cho Phạm Sùng biết nỗi oan ức của mình, muốn anh biết cô cô độc đến nhường nào.
Phạm Sùng thấy nước mắt cô rơi lã chã vào bát mì thì lúng túng gãi đầu:
“Đừng khóc nữa đồng chí Dương, không có 'lạc hồng' không phải lỗi của cô, là chồng cũ của cô có mắt không tròng, bỏ lỡ một người phụ nữ tốt như cô.
Chuyện đã qua cứ để nó qua đi, sau này cô nhất định sẽ gặp được người thương yêu cô, nâng niu cô trong lòng bàn tay."
“Thật sao?"
Dương Thu Nguyệt thiếu tự tin cúi đầu nhìn sợi mì trắng ngần trong bát, “Chồng cũ tôi nói tôi chỉ là một đống thịt thối, rời bỏ anh ta ra thì đến ch.ó cũng không thèm, một người phụ nữ ly hôn như tôi thì ai thèm chứ."
“Tôi thèm."
Phạm Sùng buột miệng nói ra.
Nói xong lại thấy không đúng, vội vàng giải thích:
“Ý tôi là, đồng chí Dương, cô rất tốt, xinh đẹp lại dịu dàng phóng khoáng, còn rất chăm chỉ.
Rất nhiều đồng chí nam trong trang trại đều đang hỏi thăm tin tức về cô đấy, chẳng qua là trang trại chúng ta hơi xa nông trường, họ lại e ngại danh tiếng của chị cô nên không dám tiếp cận thôi."
Lời giải thích vụng chèo khéo chống của anh khiến Dương Thu Nguyệt bật cười trong nước mắt:
“Nếu thực sự giống như anh nói thì tốt quá.
Tôi ở trang trại thực sự quá cô đơn, nếu thực sự có một đồng chí nam sẵn lòng trò chuyện, tâm đầu ý hợp làm bạn với mình, tôi nghĩ ngày tháng chắc chắn sẽ tốt hơn bây giờ nhiều."
Cô là người vùng Tây Nam, vốn dĩ ngũ quan đã đoan chính, rực rỡ xinh đẹp, nụ cười này đặc biệt rạng rỡ, như một đóa sen tuyết nở rộ trong gió tuyết, trông thật thanh khiết.
Phạm Sùng nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ, cho đến khi Dương Thu Nguyệt gắp một chiếc đùi gà lớn vào bát anh, anh mới sực tỉnh, không dám nhìn vào mặt Dương Thu Nguyệt nữa mà cúi đầu ăn mì.
Ngày Tết càng lúc càng gần, sau mấy ngày liên tiếp tuyết rơi, hôm nay trời cuối cùng cũng tạnh.
Phía chân trời hiếm khi xuất hiện ánh mặt trời.
Nắng chiếu rọi lên vùng biên cương trắng xóa bao la, khiến lớp tuyết tích tụ dày đến ngang hông bắt đầu tan chảy dần.
