Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 203
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:24
“Thế không được, bị thương ở đầu là chuyện lớn, không được qua loa, chúng ta phải đến bệnh viện cầm m-áu.”
Dương Thu Nguyệt không nói hai lời, đi thắng xe bò lại.
Phạm Sùng nắm lấy tay cô, lắc đầu nói:
“Anh thật sự thấy không sao mà, chỉ chảy chút m-áu thôi, không cần phải tốn công đến bệnh viện đâu.”
“Anh bảo không sao là không sao à?
Vạn nhất vết thương của anh không cầm được m-áu, bị nhiễm trùng nghiêm trọng hơn thì anh bảo em phải làm sao?”
Trong lúc nóng lòng, Dương Thu Nguyệt không nhịn được mà nói ra lời thật lòng.
Nói xong lại thấy không đúng, vành mắt đỏ lên, bướng bỉnh không nhìn vào mắt anh nữa.
Phạm Sùng nghe mà ngẩn ra, thấy vành mắt cô đỏ hoe, lòng anh xao động, dỗ dành cô bằng những lời lẽ tốt đẹp:
“Được rồi, anh đều nghe em cả, chúng ta đến bệnh viện, em đừng giận nữa được không?”
Dương Thu Nguyệt lạnh mặt:
“Không đi nữa, cứ để anh chảy m-áu đến ch-ết luôn đi, dù sao anh cũng không biết quý trọng bản thân mình.”
Phạm Sùng cứng họng, không hiểu người phụ nữ này vừa nãy còn tốt lành, sao chớp mắt một cái đã nổi cáu vô cớ như vậy.
Anh theo thói quen gãi gãi đầu muốn nói chuyện, nhưng vừa gãi trúng vết thương, đau đến mức xuýt xoa một tiếng.
“Ơ?
Anh cẩn thận chút đi.”
Dương Thu Nguyệt thấy vậy, vội vàng xem vết thương cho anh.
“Em hết giận rồi?”
Cảm nhận được tâm trạng nôn nóng của cô, Phạm Sùng hiếm khi nở nụ cười trên mặt:
“Đồng chí Dương Thu Nguyệt, tôi bị thương, tại sao em lại vội vàng thế?”
“Ai... ai bảo em vội chứ.”
Mặt Dương Thu Nguyệt đỏ lên, thu tay lại không thừa nhận.
“Vậy tôi không đi nữa, cứ để tôi chảy m-áu đến ch-ết đi.”
Phạm Sùng quay người đi dắt bò.
“Anh... anh đúng là đồ bò tót bướng bỉnh!”
Dương Thu Nguyệt tức đến giậm chân:
“Anh không biết dỗ dành em lấy một câu à?
Rõ ràng biết vừa rồi em chỉ nói lẫy thôi mà.”
“Xin lỗi đồng chí Dương Thu Nguyệt.”
Phạm Sùng thắng xe xong, đứng trước mặt cô, nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc:
“Tôi nghĩ chắc em cũng biết, vợ tôi qua đời vì khó đẻ, những năm qua tôi vẫn luôn không quên được cô ấy, không muốn tiếp nhận bất kỳ ai, những năm này tôi cũng ít khi trò chuyện với người khác, cho nên tôi không biết dỗ dành người ta.”
“Em biết.”
Ánh mắt Dương Thu Nguyệt tối lại:
“Em cũng không mong đợi mình có thể thay thế vị trí của cô ấy trong lòng anh, em chỉ là quá cô đơn thôi, chỉ muốn tìm một người đàn ông để tâm sự, em cũng không có ý định tái hôn.”
“Cho nên, em chỉ định chơi bời với tôi thôi sao?”
Ánh mắt Phạm Sùng u ám.
Thân hình Phạm Sùng cao lớn, ngũ quan rất anh tuấn, mặc dù là người góa vợ nhưng không ít phụ nữ trẻ tuổi trong nông trường lén nhìn anh.
Chủ yếu là vì cứ hễ đến mùa hè anh lại thích cởi trần, lộ ra thân hình cơ bắp cuồn cuộn, làm việc khỏe như trâu.
Không ít người phụ nữ có đời sống vợ chồng không hòa thuận đều muốn mồi chài anh, muốn nếm thử mùi vị của anh, thường xuyên nửa đêm canh ba lẻn vào hầm trú của anh.
Anh thì không quên được dáng vẻ vợ trước qua đời vì khó đẻ, lại cũng không coi trọng những người phụ nữ dung mạo tầm thường, không biết tự trọng đó.
Vợ anh mất đã gần mười năm rồi, anh cũng không muốn cưới vợ nữa, vẫn luôn ở một mình, lầm lì ít nói, không muốn giao du nhiều với người khác.
Nhưng sự xuất hiện của Dương Thu Nguyệt giống như một ngọn đèn, soi sáng quãng thời gian u tối của anh.
Anh luôn không tự chủ được mà bị cô thu hút, nhìn cô cười, nhìn cô làm loạn, nhìn cô khóc, nhìn cô cô đơn...
Cho nên anh mới quay lại trang trại vào ngày trước Tết, chỉ vì không yên tâm để cô ở trang trại một mình.
Khi nhìn thấy tính mạng cô lâm nguy, không còn hơi thở, tim anh truyền đến cơn đau nhức nhối đã lâu không gặp, nó nói cho anh biết một cách tỉnh táo rằng, anh rất quan tâm đến người phụ nữ trước mắt này.
Nhưng người phụ nữ trước mắt này lại luôn giữ khoảng cách với anh...
Dương Thu Nguyệt đón nhận ánh mắt của anh, thẳng thắn nói:
“Chơi bời thì có gì không tốt?
Trai đơn gái chiếc, đôi bên đều có nhu cầu, chơi chán thì mọi người tách ra, không ai nợ ai.
Anh mà không bằng lòng thì em cũng có thể tìm người đàn ông khác, dù sao em cũng là người phụ nữ đã ly hôn, cũng chẳng quan tâm đến danh tiếng.”
Hơi thở của Phạm Sùng nghẹn lại:
“Tôi là một trong số rất nhiều lựa chọn về đàn ông của em sao?”
“Nếu không thì sao?”
Dương Thu Nguyệt nhìn anh với vẻ mặt đầy ẩn ý:
“Chẳng lẽ anh tưởng em nảy sinh tình cảm thật sự với anh à?
Từ lúc chồng cũ hạ thấp em không còn một đồng xu dính túi, mắng em là con đĩ, bảo em là đôi giày rách, bảo em đáng bị ngàn người cưỡi, em đã sớm không còn hy vọng gì vào đàn ông các anh nữa rồi.
Em thừa nhận em có thiện cảm với anh, nếu không em cũng đã không để anh đến gần mình.
Anh mà quan tâm đến những danh nghĩa hư ảo đó thì chúng ta vẫn nên sớm vạch rõ ranh giới thì hơn, kẻo làm hỏng cái danh tiếng chung tình của anh.”
Đầu óc Phạm Sùng như có gì đó nổ tung, anh nhìn chằm chằm Dương Thu Nguyệt, một lúc sau đột nhiên ra tay, ôm ngang thắt lưng cô đặt lên xe bò, vươn tay kéo quần áo của cô.
Dương Thu Nguyệt giật mình, vươn tay đẩy anh:
“Anh làm gì thế?”
“Chẳng phải muốn chơi bời với tôi sao?
Đã muốn chơi thì chơi lớn một chút.”
Phạm Sùng là người miền Bắc, sức lực lớn đến mức có thể đ-ấm ch-ết bò, chút sức lực giãy giụa đó của Dương Thu Nguyệt trong mắt anh chỉ giống như gãi ngứa.
Anh thô bạo lột bỏ quần áo của người phụ nữ, khi nhìn thấy mảng da thịt trắng nõn nà đó, hơi thở lập tức trở nên dồn dập, đồng thời vươn tay cởi bỏ y phục của mình.
“Phạm Sùng, đồ khốn khiếp, anh buông em ra!
Trời đông giá rét thế này, anh muốn làm em ch-ết cóng à!”
Dương Thu Nguyệt bị anh đè c.h.ặ.t trên xe bò, không ngừng giãy giụa.
Mái tóc dài của cô xõa tung trong lúc giãy giụa, giống như dải lụa mềm mại rải r-ác trên xe bò.
Cô vốn dĩ sinh ra đã xinh đẹp, đôi mắt vừa to vừa tròn, làn da trắng như sứ, bị Phạm Sùng lột sạch quần áo, cả c-ơ th-ể cô gần như hòa làm một với tuyết xung quanh chưa kịp tan hết, chỉ có sắc hồng đào đó nhấp nhô theo động tác giãy giụa của cô.
Phạm Sùng nhìn mà m-áu huyết dâng trào, một tay ấn c.h.ặ.t đôi tay đang giãy giụa của cô, tay kia tách người cô ra, trầm mình xuống, thì thầm vào tai cô:
“Tôi đúng là đồ ch.ó đẻ, hôm nay em cứ thử mùi vị bị ch.ó xoay vần đi.”
Người phụ nữ lập tức không giãy giụa nữa, chẳng mấy chốc đã tan chảy thành một vũng nước.
Chỉ nghe thấy tiếng khung xe kẽo cà kẽo kẹt vang lên, ồn đến mức con bò già đang dừng lại ăn cỏ bên đường không kiên nhẫn mà phát ra tiếng kêu “mâu mâu” vang vọng trên cánh đồng trống trải, át đi tiếng rên rỉ không kìm chế được của hai người.
Một tiếng đồng hồ sau, hai người thở hổn hển nằm trên khung xe bò ngẩn ngơ.
Dương Thu Nguyệt giống như không cảm thấy lạnh, nhìn một con đại bàng bay qua bầu trời, nhếch môi cười:
“Mình đúng là điên rồi.”
Cô thế mà lại làm chuyện đó với đàn ông ngay giữa đường lớn, không sợ có người đi ngang qua nhìn thấy, cũng không sợ có người đàm tiếu, hoàn toàn chìm đắm trong c-ơ th-ể cường tráng của Phạm Sùng.
