Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 239
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:29
Lưu Tú Nga biết bố mẹ Hứa Đào không ra gì nên rất xót xa nói:
“Tiểu Đào, bà rất quý cháu, nếu cháu thực sự muốn đi theo bà, bà sẽ bàn bạc với dì Dương và chú Trần của cháu, nếu họ đồng ý thì cháu hãy đến ở với bà, làm cháu gái của bà nhé?”
“Không cần đâu bà Lưu, cháu vừa rồi chỉ nói đùa thôi, bà đừng để tâm.”
Hứa Đào tuy mới mười tuổi nhưng trong lòng hiểu rõ mồn một, dì Dương và chú Trần có tốt đến mấy thì bố cô bé vẫn còn sống nhăn răng ra đó, chẳng có lý do gì mà họ lại có thể vượt mặt bố cô bé để nuôi cô bé được.
Mặc dù cô bé rất thích nhà họ Trần, thích từng người trong nhà họ Trần, nhưng cô bé không thuộc về nơi này, cô bé vẫn phải quay về cái nhà mà cô bé chẳng hề muốn về kia.
Cô bé đứng dậy, bưng bát mì vừa ăn xong vào bếp, rửa sạch sẽ bát và nồi, rồi quay lại phòng khách đeo cặp sách lên, dưới ánh mắt lo lắng của Lưu Tú Nga, bước chân nặng nề đi trên con đường rực rỡ ánh đèn của khu tập thể để trở về nhà.
Nhà của Hứa Đào nằm ở dãy sau cùng trong khu nhà đặc cách dành cho đại đội trưởng của khu tập thể, là một ngôi nhà lớn có bốn hộ dân sinh sống, nhà cô bé ở phía Tây, diện tích khoảng ba mươi mét vuông, là kiểu nhà thông một phòng ngủ và một phòng khách.
Lúc này vẫn chưa đến giờ tắt đèn của đơn vị, còn khoảng mười mấy phút nữa mới tắt đèn.
Ba hộ gia đình khác trong sân lớn đều có công ăn việc làm, lúc này các bà vợ người thì vội vàng giục con cái tranh thủ tắm rửa trước khi tắt đèn, người thì ở trong phòng đốc thúc con cái làm bài tập, mắng nhiếc những đứa trẻ không nghe lời bằng giọng điệu gay gắt.
Vì là sân lớn có bốn hộ dân chung sống nên chỉ có một nhà vệ sinh, vòi nước và bồn nước cũng chỉ có một nơi, mấy bà vợ quân nhân chen chúc nhau lấy nước rửa bát giặt quần áo, lời ra tiếng vào đầy gai góc, trước cửa nhà vệ sinh là những người đang xếp hàng chờ tắm, đám con trai nô đùa chạy nhảy trong sân nhỏ, cười nói hì hì, thỉnh thoảng làm đổ những đồ đạc không để vừa trong nhà phải để ngoài cửa của nhà ai đó, chuốc lấy những lời c.h.ử.i bới của mấy người phụ nữ...
So với cuộc sống thong thả tự tại đóng cửa bảo nhau của các gia đình sĩ quan cấp tiểu đoàn trở lên thì sân nhà của các gia đình cấp đại đội từ sáng đến tối ồn ào như cái chợ, chẳng khác gì những khu nhà tập thể lớn ở các thành phố lớn.
Thú thực, cái sân lớn như vậy Hứa Đào chẳng muốn về chút nào, cô bé thà sống ở ngôi làng nhỏ trên núi hồi còn bé, chạy nhảy tung tăng vô tư lự trong ngôi nhà cổ rộng rãi ở làng, còn hơn là chen chúc trong cái sân lớn chật hẹp này, nghe những bà vợ quân nhân tính tình không mấy tốt đẹp kia ngồi lê đôi mách.
Nhưng dù có không muốn về đến mấy thì đây cũng là nhà của cô bé, cô bé không về không được.
Cô bé đành bấm bụng bước vào trong sân, một bà vợ quân nhân họ Phan ngoài ba mươi tuổi có đôi mắt xếch, trông mặt mũi đã thấy chua ngoa khắc nghiệt và khó ưa, nhìn thấy cô bé đeo cặp sách về liền mỉa mai kêu lên:
“Ồ, xem ai về kìa?
Chẳng phải là con bé thứ hai nhà họ Hứa đang muốn trèo cao, cứ hớn hở chạy sang nhà người ta làm vợ nuôi từ bé, giặt giũ nấu cơm cho người ta đó sao?
Đồng chí Phàn, không phải tôi nói cô đâu, cô làm mẹ kế thì cũng phải đối tốt với người ta một chút, đừng suốt ngày đ-ánh c.h.ử.i con gái của người vợ trước, cô nhìn xem, cô đ-ánh cho con bé đến mức mặt mũi chẳng cần nữa rồi, chỉ muốn ôm chân người ta để rời khỏi bà mẹ kế độc ác như cô thôi.”
Người phụ nữ nhỏ nhắn, dung mạo xinh đẹp Phàn Ngân Liễu đang đứng chặn cửa nhà vệ sinh để tắm cho cậu con trai cưng mới hơn ba tuổi trong một cái chậu lớn.
Bà ta lạnh mặt nói:
“Chị Phan, chuyện nhà tôi vẫn chưa đến lượt chị xía vào, con bé ch-ết tiệt đó thích đi đâu thì đi, tôi chẳng quản được.
Chị vẫn nên quản con trai chị cho tốt đi, nghe nói con trai chị lại đi đ-ánh nh-au với đám trẻ hư, làm bị thương con của đại đội trưởng đại đội hai tiểu đoàn pháo binh đấy, lần này chị chắc phải bồi thường không ít tiền đâu nhỉ.”
“Thế vẫn còn hơn con bé nhà cô sang nhà người ta làm không công.”
Bà Phan không vui, tay giặt quần áo cố ý mạnh hơn một chút, bọt xà phòng trong chậu giặt b-ắn vào mắt Hứa Diệu Tổ đang tắm ở cửa nhà vệ sinh, thằng b-éo đó lập tức gào lên.
“Họ Phan kia, bà cố ý phải không!”
Phàn Ngân Liễu thấy con trai cưng khóc thét lên, cả người xù lông như sư t.ử chiến, đứng bật dậy bất chấp tất cả lao vào xô đẩy bà Phan, “Bà mà làm hỏng mắt Diệu Tổ nhà tôi, tôi bắt bà đền mạng!”
“Ấy chà chà, ai sợ ai chứ, bà nhào vô đây!”
Bà Phan cũng không phải dạng vừa, đặc biệt là bà ta cao to khỏe mạnh, xét về chiều cao đã chiếm ưu thế hơn Phàn Ngân Liễu, bà ta đẩy một cái khiến Phàn Ngân Liễu ngã nhào xuống đất, miệng gào to:
“Ai bảo bà chiếm dụng cái nhà vệ sinh nửa ngày trời không ra, chẳng qua là dính chút bọt xà phòng, bà bảo con trai bà rửa đi là được, lại còn làm hỏng mắt, tôi không gánh cái tội này đâu, con trai bà mà có mù thật thì đó cũng là báo ứng của Phàn Ngân Liễu bà thôi!”
Phải nói là các bà vợ quân nhân khác trong khu tập thể, dù tư thù có thế nào cũng hiếm khi cãi vã ầm ĩ trước mặt mọi người như vậy.
Sở dĩ bà Phan cãi nhau với Phàn Ngân Liễu thuần túy là vì thấy bà ta chướng mắt, Phàn Ngân Liễu là người cực kỳ hay làm trò, cậy mình sinh được con trai nên tự cho mình là cái rốn của vũ trụ, bình thường vừa đ-ánh vừa c.h.ử.i hai đứa con gái của người vợ trước đã đành, lại còn thường xuyên chiếm dụng bồn nước, nhà vệ sinh trong sân lớn.
Người khác muốn đi vệ sinh thì bà ta lề mề nửa ngày không chịu ra, muốn lấy nước dùng nước thì bà ta xách mấy cái thùng lớn ra hứng nước, nửa ngày trời cũng không hứng xong.
Bà ta còn đặc biệt tham ăn, luôn thừa lúc người khác không chú ý mà lấy trộm đồ ăn thức uống trên bếp đặt trước cửa nhà người ta, bị phát hiện còn không thừa nhận.
Con trai bà ta cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, nhỏ tuổi đã học theo thói xấu, thường xuyên lén lút lấy trộm đồ ăn trong nồi nhà người khác, bị phát hiện liền đổ lên đầu chị em Hứa Đào, vu oan cho họ là họ lấy trộm.
Khiến cho ba hộ gia đình khác bây giờ nấu cơm đều phải trông chừng nồi, kẻo khẩu phần ăn của cả nhà bị bà ta lấy trộm mất...
Nhiều chuyện tương tự xảy ra khiến ba hộ gia đình khác trong sân lớn cực kỳ ghét mẹ con Phàn Ngân Liễu, hễ có cơ hội là nhắm vào bà ta.
Phàn Ngân Liễu và bà Phan bắt đầu cãi vã rồi động chân động tay, hai hộ gia đình khác liền xúm lại can ngăn.
Hứa Đào lạnh lùng quan sát vài cái rồi lẳng lặng đeo cặp sách vào phòng.
Chị gái cô bé tên là Hứa Hà, lớn hơn cô bé hai tuổi, cũng là một cô bé mười hai tuổi mặt trái xoan, da trắng, lông mày tú lệ.
Nhìn thấy cô bé về, Hứa Hà ngồi dậy từ chiếc giường nhỏ đặt trong góc phòng khách đầy bàn ghế băng ghế và các loại tạp vật, nắm tay cô bé khẽ hỏi:
“Sao hôm nay em về muộn thế?
Có chuyện gì xảy ra ở nhà họ Trần à?
Đói bụng rồi chứ, chị lén để dành cho em một cái bánh bao đấy, em mau ăn đi.”
