Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 247

Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:31

“Mà cái lũ cách mạng này lại làm những công việc cực nhọc nhất, kiếm ít tiền nhất, ăn đồ tồi tàn nhất, ở những căn nhà tồi tàn nhất, cưới những người phụ nữ nông thôn vừa quê mùa vừa xấu xí, đẻ một lũ con khó nhìn, cuộc sống chẳng thấy chút hy vọng nào.”

Giờ đây trời đổi sắc rồi, khẩu hiệu vang khắp núi rừng, chiêng trống rộn ràng khắp thành phố làm cách mạng, họ bỗng chốc trở thành những chiến sĩ cách mạng, còn những trí thức trước đây đều trở thành “lão xú cửu" (hạng chín thối tha), những cán bộ cao cao tại thượng nắm quyền hành uy phong trước kia đều trở thành phái phản động, những hàng xóm láng giềng, thậm chí là bạn học, bạn bè, người thân trước đây, chỉ cần không vừa ý mình là đều có thể chụp mũ cho họ, dồn họ vào chỗ ch-ết!

Sự vui mừng khôn xiết ập đến bất ngờ làm mờ mắt những người này, mọi người thi nhau cầm gậy gỗ, nắm đ-ấm đ-ập phá nhà cửa của những kẻ bóc lột phản động đó, giẫm đạp từng người mình thấy ngứa mắt dưới chân, ai nấy cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Khi họ tự phụ cho rằng mình có thể hả giận, có thể ép ch-ết cái lũ cán bộ, trí thức đó thì lại không ngờ tới việc đám xương già trong nông trường kia dù bị họ sỉ nhục, đ-ánh đ-ập bằng roi da thế nào đi nữa cũng vẫn nghiến răng chịu đựng, nhất quyết không tự sát tìm c-ái ch-ết.

Còn nông trường từ chỗ ban đầu đón tiếp họ nồng hậu, chưa đầy một tuần sau đã rơi vào cảnh thiếu nước đứt lương, khiến họ đói đến mức hoa mắt ch.óng mặt.

Hỏi các cán bộ khác của nông trường, ai nấy đều nói rằng vì họ làm cách mạng nên nông trường không còn người sản xuất nữa, ruộng đồng hoang phế, cỏ dại mọc đầy, hoa màu không lớn nổi, lương thực dự trữ mùa đông vừa mới nộp thuế xuân xong, lương thực trong kho chẳng còn lại bao nhiêu, mương máng quanh nông trường cũng vì không có người nạo vét nên bùn cát bồi lắng, dòng chảy tắc nghẽn, hèn chi chẳng thiếu nước thiếu lương.

Nhóm cách mạng nghe thấy thế thì còn ra thể thống gì nữa, họ nhận mệnh lệnh đến biên cương, ngoài công tác ra còn muốn ở nông trường cáo mượn oai hùm, ăn chơi nhảy múa một trận, đấu ch-ết những kẻ muốn đấu rồi mới về thủ đô báo cáo kết quả.

Giờ đây những kẻ đáng ch-ết cứ ngoan cố không chịu ch-ết, nông trường rộng lớn ngừng sản xuất, không có lương thực và rau củ quả để ăn, chẳng phải là có kẻ cố ý gây khó dễ, không để họ được yên ổn sao!

Đúng lúc nhóm cách mạng này đang hùng hổ muốn tìm các cán bộ khác của nông trường để hỏi tội thì vào lúc nửa đêm khi họ đang ngủ say mơ màng, một chuyện đại sự đã xảy ra.

Nông trường không biết từ đâu xuất hiện một nhóm thổ phỉ bịt mặt, bắt họ đi từ trong giấc mộng.

Họ bừng tỉnh khỏi giấc mơ, kêu cứu thật to nhưng lại nghe thấy một người nói:

“Đừng gào nữa, chẳng phải ban bảo vệ và bộ vũ trang của nông trường Thiên Sơn đã bị các người ra lệnh giải tán rồi sao, giờ nông trường Thiên Sơn chỉ là một cái bãi phế thải thôi.

Trước kia vì có bộ vũ trang cầm s-úng canh giữ nên chúng tao khó đ-ánh trực diện, giờ không có người của bộ vũ trang, chúng tao vừa hay có thể cướp sạch cả nhà dân và kho tàng nông trường.

Còn các người, ăn mặc không tầm thường, nhìn là biết từ nơi lớn tới, tao cho các người một thời gian, tốt nhất hãy viết thư bảo người nhà bưu điện gửi tiền và phiếu tới chuộc các người, nếu không kết cục của các người không đơn giản chỉ là ch-ết đâu."

Nửa đêm canh ba, một nhóm lưu phỉ bịt mặt không dưới năm mươi người, ai nấy đều lăm lăm s-úng đ-ạn, cầm đuốc, đứng trước cửa nhà công nhân nông trường, cướp bóc tiền lương từng nhà một, hễ có ai chống cự, nhẹ thì đ-ánh cho nhừ t.ử, nặng thì trực tiếp cho một băng đ-ạn, cả nông trường vang lên tiếng than khóc t.h.ả.m thiết.

Đám Hạng An Phúc hoàn toàn không ngờ tới việc lưu phỉ vùng biên giới lại ngang tàng đến vậy, chúng bắt nhóm cách mạng từ thủ đô tới, cùng với tiểu binh băng đỏ từ khu vực tới, và cả một lũ phần t.ử quá khích cách mạng hùa theo hành động của nhóm cách mạng trong nông trường, tổng cộng gần bảy mươi người, tất cả đều bị trói c.h.ặ.t bằng dây thừng, dưới sự đe dọa bằng s-úng của chúng mà bước lên mấy chiếc xe tải lớn, lao đi trong màn đêm đen kịt không biết bao lâu, cho đến khi tới đích thì trời đã gần sáng.

Lúc này đám Hạng An Phúc mới phát hiện ra, họ đã bị nhóm lưu phỉ đó đưa tới một nơi giữa sa mạc.

Xung quanh là cát vàng mênh m-ông không thấy điểm dừng, không có bất kỳ cây cối hay nguồn nước nào, tay chân họ bị trói, tập trung nằm trong một hố cát, trên đầu là nắng gắt, liên tục ba ngày không được ăn một miếng gì, không được uống một giọt nước, ai nấy đều bị nắng làm cho hoa mắt ch.óng mặt, môi nứt nẻ, từng người một van xin đám bắt cóc, cầu xin chúng cho chút nước uống.

Kết quả là đám bắt cóc đó, nói giọng thiểu số nồng đặc, trước tiên mỗi người bồi thêm vài cú đ-á, đ-á cho họ đau thấu tim phổi, ngã rạp xuống đất, sau đó mới chậm rãi nói:

“Các người bây giờ trong mắt bọn tao chỉ là loại súc vật kiếm tiền thôi, trước khi người nhà các người gửi tiền và phiếu tới thì các người phải có giác ngộ của súc vật đi, muốn ăn muốn uống thì chờ kiếp sau nhé!"

Trong lòng mọi người lạnh toát, chẳng lẽ họ phải bỏ mạng ở đây sao?

Bọn bắt cóc yêu cầu họ mỗi người tự viết thư đòi người nhà một số tiền và phiếu khổng lồ, gửi tới hòm thư chỉ định ở vùng Arwat, đến lúc đó chúng sẽ lấy thư đựng tiền và phiếu từ hòm thư đó mà không bị ai phát hiện.

Mà người nhà gửi tiền phiếu tới ít nhất cũng phải hơn một tuần mới tới được vùng biên giới Arwat, cứ tiếp tục không ăn không uống thế này, e là chưa đợi được bọn bắt cóc lấy được tiền phiếu thì họ đã ch-ết đói ch-ết khát trước rồi.

Nhất thời, lòng mọi người tràn đầy tuyệt đối vọng.

Mặt trời đứng bóng, nắng gắt ch.ói chang.

Đây là ngày thứ năm Hạng An Phúc ở trong sa mạc rồi, trong thời gian đó đám bắt cóc chỉ cho đám chiến sĩ cách mạng này uống chút nước, đến một miếng đồ ăn cũng không có, cứ để họ nằm trong hố cát chịu gió thổi nắng chiếu.

Thử nghĩ xem những người như Hạng An Phúc, Nhiếp Minh Hồng ở thủ đô làm cách mạng vẻ vang biết nhường nào, họ nhân danh Tổng ủy ban Cách mạng thủ đô, nhân danh mỗ mỗ, ở các thành phố ăn ngon mặc đẹp, hoành hành khắp nơi, muốn đấu tố ai thì đấu tố người đó, chưa bao giờ thất bại.

Nào có ngờ một khi tới biên cương, công tác cách mạng của họ ban đầu bị ngăn cản đủ đường thì thôi đi, sau đó khó khăn lắm mới làm rầm rộ được, roi da của họ còn chưa quất đủ đám già kia thì đã bị bọn bắt cóc bắt tới vùng sa mạc vô danh này.

Muốn chạy cũng không chạy nổi, hễ có ý định bỏ chạy là đám bắt cóc sẽ không ngần ngại nổ s-úng b-ắn ch-ết ngay, muốn cầu cứu thì xung quanh hàng trăm dặm đều là sa mạc mênh m-ông, họ biết cầu cứu ở đâu.

Liên tục mấy ngày nắng nóng gắt, thiếu ăn thiếu uống, khiến Hạng An Phúc hoa mắt ch.óng mặt, đói khát cồn cào, môi trắng bệch nứt nẻ, chỉ có thể vô lực cuộn tròn trong hố cát hơi khuất gió.

Hắn nhìn chằm chằm đầy căm hận vào đám bắt cóc bịt mặt đang ôm s-úng, ngồi trước lều bạt, chỉ lộ ra cái miệng để ăn uống đồ hộp, yếu ớt nói:

“Các người rốt cuộc muốn thế nào, bao nhiêu ngày rồi không cho chúng tôi ăn uống, là muốn chúng tôi ch-ết đói hết sao?!

Gan các người cũng lớn quá rồi đấy, có biết các người đang bắt cóc là ai không?

Chúng tôi là nhóm cách mạng từ thủ đô tới, các người dám động vào chúng tôi, dám đối xử với chúng tôi thế này, bộ không sợ chúng tôi gọi một cuộc điện thoại là quân đội sẽ đến g-iết sạch các người sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 247: Chương 247 | MonkeyD