Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 37
Cập nhật lúc: 03/04/2026 08:06
“Trong mắt anh, em là một con hổ cái vô lý vậy sao?”
Dương Thu Cẩn tức giận lườm anh một cái, đưa tay tóm lấy Trần Thiên Hữu đang định chạy, “Tàu sắp chạy rồi, con định chạy đi đâu?
Ngồi yên đó cho mẹ!”
“Mẹ ơi, trên tàu ồn quá, ngột ngạt quá, con không thích.”
Trần Thiên Hữu là một đứa trẻ hiếu động, m-ông như có đinh, vừa ngồi xuống là đã ngọ nguậy không yên, làm sao ngồi yên một chỗ được.
“Không ngồi được cũng phải ngồi, lên tàu rồi không cho phép con quậy phá.”
Dương Thu Cẩn lấy từ trong túi chuyên đựng đồ ăn ra một quả trứng luộc đưa cho cậu bé, “Tự bóc mà ăn đi, ăn xong bảo cha con chơi trò xe tăng ném b.o.m máy bay với con.”
“Con không ăn đâu.”
Trần Thiên Hữu quay đầu đi, hậm hực nói:
“Trứng luộc không có vị gì, chẳng ngon tí nào, con muốn sang toa khác chơi.”
Lời này vừa nói ra đã thu hút ánh nhìn tò mò của những hành khách ở giường nằm gần đó.
Thời buổi này phần lớn mọi người đều không được ăn no, trứng gà lại càng là loại thực phẩm tinh túy trong mắt mọi người, nhà bình thường ăn được quả trứng là quý như vàng, đứa trẻ này hay thật, lại còn chê trứng luộc không ngon.
Đây phải là cuộc sống tốt đến mức nào mới nhìn không lọt mắt trứng gà cơ chứ.
Sau khi nhìn thấy Trần Thiên Hữu trắng trẻo sạch sẽ, môi hồng răng trắng, cha cậu lại mặc quân phục sĩ quan, mọi người lại có phần thấu hiểu.
Dù sao phụ cấp của sĩ quan cấp tiểu đoàn trở lên không hề thấp, nuôi một đứa trẻ trở nên kén ăn cũng khá dễ dàng.
“Ăn thì ăn, không ăn thì thôi.”
Dương Thu Cẩn không hề nuông chiều cậu bé, cô nhanh ch.óng bóc vỏ quả trứng đó, phần lòng trắng tự mình ăn, còn lòng đỏ thì nhét vào miệng Trần Thắng Thanh, “Há miệng ra.”
“?”
Trần Thắng Thanh ngơ ngác.
“Em không ăn lòng đỏ.”
Dương Thu Cẩn nói một cách đầy lý lẽ, “Nghẹn lắm, cho anh ăn đấy.”
Trần Thắng Thanh cạn lời, “Bản thân em cũng kén ăn, thế thì làm sao làm gương giáo d.ụ.c con không kén ăn được.”
Dương Thu Cẩn phản bác, “Em là em, nó là nó.
Lời em nói chính là thiên lý, nó không nghe cũng phải nghe.”
“Mẹ đúng là không giảng lý lẽ.”
Trần Thiên Hữu nháy mắt ra hiệu với Dương Thu Cẩn, trước khi cô nổi giận còn biết nịnh nọt, “Nhưng mà con lại cứ thích cái bộ dạng này của mẹ.”
Trần Thắng Thanh cầm miếng lòng đỏ trong tay mà dở khóc dở cười, trước đây khi ở trong quân đội, anh thường xuyên nghĩ rằng mình không có mặt ở đại đội Tiền Phong, không có anh làm chỗ dựa, liệu mẹ con Dương Thu Cẩn có bị ai bắt nạt không, có được ăn no không, có nỡ tiêu tiền không hay là để bản thân bị đói.
Vì chuyện đó mà anh thường xuyên cảm thấy áy náy và bất an, giờ xem ra hoàn toàn là do anh nghĩ nhiều.
Hành khách trong toa lần lượt lên tàu, không lâu sau tàu hỏa chạy lạch cạch lạch cạch, từ rung lắc chậm chạp đến khi tốc độ dần dần tăng nhanh.
“Oa, nhanh quá đi.”
Trần Thiên Hữu chưa từng đi tàu hỏa, xe vừa chạy là cậu bé đã tì cằm vào cửa sổ, đôi mắt sáng rực nhìn phong cảnh lướt qua nhanh ch.óng bên ngoài.
“Em muốn ngủ một lát.”
Dương Thu Cẩn nằm xuống giường nằm, dặn dò Trần Thắng Thanh:
“Anh trông chừng Thiên Hữu, đừng để nó chạy lung tung, cũng đừng để nó làm ồn ảnh hưởng đến người khác nghỉ ngơi, càng không được để nó thèm thuồng đồ của người ta.”
“Em cứ yên tâm ngủ đi.”
Trần Thắng Thanh nhìn quầng thâm dưới mắt cô và nói, “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”
Trên mặt Dương Thu Cẩn hiện lên một nụ cười kỳ quái, “Đừng có tự tin quá, lát nữa anh sẽ biết thằng con anh nó khó trị đến mức nào.”
“Có khó trị đến mấy cũng không thể khó trị hơn đám lính mới bướng bỉnh dưới tay anh được.”
Trần Thắng Thanh vô cùng tự tin, gọi Trần Thiên Hữu đã chán ngắm cảnh ngoài cửa sổ lại, “Chúng ta chơi trò xe tăng ném b.o.m máy bay nhé, khi chơi con nhớ hạ thấp âm thanh xuống, đừng làm ồn đến người khác.”
Đây là đồ chơi quân sự mô phỏng do Trần Thắng Thanh đặc biệt mua từ cửa hàng dịch vụ trong quân đội, cái gọi là xe tăng ném b.o.m máy bay chính là mỗi người cầm một chiếc máy bay, một người cầm một chiếc xe tăng, giả vờ như quân địch tập kích để đối kháng.
“Được ạ, con vẫn chọn xe tăng!”
Trần Thiên Hữu rất thích trò chơi này, ngay lập tức lấy chiếc xe tăng màu xanh quân đội từ trong bọc nhỏ của mình ra, trong miệng phát ra tiếng “Bùm!
Bùm!” tựa như tiếng b.o.m nổ, bắt đầu pháo kích máy bay Trần.
“Cẩn thận đấy nhé.”
Trần Thắng Thanh cầm máy bay né tránh b.o.m của cậu bé, thỉnh thoảng giả vờ ném b.o.m từ trên không xuống, tiến hành pháo kích vào xe tăng của Trần Thiên Hữu, “Ném b.o.m liên hoàn, chú ý ẩn nấp!”
“Á—— cứu với—— chạy mau thôi!”
Trần Thiên Hữu giả vờ đ-ánh không lại, cầm chiếc xe tăng nhỏ nhanh ch.óng rút lui.
Cảm xúc của cậu bé vừa lên là tiếng cười nói hỉ hả kêu cứu mạng còn lớn hơn tiếng của bất kỳ ai trong toa tàu.
Tất cả mọi người trong toa đều giật mình, đều im lặng lại, đồng loạt nhìn về phía Thiên Hữu đang kêu cứu mạng.
Nhân viên tuần tra ngay lập tức đi tới, phát hiện là một cậu bé trắng trẻo xinh xắn đáng yêu đang chơi trò chơi với người lớn, bèn khách sáo và buồn cười nói với Trần Thắng Thanh:
“Đồng chí Giải phóng quân này, đề nghị đồng chí khi chơi đùa với con nhà mình hãy chú ý âm lượng, cũng chú ý dùng từ ngữ, tránh gây ra những rắc rối không đáng có.”
“Thật xin lỗi đồng chí nhân viên phục vụ, là tôi chưa dạy bảo con tốt, gây phiền phức cho mọi người rồi.”
Trần Thắng Thanh ngượng ngùng xin lỗi nhân viên phục vụ xong, quay đầu nói với Trần Thiên Hữu:
“Cha đã nói với con thế nào?
Ở nơi công cộng đừng có làm ồn ào, phải chú ý ảnh hưởng, không được làm ảnh hưởng đến người khác nghỉ ngơi.”
“Con xin lỗi cha.”
Trần Thiên Hữu nhận lỗi cực kỳ nhanh.
“Còn muốn chơi nữa không?”
“Có ạ!”
“Vậy thì nhớ lấy, dù cảm xúc có kích động đến đâu cũng không được đắc ý quên hình, la lối om sòm.”
“Vâng ạ cha.”
Vòng ném b.o.m thứ hai bắt đầu, Trần Thiên Hữu không ngoài dự đoán lại bị máy bay ném b.o.m, một lần nữa hét lớn:
“Á, cứu với, chạy mau thôi!”
Trần Thắng Thanh:
......
Sau khi một lần nữa xin lỗi nhân viên phục vụ toa tàu, anh vẫn không cam lòng chơi vòng ném b.o.m thứ ba với Thiên Hữu, lần này anh cố tình nhường để xe tăng của Thiên Hữu b-ắn hạ máy bay của mình.
“Con thắng rồi!
Ồ ồ, con thắng rồi!”
Thiên Hữu còn hét to hơn, hai bàn tay nhỏ còn vỗ bành bạch khen ngợi chính mình.
Màn đêm dần buông, trong toa tàu dần yên tĩnh lại, tiếng la hét phấn khích của cậu bé nghe sao mà ch.ói tai đến thế.
Thái dương Trần Thắng Thanh giật giật đau nhức, anh kiên nhẫn giảng đủ thứ đạo lý cho Trần Thiên Hữu, Trần Thiên Hữu đồng ý thì rất sảng khoái, nhưng chớp mắt một cái là đã quẳng hết những lời anh nói ra sau đầu, muốn làm gì thì làm đó.
Trải qua việc Trần Thiên Hữu ngồi không yên chạy loạn khắp nơi, đến các toa khác cùng vài đứa trẻ cũng nghịch ngợm không kém nô đùa chạy nhảy, lúc thì đòi uống nước, lúc thì đòi ăn đồ, chẳng bao lâu sau lại la hét đòi đi vệ sinh, còn thèm thuồng đồ ăn của người khác, tươi cười hớn hở xin đồ ăn của người ta... cứ thế giày vò qua lại, Trần Thắng Thanh luôn phải chạy theo sau cậu bé, khiến anh mệt đứt hơi, cuối cùng cũng hiểu được biểu cảm kỳ quái của Dương Thu Cẩn trước khi đi ngủ rồi.
