Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 378
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:49
“Cũng chính từ lúc đó, cô phát hiện Trần Thiên Hữu bắt đầu điên cuồng rèn luyện, luyện tập quân thể quyền và các loại kỹ thuật chiến đấu.
Sáng sớm hay buổi tối trong khu tập thể, hay trên sân vận động của trường đều có thể thấy bóng dáng Trần Thiên Hữu chạy bộ rèn luyện.”
Chưa đầy hai năm sau, Trần Thiên Hữu bắt đầu trổ mã, vóc dáng cao lớn dần, kỹ thuật chiến đấu ngày càng lợi hại, đ-ánh cho tên Đặng Cương T.ử từng bắt nạt chị Hứa Đào không còn sức đ-ánh trả, lúc đó cô mới hiểu tại sao Trần Thiên Hữu lại thay đổi tính nết.
Anh dốc sức rèn luyện, tập chiến đấu, ngoài việc muốn bản thân trở nên mạnh mẽ để không bị người khác bắt nạt, anh còn muốn dùng nắm đ-ấm của mình để bảo vệ người mà anh muốn bảo vệ.
Lúc đó Hứa Đào vì muốn báo đáp ơn cứu mạng của anh nên đã đến nhà anh giúp làm việc nhà, khiến khu tập thể lời ra tiếng vào ầm ĩ.
Cô nghe những lời đồn thổi đó, trong lòng không có cảm giác gì đặc biệt.
Cô cũng giống mẹ mình, chẳng có chút thiên phú nấu nướng hay làm việc nhà nào.
Việc trong nhà cơ bản đều là bố cô làm, đôi khi cô cũng rất thương bố, giúp làm việc nhà nhưng kết quả lại làm hỏng bét, bố cô đành bảo cô đừng làm nữa, đừng làm vướng chân ông.
Cô không hề từ bỏ, làm việc nhà không tốt thì cô học nấu ăn.
Cô học theo các bước nấu ăn của Dương Thu Cẩn mà cô từng thấy khi sang nhà họ Dương chơi, tự mình học làm món cà tím kho tàu.
Món ăn cháy đen thui, em trai cười nhạo cô, nói cô không có thiên phú nấu ăn còn bày đặt thể hiện, miếng cà tím kho thành than đen thế này thì ai mà dám ăn.
Bố mẹ nhìn thấy món cô làm, ngoài mặt không nói gì, còn động viên bảo làm cũng được, nhưng cả hai đều không dám động đũa.
Đang lúc cô nản lòng thoái chí, Trần Thiên Hữu đột nhiên xuất hiện, ăn sạch đĩa cà tím kho cháy đen của cô, còn bảo lần sau cô lại làm cho anh ăn.
Trong lòng cô hiểu rất rõ Trần Thiên Hữu đang dỗ dành mình, nhưng cô vẫn thấy vui sướng không thôi.
Sau này cô thật sự làm thêm vài lần nữa, vẫn cứ ra những món kỳ kỳ quái quái, nhưng Trần Thiên Hữu đều đón nhận hết.
Rất nhanh cô liền biết chuyện Trần Thiên Hữu vì ăn cơm cô nấu mà bị tiêu chảy.
Cô rất áy náy đến thăm anh, hỏi anh tại sao biết cô nấu ăn dở tệ mà vẫn còn ăn.
Anh trả lời rằng:
“Cậu không biết làm việc nhà, có thể nấu được món ăn đã là đáng quý rồi, tôi sẽ không phụ lòng tốt của cậu.
Cậu cũng đừng nản chí, cậu không biết nấu cơm, không biết làm việc nhà cũng không sao, vì tôi biết mà.
Sau này tôi nấu cơm cho cậu ăn, việc nhà tôi bao hết, cậu cứ làm việc của cậu là được."
Lòng cô thấy là lạ, nói:
“Làm sao cậu có thể làm việc nhà cho tôi cả đời, nấu cơm cho tôi cả đời được, sau này tôi có một mình thì cũng phải tự làm lấy thôi."
Anh chỉ nhìn cô cười, không nói gì thêm.
Khi cô dần trưởng thành, sau khi lên cấp hai, cô bắt đầu có những nhận thức mơ hồ về chuyện nam nữ.
Khi Trần Thiên Hữu ngày càng khôi ngô, vóc dáng ngày càng cao, thành tích cũng xuất sắc như cô, nữ sinh vây quanh anh ngày càng nhiều, cô nhớ lại lời Trần Thiên Hữu nói trước kia, dần dần thức tỉnh, lòng thấy không còn dễ chịu như trước nữa.
Cái hương vị đó, vừa có chút chua xót, vừa có sự mê mang, lại còn có chút ngọt ngào thầm kín và rung động phức tạp khi nhận ra Trần Thiên Hữu đối xử với mình rõ ràng khác hẳn các nữ sinh khác.
Khi dì Dương thử trêu chọc cô và Trần Thiên Hữu, nói rằng nếu Trần Thiên Hữu cưới cô về làm con dâu nhà họ Trần thì là cái phúc của nhà họ, cô đã lờ mờ nhận ra một thứ tình cảm khác lạ.
Cô không dám đối mặt với những suy đoán và tình cảm trong lòng mình.
Ngày hôm đó, vì cảm thấy áy náy khi cứ ở mãi trong ngôi nhà trên trấn của nhà họ Trần mà không giúp được việc nhà gì, cô chủ động giúp rửa nấm thì bị d.a.o cứa vào tay.
Trần Thiên Hữu cuống cuồng kéo cô vào phòng, cầm m-áu băng bó cho cô, còn nói những lời sẽ chăm sóc cô cả đời.
Tim cô đ-ập loạn nhịp, như có con nai chạy loạn, nhưng rồi lại nghi ngờ có lẽ Trần Thiên Hữu chỉ coi mình là em gái nên mới nói bừa như vậy.
Sau đó, bố cô đến tuổi xuất ngũ chuyển ngành, vì xuất ngũ sớm hơn một năm, lại đúng lúc Trần Thiên Hữu theo bố anh về thủ đô thăm dì Dương, cô đã do dự rất lâu rồi không nói cho Trần Thiên Hữu biết tin cả gia đình mình sắp rời đi, cũng không cho người nhà nói với anh.
Cô không giải thích rõ được tại sao mình lại làm thế, có lẽ là không muốn anh phải bỏ dở chuyến đi để về tiễn mình, cũng có lẽ là cảm thấy hai người từ biệt ở đây, sau này vẫn sẽ gặp lại, không cần thiết phải làm kinh động đến anh, thế là cô theo bố trở về Tương Bắc.
Sau khi về Tương Bắc, một thời gian dài cô không thích nghi được, không chỉ là không thích nghi với môi trường mới, bạn học mới, mà còn không thích nghi được với việc đã rời xa biên cương, rời xa đám bạn nhỏ hàng xóm ồn ào ở khu tập thể quân đội, và rời xa Trần Thiên Hữu...
Trong những giấc mơ lúc nửa đêm, cô luôn mơ thấy cảnh tượng ở khu tập thể biên phòng, mơ thấy từng nhành cây ngọn cỏ trong ngôi nhà ở khu tập thể, mơ thấy tất cả mọi người ở biên cương, và cả chàng thiếu niên dáng người cao g-ầy xinh đẹp kia đang mỉm cười với cô trong mơ.
Cô tỉnh lại, hiểu rõ điều đó đại diện cho cái gì.
Cô không dám tin mình lại động lòng với người bạn lớn lên cùng mình từ nhỏ như vậy.
Để làm tê liệt bản thân, cô tự nhốt mình trong phòng, nỗ lực đọc sách học tập.
Nhưng chính vào lúc này, một lá thư của Trần Thiên Hữu đã làm xáo trộn tâm trí tĩnh lặng của cô.
Trong thư không hề chất vấn tại sao cô lại ra đi không lời từ biệt, cũng không đề cập đến bất kỳ vấn đề nam nữ quá trớn nào, chỉ kể cho cô nghe những chuyện mắt thấy tai nghe trong cuộc sống thường ngày.
Cô nhìn lá thư có nét chữ rất đẹp kia, thầm nghi ngờ không biết có phải do Trần Thiên Hữu viết không, vì trong ấn tượng của cô, chữ của Trần Thiên Hữu viết không hề đẹp.
Nhưng rồi nghĩ lại, người đó từ tiểu học đã cố ý khống chế điểm số để lần nào cô cũng đứng nhất, chữ viết xấu có lẽ cũng là cố ý viết cho cô xem.
Sau này sự thật chứng minh, anh đúng là cố ý viết chữ xấu, chỉ để khiến cô cảm thấy anh không thông minh bằng cô, để cô có thể hoàn toàn áp đảo anh về thành tích học tập.
Vì chuyện này mà cô cảm thấy bị xúc phạm, một thời gian dài không hồi âm cho anh.
Anh sốt ruột, viết hết lá thư này đến lá thư khác để xin lỗi, cô vẫn không thèm đếm xỉa đến.
Anh lại đ-ánh điện báo, cô vẫn lờ đi.
Cuối cùng anh lại dày mặt gọi điện đến đơn vị của bố cô, nhờ bố cô chuyển lời giúp, nói anh sai rồi, sau này tuyệt đối sẽ không cố ý khống chế điểm, không cố ý giấu giếm cô bất cứ chuyện gì nữa.
Cô không quên vẻ mặt nghiêm túc và chân thành của bố khi truyền đạt lại lời đó, ông nói với cô:
“Tùng Nguyệt à, thằng bé Thiên Hữu đó là bố mẹ nhìn nó lớn lên.
Đứa trẻ đó lúc nhỏ có hơi nghịch ngợm thật, nhưng giờ thì ưu tú lắm, học giỏi, tính tình cũng tốt, nhân phẩm cũng không tồi.
Nếu con không thích nó thì có thể viết thư từ chối, đừng lạnh nhạt hay treo lửng lơ nó như vậy, chuyện này không tốt cho thành viên cả hai gia đình đâu."
