Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 52
Cập nhật lúc: 03/04/2026 08:08
“Cút đi!”
Một tờ giấy vụn ném thẳng vào mặt anh.
Trần Thắng Thanh sờ mũi, lủi thủi đi ra.
Dương Thu Cẩn rời khỏi nhà họ Vương, xách giỏ đi vòng qua hàng cây bạch dương, đến trước một dãy nhà có quy mô và bố cục lớn hơn khu nhà dành cho cấp tiểu đoàn trưởng, đây là dãy nhà dành cho cấp phó trung đoàn trưởng trở lên.
Lúc này đàn ông cơ bản đều đã đi làm ở đơn vị, trong nhà chỉ còn phụ nữ và trẻ em.
Hôm nay là thứ Bảy, trẻ con không phải đi học, đều đang chơi đùa ngoài sân hoặc trong nhà.
Dương Thu Cẩn xách giỏ đi về phía nhà Triệu Nhị Phượng.
Trên đường đi gặp mấy chị vợ quân nhân, bọn họ nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ, còn xì xào bàn tán, không biết đang thì thầm cái gì.
Dương Thu Cẩn liếc nhìn họ một cái, thấy họ né tránh ánh mắt, cô liền đi thẳng đến trước mặt họ hỏi:
“Mấy chị dâu đang nói xấu gì tôi đấy, hay là cứ nói thẳng trước mặt tôi đi, để tôi nghe xem thật giả thế nào.”
“Chúng tôi có nói gì đâu.”
Bốn người phụ nữ cao thấp b-éo g-ầy khác nhau, chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào thẳng thắn và không biết ngại như Dương Thu Cẩn, ai nấy đều cười gượng gạo.
“Tốt nhất là đừng nói gì.”
Gương mặt thanh tú của Dương Thu Cẩn mang theo nụ cười chừng mực:
“Tôi ấy à, ghét nhất là ai nói xấu sau lưng mình.
Có gì cứ nói trước mặt, tôi sẽ khiêm tốn tiếp thu chứ không giận đâu.
Nhưng nếu cứ lén lút nói nhăng nói cuội, đặt điều không đúng sự thật thì xin lỗi nhé, lúc tôi trở mặt không nhận người quen là tôi sẽ đ-ánh người đấy!”
“Hì hì...
Cô nghĩ nhiều rồi.
Chúng tôi chỉ tán dẫu thôi, không nói về cô đâu.”
Bốn người phụ nữ nhìn theo bóng lưng cô đi vào sân nhà Triệu Nhị Phượng.
Một bà vợ mặt tròn trong số đó nhổ một bãi nước bọt về phía bóng lưng cô:
“Đúng như lời Thạch Phương Phương nói, cô ta đúng là đồ nhà quê không học thức, hành xử thô lỗ bặm trợn, chúng ta còn chưa nói gì mà cô ta đã đe dọa đ-ánh người rồi.”
“Chứ còn gì nữa, kẻ có thể kết giao với hạng chân lấm tay bùn không học thức như Triệu Nhị Phượng thì cũng chẳng tốt đẹp gì đâu.”
“Tiếc cho Tiểu đoàn trưởng Trần quá, đẹp trai như vậy mà lại lấy phải một mụ vợ quê mùa thô kệch.”......
“Chị Triệu, em lại đến làm phiền chị đây.”
Triệu Nhị Phượng vốn không mấy thuận hòa với hàng xóm xung quanh, nhà chị hai bên đều xây tường bao.
Khi Dương Thu Cẩn bước vào sân, chị đang ngồi trong sân húp một bát cháo loãng lớn.
“Nói gì mà làm phiền chứ, em đến tìm chị là chị vui còn chẳng kịp nữa là.”
Thấy Dương Thu Cẩn vào sân, Triệu Nhị Phượng nhiệt tình đứng dậy đón tiếp:
“Ăn sáng chưa?
Chưa thì ăn thêm chút nhé.”
“Em ăn rồi ạ, em ăn bánh chị làm hôm qua đấy, ngon lắm ạ.”
Dương Thu Cẩn lấy đồ trong giỏ ra:
“Chị Triệu, đây là ít đặc sản em mang từ quê lên, chị cầm lấy dùng thử nhé.”
“Ôi chao, cảm ơn em nhé.”
Triệu Nhị Phượng không từ chối, vội vàng đặt bát cháo xuống đất, mang dưa muối và củ cải khô vào bếp, rồi mở hũ thủy tinh đựng tương đậu của cô ra.
Nhìn tương đậu đỏ au, màu sắc bắt mắt, ngửi thấy mùi thơm thèm thuồng, chị trút hết tương đậu vào một chiếc bát, sau đó quay lại rửa sạch hũ thủy tinh rồi đưa trả cho Dương Thu Cẩn:
“Hũ tương này em làm thơm thật đấy, đúng lúc thằng hai nhà chị hai hôm nay chán ăn, trưa nay chị lấy cái này cho nó ăn kèm màn thầu, chỉ không biết nó có ăn được cay không thôi.”
“Chị ơi, đây là tương đậu chứ không phải loại tương ớt ở các tỉnh khác đâu ạ, em làm không cay lắm đâu, mấy đứa nhỏ chắc ăn được đấy ạ.”
Dương Thu Cẩn bỏ hũ thủy tinh đã rửa sạch vào giỏ, trong lòng thầm nghĩ, đúng là tiểu thư nhà tư bản sống sung sướng như Lương Tuyết Tình và người nông dân phương Bắc quen sống khổ cực như Triệu Nhị Phượng thật sự rất khác nhau.
Cô tặng tương đậu cho Lương Tuyết Tình thì cô ấy lấy cả hũ đi, còn Triệu Nhị Phượng lại đổ tương ra bát để trả lại hũ cho cô.
Thời buổi này người ta đi đong mắm dặm tương đều phải tự chuẩn bị chai lọ hũ hùm, đa số mọi người khi nhận được đồ ăn đều sẽ trả lại đồ đựng cho người ta, chủ yếu là vì thông cảm cho người ta mua chai lọ cũng tốn tiền.
Hũ đựng tương của Dương Thu Cẩn là loại hũ đồ hộp cô tích góp được từ trước, trực tiếp đưa cho Lương Tuyết Tình thì cô cũng không thấy xót.
Nếu là người phụ nữ khác thì ít nhiều cũng sẽ lầm bầm vài câu, vì một cái hũ đồ hộp rỗng ít nhất cũng bán được một hào đấy.
“Thế thì tốt quá, thằng hai nhà chị nó thích ăn cay lắm, nếu nó không phải do chị đẻ ra thì chị còn nghi kiếp trước nó là người Tứ Xuyên nhà em đấy chứ.
Em gái ơi, đợi chị một lát nhé.”
Triệu Nhị Phượng thoăn thoắt húp nốt bát cháo loãng, đặt bát vào bếp rồi gọi lớn:
“Đại Ni ơi, mẹ cùng dì Dương ra hợp tác xã dịch vụ một lát, con trông các em cho cẩn thận nhé, tiện thể rửa luôn mấy cái bát trong nồi đi.”
“Vâng, con biết rồi ạ.”
Trong nhà vang lên tiếng trả lời lanh lảnh của một bé gái.
Triệu Nhị Phượng chạy vèo vào nhà lấy tiền và phiếu, định gọi Dương Thu Cẩn đi thì đứa con út của chị, thằng Cẩu Đản mới hơn một tuổi, vừa nước mắt vừa nước mũi ôm chầm lấy chân chị, miệng mếu máo khóc:
“Mẹ, bế, bế.”
“Đại Ni, Nhị Ni, bế em vào trong đi.”
Triệu Nhị Phượng ngoái đầu gọi.
“Mẹ ơi, con đang rửa bát, không rảnh đâu ạ.”
“Mẹ ơi, con đang đi vệ sinh, con cũng không rảnh ạ.”
Trong nhà liên tiếp vang lên tiếng của hai cô con gái.
Triệu Nhị Phượng đưa mắt nhìn thằng tư đang hì hục nghịch bùn ngoài sân, thằng bé này mới ba tuổi, đang tuổi nghịch ngợm, bảo nó trông em là chuyện bất khả thi, thằng hai thì đang ốm nằm trong nhà.
Thằng út cứ ôm chân mẹ khóc nức nở, Triệu Nhị Phượng đành phải bế nó lên, miệng lầm bầm mắng mỏ:
“Chẳng đứa nào để mẹ yên thân cả, mẹ muốn thảnh thơi một chút cũng không xong.”
Chị quay sang phàn nàn với Dương Thu Cẩn:
“Em gái à, em xem phụ nữ chúng mình sống để làm gì chứ, từ sáng đến tối cứ xoay quanh chồng con, chẳng lúc nào được ngơi nghỉ, mà đàn ông lại chẳng biết thương mình, cứ nghĩ đó là việc mình đương nhiên phải làm.
Như lão nhà chị ấy, bình thường về nhà đến cái hũ nước mắm đổ cũng chẳng buồn nhấc lên, bảo trông con một cái là lão huấn luyện chúng nó như tân binh, làm chúng nó khóc thét lên, đứa nào cũng sợ lão, chị nhìn mà lộn cả ruột.
Thế đã đành, lão còn cứ thích liếc mắt đưa tình với mấy cô vợ quân nhân có chút nhan sắc, làm chị tức ch-ết đi được, thỉnh thoảng lại phải đ-ánh nh-au với lão một trận, chẳng biết cái ngày tháng này bao giờ mới kết thúc nữa.”
Chuyện nhà người khác Dương Thu Cẩn không tiện b-ình lu-ận, chỉ mỉm cười không nói, cùng Triệu Nhị Phượng đi về phía hợp tác xã dịch vụ quân đội.
Đừng thấy nơi đóng quân của bộ phận biên phòng không lớn bằng quân khu, nhưng bên trong cái gì cần cũng có.
Từ khu tập thể đi vào trong khoảng nửa tiếng đồng hồ là đến nhà ăn gia đình, trường học quân đội, bệnh viện quân đội, hợp tác xã dịch vụ quân đội, cửa hàng thực phẩm phụ, vân vân, cơ bản đều được trang bị đầy đủ.
