Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 80
Cập nhật lúc: 03/04/2026 08:13
“Nội tâm đang rạo rực, cổ họng Trần Thắng Thanh thắt lại, anh ép mình dời tầm mắt đi, đắp chăn cho Dương Thu Cẩn, quay người thổi tắt đèn dầu, nằm bên cạnh bà, trằn trọc suốt đêm.”
Cùng trằn trọc như anh còn có vài người khác.
Tại một cái hầm đất thấp bé ở liên đội 2 nông trường Thiên Sơn, mấy người đàn ông đang ngồi trên chiếc giường lò xây bằng đất sét, vẻ mặt ngưng trọng.
“Tiểu Sơn, tin tức của chú có chính xác không?
Trên trên thực sự muốn thay thế anh Đại Sơn của chú sao?”
Người đàn ông mặt ngựa dài ngoằng ở giữa đang kẹp một điếu thu-ốc Đại Trung Hoa, khuôn mặt kéo dài thượt ra.
“Ngàn chân vạn thực, chú Phú Quý ạ.”
Một tên b-éo lùn, mặt đầy thịt ngang ngược, vẻ mặt căm hận nói:
“Hàn Vĩnh Tín cái đồ ăn cháo đ-á bát này, lại dám liên kết với lão Trương ngáng chân chúng ta, âm thầm lên bộ chỉ huy đoàn xin bãi bỏ công việc thống kê viên kho liên đội của anh cháu, muốn đổi người khác lên nhậm chức.
Ban đầu Phó nông trường trưởng của chúng ta đã từ chối rồi, không ngờ Bí thư Trạch lại đồng ý, cháu nghe nói là cái tên Trần Thắng Thanh đã b-ắn ch-ết anh Văn Sơn của chúng ta, đặc biệt đến tìm Bí thư Trạch nói giúp, vì người mà Hàn Vĩnh Tín muốn đưa vào thay thế chính là vợ của Trần Thắng Thanh.”
“Hay lắm!
Cái tên Trần Thắng Thanh này, thù g-iết con tôi còn chưa báo, hắn lại dám chủ động dâng vợ mình đến tận cửa!”
Lưu Phú Quý vẻ mặt âm trầm bóp nát điếu thu-ốc l-á trong tay:
“Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại đ-âm đầu vào, tôi không làm gì được cậu, chẳng lẽ còn không làm gì được vợ cậu sao!”
Một người đàn ông g-ầy gò bên cạnh nói:
“Chú Phú Quý, cháu không muốn mất công việc thống kê viên đâu, người của làng họ Lưu chúng ta đều trông chờ vào cháu để kiếm cơm đấy.
Giờ phải làm sao đây?”
“Hoảng cái gì!”
Bên cạnh Lưu Phú Quý là một người đàn ông mặt đầy rỗ, làn da cực xấu nói:
“Cậu muốn giữ việc thì có thiếu gì cách, gấp cái gì.”
Lưu Đại Sơn mắt sáng lên:
“Cán sự Tào, ông nói xem, có cách gì ạ?”
“Chuyện mà Bí thư Trạch đã đồng ý thì coi như ván đã đóng thuyền, không ai thay đổi được đâu.”
Người đó rít một hơi thu-ốc nói:
“Nếu vợ hắn muốn đến thay thế công việc của cậu, cậu cứ hào phóng một chút, bàn giao công việc đi.”
“Hả?”
Lưu Đại Sơn ngẩn người:
“Cháu cứ thế giao công việc ra, vậy cháu làm cái gì?”
Cán sự Tào nói:
“Thống kê viên chỉ phụ trách thống kê sổ sách, tính chất công việc khác với nhân viên bảo quản kho, cậu tuy mất việc thống kê viên nhưng có thể xin anh rể cậu, Phó nông trường trưởng Phùng, một vị trí nhân viên bảo quản kho mà.
Đến lúc đó, người đàn bà kia ngoài mặt là thống kê viên, nhưng thực tế quyền quản lý lương thực trong kho vẫn nằm trong tay cậu, cậu muốn hành hạ người đàn bà đó thế nào thì hành hạ, còn có thể xả giận báo thù cho chú Phú Quý của cậu, một mũi tên trúng hai đích.”
Lưu Đại Sơn nghi ngờ nói:
“Thống kê viên chẳng phải là quản lý kho sao, sao giờ lại lòi ra nhân viên bảo quản nữa, Cán sự Tào, ông rốt cuộc đang nói gì vậy, làm cháu lú lẫn hết rồi.”
“Nói nhảm cái gì!”
Lưu Phú Quý lườm hắn một cái cháy mặt:
“Cái đồ mù chữ không biết một chữ bẻ đôi như mày mà đòi so với Cán sự Tào tốt nghiệp trung học ra à?
Cán sự Tào nói gì thì là cái đó, mau mau đi làm đi, ông ấy không hại mày đâu, chúng ta đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, chạy trời không khỏi nắng!”
Lưu Đại Sơn không dám hó hé gì nữa, nghĩ lại Cán sự Tào làm việc ở đoàn ủy đã cùng hội cùng thuyền với bọn họ nhiều năm, chắc chắn sẽ không vì chuyện nhỏ này mà hại hắn, thế nên cũng không nói gì thêm, quay người lầm lũi đi trong bóng tối về phía bộ chỉ huy nông trường, tìm anh rể để bàn bạc.
Sau khi hắn đi, Cán sự Tào lại nói với những người còn lại:
“Thống kê viên thay người rồi, không phải là chuyện tốt, sau này chúng ta e là khó mà kiếm chác được gì nữa, chi bằng chúng ta nhân cơ hội này làm một mẻ lớn, mọi người lại đây, tôi nói cho mà nghe...”
Mấy người túm tụm lại một chỗ thì thầm bàn bạc, không lâu sau lần lượt bước ra khỏi hầm đất, đi về phía kho hậu cần liên đội.
Giữa tháng năm, trời vừa hửng sáng, ánh ban mai chiếu rọi qua cửa sổ kính, cơn gió nhẹ ôn hòa len lỏi qua khe cửa thổi vào, mang theo một luồng không khí sảng khoái.
Khu tập thể vang lên tiếng kèn báo thức du dương, Dương Thu Cẩn nghe thấy tiếng động, từ từ mở mắt ra, phát hiện mình đang giống như một con bạch tuộc, bám c.h.ặ.t lấy người Trần Thắng Thanh.
Hai tay bà, một tay đặt ở vòng eo cơ bắp săn chắc của anh, một tay đặt trên ng-ực phải vững chãi của anh, chân còn co lại đặt ở cái vị trí không thể diễn tả được kia, có thể cảm nhận được nơi đó đã “chào cờ” rồi...
Dương Thu Cẩn giật nảy mình, đỏ mặt tía tai gỡ cánh tay dài thon gọn của Trần Thắng Thanh đang ôm eo bà ra, lăn một vòng sang bên kia để dậy mặc quần áo, thì phát hiện hai chiếc cúc áo của mình chưa cài, vội vàng cài cúc lại, đưa tay đẩy Trần Thắng Thanh vốn đã tỉnh dậy một cái:
“Đêm qua lúc tôi ngủ say, anh đã làm gì tôi hả?”
“Em thấy tôi có thể làm gì em được chứ.”
Người đàn ông từ từ ngồi dậy, chiếc cằm trắng trẻo của anh sau một đêm đã mọc lên một lớp râu lởm chởm xanh rì, không hề vẻ suy sụp mà còn khiến người đàn ông trong màn sương sớm càng thêm quyến rũ.
Dương Thu Cẩn cảm nhận c-ơ th-ể mình không có bất kỳ chỗ nào khó chịu, nghĩ đến phản ứng của người đàn ông nhìn thấy lúc thức dậy, khuôn mặt hơi nóng lên:
“Là tôi hiểu lầm anh rồi, xin lỗi nhé.”
“Em không cần phải căng thẳng như vậy.”
Trần Thắng Thanh đứng dậy từ giường lò, c-ơ th-ể đối diện trực tiếp với Dương Thu Cẩn, dường như hoàn toàn không ngại bà nhìn thấy bộ phận của mình:
“Tôi đã nói rồi, em không tự nguyện, tôi sẽ không ép buộc em.”
Dương Thu Cẩn:
...
“S-úng” đã nhắm chuẩn bà rồi, anh nói lời này không thấy c.ắ.n rứt lương tâm sao.
Dương Thu Cẩn theo quân được hơn một tháng rồi, hai người chung gối chung chăn cũng hơn một tháng, Trần Thắng Thanh luôn giữ khoảng cách “nước sông không phạm nước giếng” với bà, mỗi người một chiếc chăn, ai ngủ phần nấy, ngược lại là bà tư thế ngủ không tốt, cứ luôn vượt rào leo lên người anh ngủ.
Hồi đầu bà còn thấy rất ngại, Trần Thắng Thanh vẻ mặt như thường, chưa từng nói bà câu nào.
Sau này bà nằm cạnh anh ngủ nhiều rồi, lúc nửa tỉnh nửa mê luôn giống như một cái radar, tự động tìm cách nép vào anh để ngủ, giống như sáng nay tỉnh dậy nhìn thấy cảnh tượng không nên nhìn, đã xảy ra vài lần rồi, Trần Thắng Thanh thấy cũng quen, còn Dương Thu Cẩn vẫn chưa thích nghi lắm.
Hai người nằm chung giường lâu rồi, Dương Thu Cẩn đã không còn bài xích chuyện đó với Trần Thắng Thanh, dù sao người đàn ông này vừa đẹp trai, dáng người cũng đẹp, quan trọng nhất vẫn là chồng danh chính ngôn thuận của bà, nếu cứ mãi không làm chuyện đó, để người đàn ông phải nhịn, thì cũng không tốt cho sức khỏe của anh.
Nhưng người đàn ông rõ ràng là có phản ứng, vậy mà vẫn nhớ kỹ lời hứa “chó má” là bà không đồng ý thì không chạm vào bà, chưa từng vượt quá giới hạn mà chạm vào bà.
