
Hôn Nhân Thời Đại Mới
Sau khi luật hôn nhân mới chính thức được ban hành, toàn bộ tài sản và mọi khoản chi tiêu của vợ chồng sau khi cưới đều phải chia đôi rõ ràng, mỗi người tự chịu trách nhiệm một nửa.
Tôi vui đến mức suýt phát điên, bởi khoản lợi này tôi đã âm thầm tính toán kỹ càng từ lâu rồi.
Mỗi tháng tôi kiếm được 20.000 tệ, còn vợ chỉ có mức lương 4.000 tệ, vậy mà cô ấy còn có thể sinh cho tôi vài đứa con, làm bảo mẫu không công, làm bạn đời chẳng mất tiền, lại tiện thể chăm sóc bố mẹ tôi miễn phí chẳng khác nào hộ lý...
Ấy vậy mà tiền của tôi, cô ấy lại chẳng có cơ hội tiêu nổi một đồng!
Một món hời thế này thì còn cần suy nghĩ cái gì nữa?
“Tôi đồng ý!”
Nhân viên Cục Dân chính nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa không, sau đó vẫn tốt bụng lên tiếng nhắc nhở.
“Thưa anh, tôi xin phép nói thêm một câu, việc sinh con, nuôi dưỡng con cái và chăm sóc người già cũng đều thuộc trách nhiệm mà hai bên phải chia đều.”
Tôi nghe xong suýt nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Thế thì sao, có thể làm gì được tôi chứ?”
“Cứ làm thủ tục đi!”








![[xuyên Nhanh] Ác Nữ Thượng Vị Công Lược](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69e970ed582ef2d2a70cccea.jpg%3Ftime%3D1776906479136&w=3840&q=75)



