
Hôn Phu Chê Ta Không Xứng Với Hắn, Sau Huỷ Hôn Hắn Lại Quỳ Xuống Cầu Xin Ta
Nhà họ Tạ tìm đến tận cửa để đề nghị hủy hôn, còn đưa ra hai lựa chọn.
Một là ta và Đại Lang quân giải trừ hôn ước.
Từ nay ai đi đường nấy, nước sông không phạm nước giếng, nam cưới nữ gả, chẳng còn dính dáng.
Hai là đổi hôn, ta gả cho Nhị Lang quân, vẫn làm con dâu nhà họ Tạ như trước.
Đại Lang quân vốn là rồng phượng giữa loài người, chuyến này ra ngoài làm nhiệm vụ lại
lập công lao hiển hách, khi hồi kinh ắt sẽ vào Hàn Lâm Viện.
Thân phận cô nhi như ta đã không còn xứng với hắn nữa.
Nhị Lang quân là thứ tử trong nhà, tuy không bằng huynh trưởng nhưng cũng là người có học thức.
Bọn họ chắc mẩm ta sẽ đồng ý đổi hôn sự, dù sao lời đồn thị phi cũng khó ai chịu nổi, huống chi Nhị Lang quân phong thần tuấn tú, quả thật là một lựa chọn không tệ.
Nhưng chuyện đó thì liên quan gì tới ta?
Ta chỉ bình thản hỏi:
"Đây là ý của Đại Lang quân sao?"
Phải, Đại Lang quân nói:
"Thời thế đã đổi thay, cô nương thông tuệ ắt sẽ biết thuận theo thời thế."
Về sau ta tiến cung làm nữ quan.
Nhà họ Tạ sắp bị trị tội.
Tạ Đại Lang quân quỳ trước cửa cung, cầu xin ta chuyển lời vào trong.
Ánh mắt ta không chút cảm xúc dừng trên người hắn, thản nhiên nói:
"Lang quân từng dạy ta phải biết xét thời thế, ta vẫn luôn ghi lòng tạc dạ, chẳng dám quên."
Ánh mắt Tạ Uẩn dừng trên gương mặt ta, tựa như không tin ta lại có thể thốt ra những lời ấy.
Hắn hơi cúi đầu, giọng trầm xuống:
"Thì ra nàng vẫn nhớ."












