Hôn Phu Nhờ Sự Chu Cấp Của Ta Mà Lên Kinh Ứng Thí. Đến Khi Trở Về, Hắn Lại Nhận Ta Làm Muội Muội, Thậm Chí Còn Tìm Cho Ta Một Mối Nhân Duyên Khác - 10
Cập nhật lúc: 15/09/2026 07:05
Chỉ còn cách cánh cửa kia đúng một bước chân, ta đột nhiên siết c.h.ặ.t lấy cổ tay hắn, móng tay gần như cắm sâu vào da thịt.
“Chuyện này không nằm trong kế hoạch của huynh.”
“Ở lại trong kinh, làm kinh động đến những người cũ, vốn không phải tác phong của huynh.”
“Huynh trước giờ luôn tỉnh táo, sao bây giờ lại hồ đồ thế này?”
“Huynh nói muốn đi gặp một lần, ta đã gặp rồi.”
“Bây giờ nên đi Tây Bắc, chứ không phải ở lại đây tự chui đầu vào lưới.”
Trong tay hắn vẫn cầm chén trà đã nguội mất một nửa, khớp ngón tay căng lên trắng bệch.
Giọng hắn đè xuống cực thấp, nhưng vẫn không che giấu nổi một tia sốt ruột:
“Muội không muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao?”
Hắn rướn người về phía trước, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy đỉnh đầu đang cúi thấp của ta:
“Muội không muốn biết người hắn cưới rốt cuộc là ai sao?”
Mười ngón tay đang khuấy trà của ta đột nhiên khựng lại. Chiếc thìa sứ va vào thành chén, phát ra một tiếng “keng” trong trẻo nhưng ch.ói tai đến lạ.
“Muội không muốn cùng hắn nói cho rõ ràng mọi chuyện, mặt đối mặt sao?”
Ta chậm rãi ngẩng mắt lên. Đáy mắt bình thản tựa mặt hồ đã đóng băng.
Giọng nói lạnh như những giọt băng treo dưới mái hiên tháng Chạp: “Không muốn.”
Mu bàn tay hắn nổi đầy gân xanh, nước trà chao đảo, b.ắ.n ra vài giọt rồi rơi xuống nền gạch xanh, loang thành những vệt nước sẫm màu.
Im lặng hồi lâu, yết hầu hắn nhấp nhô, giọng khàn đặc: “Tiểu Hoa, ta chỉ là xót xa cho muội.”
Ta lại rủ mắt xuống, đăm đăm nhìn những lá trà chìm dưới đáy chén, giọng nhẹ tựa một làn khói có thể tan biến bất cứ lúc nào:
“Ừm, ta cũng xót xa cho chính mình.”
Dừng lại một thoáng, ta khẽ nhếch khóe môi. Nụ cười ấy còn khó coi hơn cả lúc khóc.
“Thế nhưng thì sao chứ?”
“Chuyện đã thành sự thật rồi, ngoài việc chấp nhận, ta còn có thể làm gì được nữa?”
Ta ngẩng mắt nhìn hắn, trong mắt chẳng còn chút gợn sóng nào, chỉ còn lại một tia tự giễu:
“Cố Triết, năm năm trước huynh đã dạy ta — nhận mệnh.”
“Nhận lấy cái mệnh của ta.”
“Bây giờ, ta chính là đang nhận mệnh.”
Trên đường đi Tây Bắc, ta thuê một chiếc xe ngựa hai bánh. Trên sàn xe lót một tấm đệm dày mềm mại, nên đi đường cũng không đến mức quá xóc nảy.
Gió lùa qua khe rèm xe, mang theo mùi bụi cát thô ráp đặc trưng nơi quan ngoại, xộc vào khiến cổ họng người ta ngứa ran.
Chiếc rương ngân phiếu Lục Lâm Phong để lại cho ta chất đầy một xấp dày cộp, đủ để ta tiêu xài hoang phí mấy đời cũng chẳng cần chớp mắt.
Đêm xuống, xe ngựa dừng lại tại một trạm dịch ngoài thành. Chiếc chuông đồng nơi góc mái hiên bị gió thổi, phát ra tiếng leng keng chao đảo, tựa như đang gõ từng hồi vào l.ồ.ng n.g.ự.c trống rỗng của ta.
Một con chim bồ câu đưa tin lông xám vỗ cánh đáp xuống bậu cửa sổ xe. Nơi chân nó buộc một bức mật thư mang hoa văn chìm quen thuộc của Cố Triết.
Ta tháo thư xuống, vừa lướt qua hai dòng đã nghe thấy bên ngoài xe vang lên tiếng bước chân quen thuộc — trầm ổn mà gấp gáp, mang theo hơi lạnh của một chặng đường bôn ba gió bụi.
Hắn rốt cuộc vẫn sử dụng đến mạng lưới ngầm trong kinh thành, thúc ngựa ngày đêm đuổi theo tới đây.
Cố Triết vén rèm xe lên, hơi lạnh cuốn theo sương đêm ào vào bên trong.
Hắn ngồi xuống đối diện ta, đầu ngón tay theo bản năng miết nhẹ lên miếng ngọc bội màu mực đeo bên hông, hết lần này đến lần khác vuốt ve bề mặt ngọc ôn nhuận.
Không ai lên tiếng.
Chỉ có tiếng gió, tiếng côn trùng trong đêm, cùng vài tiếng quạ kêu xa xăm thỉnh thoảng vọng lại, kéo dài lê thê giữa khoảng không tĩnh lặng.
“Lục Lâm Phong cưới cháu gái của Quý phi, Phó Thanh Ngọc.”
Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, giọng trầm thấp tựa như phủ một lớp tro tàn: “Phó Thanh Ngọc thích hắn nhiều năm rồi. Hắn cưới nàng ta là chuyện bất đắc dĩ.”
“Hắn từng là người của ta. Ta gặp họa, Lục gia với tư cách là thông gia, chắc chắn sẽ là nơi đầu tiên bị thanh trừng.”
“Để bảo toàn tính mạng cho toàn Lục gia, phụ thân hắn đã dẫn cả gia tộc trong đêm ngả theo phe Quý phi.”
“Cưới Phó Thanh Ngọc chính là tờ đầu danh trạng hắn dâng lên.”
“Chỉ có như vậy, Lục gia mới có thể sống sót.”
Ta ngồi trong chiếc xe ngựa xóc nảy, mười ngón tay siết c.h.ặ.t tấm đệm gấm lạnh ngắt, khớp ngón tay trắng bệch nhưng mãi vẫn không buông ra.
Bên ngoài xe, lá khô bị gió cuốn xoay tròn, phát ra tiếng xào xạc như những lời than vãn.
Một con quạ đậu trên cành cây hòe già, hết tiếng này đến tiếng khác, khiến lòng người càng thêm nặng trĩu.
Trăng sáng treo cao, ánh trăng phủ xuống con đường lát gạch xanh, sáng đến ch.ói mắt nhưng lại chẳng thể soi thấu lòng ta.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ba chữ “Phó Thanh Ngọc” được thốt ra, tất cả những ẩn tình chưa từng được nói thành lời, ta đều đã hiểu rõ.
Giọng Cố Triết chậm lại, mang theo chút mềm mỏng gần như dỗ dành: “Tiểu Hoa, muội có thể sống sót… là nhờ Phó Thanh Ngọc chủ động tìm Lục Lâm Phong để bàn chuyện giao dịch.”
Hắn dừng một chút, giọng càng nhẹ hơn: “Quên hắn đi.”
“Giống như năm đó muội đã quên ta vậy.”
“Lần này, muội nhất định cũng có thể làm được.”
“Đó là Phó Thanh Ngọc.”
“Đến cả ta cũng không thể tìm ra nửa điểm sai sót ở nàng ta.”
“Chẳng có ai lại không thích nàng ta.”
Danh tiếng hiền đức của Phó Thanh Ngọc từ lâu đã vang khắp kinh thành.
Nói là vang danh như sấm bên tai cũng chẳng hề quá lời.
Khác với ta, nghĩa muội phải dựa hoàn toàn vào sự nâng đỡ của Cố Triết mới có thể miễn cưỡng đứng vững ở kinh thành, nàng ta mới thật sự là tiểu thư khuê các xuất thân từ danh môn vọng tộc.
Cầm kỳ thư họa, môn nào nàng ta cũng tinh thông. Hội thơ, thi xã, lần nào nàng ta cũng đứng đầu. Cứu tế, giúp đỡ người nghèo, nàng ta chưa bao giờ chịu đứng sau bất kỳ ai.
Còn ta thì sao?
Danh tiếng tệ đến mức ngay cả ông lão bán kẹo hồ lô bên đường cũng phải lắc đầu thở dài.
Không có tài cán gì, dung mạo bình thường, học thức chẳng ra sao, vậy mà vận may lại tốt đến mức vô lý, trèo được lên cây đại thụ cao ch.ót vót là Thái t.ử.
Người đời đều nói, ta chẳng qua chỉ là một con chim sẻ được Cố Triết nuôi trong hậu viện. Bộ lông có rực rỡ đến đâu, cũng chẳng thể bay khỏi lòng bàn tay hắn.
