Hôn Thê Ác Nữ Thay Đổi Hình Tượng Đến Chóng Mặt - Chương 508
Cập nhật lúc: 03/05/2026 09:49
Tạ Kính Từ cau mày, cảm nhận được hàng mi dài của chàng thiếu niên bên cạnh khẽ run lên, nàng liền nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.
"Ta—"
Những gì bà ta nói đều là sự thật, Bùi Phong Nam không thể phản bác.
Ông ta từng đinh ninh mình có một người vợ hiền thục, dịu dàng, nhưng cuối cùng lại phát hiện ra đó chỉ là một người đàn bà thâm độc, coi ông ta như cái máy in tiền.
Ông ta từng nghĩ Bùi phủ là một gia tộc cao quý, không thể chạm tới, nhưng thực tế lại là một mớ hỗn độn dơ bẩn, lòng người ly tán.
Thật t.h.ả.m hại và nực cười. Cả đời ông ta sống cao ngạo, đến nước này lại biến thành một trò hề. Nhìn quanh, ông ta mới chợt nhận ra chẳng còn ai ở bên cạnh mình nữa.
Sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này? Sau này Tu chân giới sẽ nhìn ông ta bằng con mắt nào đây?
Tạ Kính Từ lặng lẽ nhìn lớp vỏ bọc điềm tĩnh của ông ta vỡ vụn, để lộ sự bối rối và hoang mang. Giọng nàng lạnh tanh: "Tiền bối, nếu đã rõ chân tướng sự việc, ngài có phải đã quên một chuyện không?"
Bùi Phong Nam im lặng một hồi lâu.
Khi cất lời lại, giọng ông ta khàn đi rất nhiều, đôi mắt vẩn đục, ánh nhìn dừng lại ở Bùi Độ: "Hôm đó... là ta sai. Xin lỗi."
Bạch Uyển nói đúng, trong số ba đứa con đó, chỉ có Bùi Độ là không sợ ông ta.
Ông ta chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, nên hiếm ai nhớ đến. Năm thứ hai sau khi Bùi Độ vào phủ, cậu đã từng tự tay nấu cho ông ta một bát mì trường thọ.
Trong đáy mắt cậu bé ánh lên sự mong chờ rụt rè, cậu cúi đầu nắm c.h.ặ.t gấu áo. Nhưng lúc đó ông ta đã làm gì?
Bùi Phong Nam mặt không cảm xúc, phẩy tay gạt đi: "Đừng lãng phí thời gian, đi luyện kiếm đi!"
Giờ đây, gia đình tan nát, bản thân trở thành trò cười cho thiên hạ. Ông ta thậm chí không còn dũng khí để nói lời xin lỗi Bùi Độ, càng không dám cầu xin hắn quay về.
Danh tiếng và người thân, ông ta chẳng còn lại gì.
Tạ Sơ lên tiếng: "Chúng tôi sẽ công bố đoạn video này cho cả thiên hạ biết. Còn về Bạch phu nhân, giao cho Tiên Minh xử lý chắc không quá đáng chứ?"
[Đúng là đáng thương cho Bùi Phong Nam.]
Giọng nói của hệ thống bất ngờ vang lên. Nó cũng đang mải hóng chuyện hăng say: [Mọi chuyện sắp ngã ngũ rồi, ta có một tin vui đây. Chỉ còn lại một thiết lập nhân vật cuối cùng nữa thôi, vị diện này sẽ được phục hồi hoàn toàn.]
Tạ Kính Từ hỏi nhỏ: "Thiết lập gì vậy?"
Hệ thống hắng giọng: [Sắp tới rồi. Nhưng trước đó, cô phải hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của thiết lập hiện tại đã.]
Nàng đưa thần thức nhìn xuống, nhướng mày.
Nàng hiểu rồi.
Với tư cách là một đại tiểu thư, ngoài sự độc ác, đặc điểm nổi bật nhất là gì?
Là có tiền chứ sao!
Và với tư cách là một người có tiền, ngoài việc dở thói lưu manh, thì việc giỏi nhất là gì?
Là vung tiền chứ sao!
Có nữ phụ phản diện nào mà chưa từng ỷ thế h.i.ế.p người? Có kẻ nhà giàu nào bị ghét cay ghét đắng mà không từng hống hách quăng ra tờ chi phiếu, rồi thốt lên câu thoại kinh điển đó chứ?
Đúng ý nàng lắm. Cuối cùng thì hệ thống cũng biết hành xử giống con người một chút. Đối phó với hạng người như Bùi Phong Nam, độc ác một chút cũng chẳng sao.
"Tiền bối đã nuôi dưỡng Bùi Độ suốt mười năm, chắc chắn đã tốn kém không ít tiền của."
Xung quanh im phăng phắc, Tạ Kính Từ bước lên một bước, đối diện với Bùi Phong Nam: "Hắn đã chuẩn bị thứ này, nhờ ta giao lại cho ngài. Hôm nay từ biệt, coi như từ nay ân oán giữa hai người được xóa bỏ."
Trước ánh mắt của bao nhiêu người, một mảnh giấy mỏng được từ từ đẩy về phía Bùi Phong Nam.
Đó là một tờ ngân phiếu mới tinh. Cùng với đó là giọng nói trong trẻo, kiên quyết và không khoan nhượng của thiếu nữ: "Một trăm vạn, hãy rời xa Bùi Độ."
Ánh mắt Bùi Độ khẽ xao động.
Hắn hoàn toàn không biết gì về việc này, nhưng Tạ tiểu thư lại tuyên bố là do hắn dặn dò. Nàng luôn cẩn trọng trong mọi việc, cố gắng bảo vệ lòng tự trọng từng bị chà đạp của hắn trước mặt mọi người.
... Trái tim hắn bỗng chốc mềm nhũn ra.
Bùi Phong Nam đứng im lặng như tượng. Hồi lâu sau, từ cổ họng ông ta phát ra một tiếng cười khẽ.
Ông ta đã quen với việc xem mọi người như những vật sở hữu. Mãi cho đến khi tất cả rời bỏ, ông ta mới thấm thía nỗi cay đắng trong đó.
Ngoài một thanh kiếm, một đống nhà cửa, và cái danh tiếng hão huyền trước mắt, ông ta còn lại gì?
Trong chớp mắt, linh lực bùng nổ, gió thét gào. Chỉ thấy một vệt trắng lan tỏa nhanh như chớp, Bùi Phong Nam bất ngờ phun ra một ngụm m.á.u tươi. Trong chớp mắt, mái tóc ông ta bạc trắng!
"Không ổn rồi."
Linh lực hỗn loạn va đập khắp nơi. Một vị trưởng lão nhíu mày, vội vàng niệm chú: "Đạo tâm của Bùi đạo hữu đã rối loạn... Xin các vị hãy giúp ta hộ pháp cho ông ấy."
