Hôn Thê Ác Nữ Thay Đổi Hình Tượng Đến Chóng Mặt - Chương 545
Cập nhật lúc: 03/05/2026 09:53
Mãi cho đến khi nhìn thấy vẻ mặt ngẩn ngơ của Bùi Độ, Tạ Kính Từ mới sực tỉnh lại, nhận ra bản thân vừa tuôn ra một lời động trời đến nhường nào. Cái gì mà... "những điều đó đều là sự thật". Chẳng phải điều này đang rành rành tuyên bố với Bùi Độ rằng, nàng là một kẻ kỳ quặc đã lén lút thích hắn từ rất lâu, thậm chí còn kích động lăn lộn chỉ vì một tờ hôn thú hay sao?
Tạ Kính Từ cảm thấy không ổn rồi. Sở dĩ nàng không dám bày tỏ tâm ý với Bùi Độ, một phần lớn nguyên nhân là do hắn không hề gần gũi với nữ t.ử.
Dung mạo Bùi Độ xuất chúng, kiếm thuật lại vô song hiếm có. Thời còn ở Học cung, số cô nương phải lòng hắn không hề ít. Thế nhưng dù tính tình ôn hòa giữ lễ, hễ gặp người tỏ ý gần gũi, hắn nhất định sẽ lên tiếng cự tuyệt không chút do dự. Có người nói hắn vô tình vô d.ụ.c, một lòng chỉ hướng về kiếm đạo; cũng có người lại đồn rằng trong lòng hắn sớm đã có người thương, sở dĩ hắn giữ mình khư khư đến mức cổ hủ như vậy là để chờ đợi vị cô nương vô danh kia.
Hồi đó khi buôn chuyện đến đoạn này, vị sư tỷ đem chuyện hóng hớt kể cho nàng nghe đã cười khẽ: "Nhưng cứ thế này, chẳng phải cũng là một kiểu 'thủ thân như ngọc' sao?"
Lúc ấy nét mặt Tạ Kính Từ vẫn bình thản, nhưng trong lòng tim đã sớm đập thình thịch liên hồi, chỉ mong trời phật phù hộ, ngàn vạn lần đừng là người thứ hai. (... Mặc dù nguyên nhân thứ nhất cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam).
Nói tóm lại, bất kể lý do là gì, Bùi Độ luôn cố tình giữ khoảng cách với những cô nương có ý với mình. Bây giờ nàng lại nói toạc ra như vậy ――
Tạ Kính Từ hơi nhíu mày, biểu cảm tinh tế đến mức khó lòng nhận ra. Nàng vốn không phải người làm việc bốc đồng bạt mạng. Khi quyết định tới Quỷ Trủng, nàng đã suy nghĩ rất nghiêm túc về cách chung sống với Bùi Độ.
Hiện tại hắn không chốn dung thân, lại gây thù chuốc oán khắp nơi trong Tu chân giới. Đối với Bùi Độ mà nói, nơi duy nhất được coi là an toàn, chỉ có Tạ phủ. Tạ Sơ và Vân Triều Nhan có lẽ cũng là những người duy nhất có khả năng giúp đỡ hắn. Nếu ngay từ đầu nàng đã vội vàng bộc bạch tâm ý, thì đối với Bùi Độ, điều này có thể sẽ trở thành một gánh nặng.
Bọn họ tuy là vị hôn phu thê, nhưng lại rất ít giao lưu. Với tính cách của Bùi Độ, hắn không thể dễ dàng nảy sinh tình cảm với nàng được. Nếu lấy tư cách là bạn bè để chung sống, lại mang danh nghĩa "báo ân", mọi thứ sẽ trở nên hợp tình hợp lý, hiển nhiên; nhưng một khi tất cả bị phơi bày, tình chàng ý thiếp lại chẳng tương đồng, e rằng sẽ dẫn đến tình cảnh xấu hổ tột cùng.
Như vậy thì hỏng bét. Nàng không muốn mọi chuyện vừa mới bắt đầu đã bị Bùi Độ đẩy ra xa theo bản năng.
Sắc trời êm đềm như nước. Tạ Kính Từ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, theo nhịp chớp của hàng mi dài, ánh sáng lấp lánh lưu chuyển trong đôi mắt tựa lá liễu.
— "Bị dọa rồi sao?" Nàng bật cười thành tiếng, vội vàng cúi đầu, tránh ánh mắt của Bùi Độ: "Trêu ngươi thôi ―― người bình thường ai lại bò qua bò lại trên tường chứ? Lại chẳng phải yêu tinh nhện. Cha nương ta thích nhất là nói đùa, ngươi ngàn vạn lần đừng để họ lừa."
Bùi Độ rất nhanh đáp lại bằng một tiếng "Ừm", nghe chẳng ra cảm xúc gì. Đầu óc hắn vốn nhạy bén, thế nhưng vừa nghe thấy câu nói của Tạ tiểu thư, hắn lại phải mất một lúc lâu mới hiểu hết hàm ý trong đó. Chỉ là mười mấy chữ giản đơn thường ngày, vậy mà lại khơi dậy chấn động tựa trời long đất lở, tựa sóng cuộn biển gầm.
Ngay khoảnh khắc ấy, trái tim Bùi Độ dường như ngừng đập.
Cảm giác không chân thực lúc đó hệt như đang trong mộng. Giấc mộng chưa tàn, Tạ tiểu thư đã dùng một câu khác kéo hắn về hiện thực. Đáng ra hắn nên thấy tự giễu hay thất vọng, nhưng sự chua xót nhạt nhòa lại dâng ngập tâm can.
Rốt cuộc đây là một kết quả hiển nhiên, Bùi Độ hiểu rõ hơn ai hết. Nếu bảo Tạ tiểu thư đã sớm yêu hắn sâu đậm... E rằng chuyện này ngay cả trong mơ cũng chưa chắc đã thành sự thật.
Chủ đề này mau ch.óng bị lướt qua không nhắc lại nữa.
Băng qua con phố nhộn nhịp người xe lại qua, chẳng mấy chốc họ đã đến Tạ phủ ở Vân Kinh.
Vân Kinh chuộng sự phồn hoa xa xỉ. Tạ phủ thân là một đại gia tộc thế gia, tất nhiên phải giữ được sự uy nghi của mình, vẻ bề ngoài chẳng hề kém cạnh ai. Khác với nhà họ Bùi khuôn phép, nơi nào cũng phải vuông vức chỉnh tề, trong Tạ phủ, tùng bách khóm trúc mọc lên tự nhiên, lầu gác chạm trổ hoa văn tuyệt đẹp làm say lòng người. Những gác xép cao v.út mọc lên từ mặt đất, hệt như quỳnh lâu ngọc vũ. Chỉ riêng những mái hiên cong v.út đã hắt lên sắc xanh biếc mướt mắt, gió mát thoảng qua, cảnh vật quả thực tiêu sái tự tại, thanh bình rợp bóng.
Đích đến của chuyến đi là phòng khách gần cửa chính nhất.
