Hôn Thê Ác Nữ Thay Đổi Hình Tượng Đến Chóng Mặt - Chương 580
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:47
"Ta thì không vấn đề gì rồi."
Tôn Thiên Thanh nhe răng cười, nhịn không nổi cơn đau nhức, ho khan sặc sụa vài tiếng: "Chỉ là việc tự mình xem lại toàn bộ ký ức trong thức hải một lượt, cứ có cảm giác quái quái ―― đúng không Bùi đạo hữu?"
Bùi Ngọc đảo mắt: "Ta lại thấy cũng không tệ."
Hắn nói một cách hời hợt, vừa định rời khỏi bí cảnh Lang Nha thì lại nghe thấy Tạ Kính Từ bật cười khẽ: "Cũng không tệ à?"
Nụ cười này mang theo một vẻ kỳ quái không nói nên lời.
Trong lòng Bùi Ngọc khẽ động, hắn thuận thế nhìn về phía nàng, bốn mắt chạm nhau với nữ tu tay lăm lăm trường đao.
"Bùi đạo hữu sở dĩ cảm thấy không tệ, là vì đã nhìn thấy mẫu thân..."
Tạ Kính Từ đứng trong bóng tối của khu rừng, đôi đồng t.ử sâu thẳm mờ mịt. Có lẽ do tiếng gió bất chợt rít lên, làm giọng nói của nàng cũng mang theo vẻ âm u lạnh lẽo. Tuy nàng đang cười, nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc: "Hay là vì lại được ôn lại một lần nữa, cái cảnh hãm hại Bùi Độ ở Quỷ Trủng năm xưa?"
Cơn ớn lạnh chạy dọc từ sống lưng lên đỉnh đầu, Bùi Ngọc trố mắt kinh ngạc.
"Rất bất ngờ phải không?"
Tạ Kính Từ khẽ cử động tay phải, để lộ một viên Lưu Ảnh Thạch tròn trịa: "Bùi đạo hữu, chẳng lẽ ngươi quên mất, nhà họ Tôn chính là thế gia chuyên về ảo thuật sao?"
Hắn lập tức quay ngoắt sang nhìn Tôn Thiên Thanh đứng bên cạnh.
Lời nàng nói có ý gì? Thế gia ảo thuật? Nếu nói về ảo thuật, chẳng lẽ ――
Lồng n.g.ự.c Bùi Ngọc chấn động dữ dội: "Các người... lừa ta?"
Tạ Kính Từ nắm tay phải lại, giấu viên Lưu Ảnh Thạch vào trong lòng bàn tay: "Chúng ta không dám sắp xếp quá nhiều cảnh tượng, sợ nếu bị ngươi phát hiện ra điểm khác biệt so với tình huống thực tế, thì sẽ xôi hỏng bỏng không."
Nàng có tính toán riêng của mình.
Việc lợi dụng Ức Linh hấp thụ ký ức, để ký ức của Bùi Ngọc phơi bày trước mắt mọi người, ngay từ đầu đã không phải là một kế sách vẹn toàn.
Nếu nàng không kịp thu thập thần thức của Bùi Ngọc, nếu Bùi Ngọc không bị Ức Linh cướp đi ký ức, thậm chí, trong bí cảnh Lang Nha rộng lớn nhường này, rất có thể nàng còn chẳng gặp được Bùi Ngọc.
Dưới muôn vàn biến số, nàng cần phải nghĩ ra một biện pháp chắc chắn hơn.
Việc Ức Linh có thể cướp đoạt ký ức là một sự thật ai ai cũng rõ.
Bùi Ngọc bị nó tấn công đến bất tỉnh. Nếu khi tỉnh lại hắn nhìn thấy những cảnh tượng tương tự như quá khứ, chắc chắn sẽ tự động cho rằng mình đang bị mắc kẹt trong những hồi ức cũ.
Thế nhưng hắn sẽ tuyệt đối không ngờ tới, tất cả những điều đó chỉ là ảo cảnh do con người dệt nên.
Chỉ cần lợi dụng tư duy quán tính này, là có thể tương kế tựu kế, lấy gậy ông đập lưng ông.
Vào cái khoảnh khắc Bùi Ngọc thừa nhận mình đã nhìn thấy đoạn ký ức quá khứ ấy, hắn đã định sẵn là kẻ thua cuộc trắng tay.
"Lưu Ảnh Thạch quả là một thứ đồ tốt."
Tạ Kính Từ nhếch môi mỉm cười: "Ảo cảnh cũng sẽ được ghi lại cùng nhau trong Lưu Ảnh Thạch. Một khi có nhiều người hơn được tận mắt chứng kiến, Bùi đạo hữu e rằng hết đường chối cãi rồi nhỉ?"
Bàn tay phải ngầm siết c.h.ặ.t.
Bùi Ngọc nén giận, ánh mắt âm u hiểm độc khó phân biệt: "Ngươi muốn cái gì?"
"Ngươi trả lời như vậy, coi như ngầm thừa nhận đã từng hãm hại Bùi Độ rồi sao?"
Ánh mắt nàng khẽ động: "Ta muốn ――"
Chưa để Tạ Kính Từ nói hết câu, một luồng gió mạnh đã ập tới.
―― Tốc độ tấn công của Bùi Ngọc cực nhanh, hắn bất ngờ lao thẳng vào Tạ Kính Từ mà đ.á.n.h tới tấp!
Sát khí dâng trào, dưới đáy mắt thiếu niên lóe lên một nụ cười lạnh.
Hắn không phải là kẻ yếu hèn, cam chịu để người khác bắt nạt. Nếu đã bị Tạ Kính Từ nắm thóp, cách tốt nhất là khiến nàng ta phải im miệng mãi mãi.
Chỉ có người c.h.ế.t mới không biết nói.
Cũng may mà Ức Linh đã tàn sát vô số tu sĩ, khiến cái nơi quái quỷ này chỉ còn lại ba người bọn họ. Vừa rồi hắn đã dùng thần thức kiểm tra qua, Tạ Kính Từ và Tôn Thiên Thanh quả thực không còn chút linh lực nào. Nếu muốn g.i.ế.c hai người bọn họ ngay tắp lự, có thể nói là dễ như trở bàn tay.
Không thấy bóng dáng kiếm Trạm Uyên đâu, may mà Bùi Ngọc vẫn còn linh lực phòng thân.
Mắt thấy luồng sáng trắng sắc như tên b.ắ.n ầm ầm lao về phía nàng, giữa khu rừng đầy mùi sát khí, bỗng xuất hiện một luồng kiếm khí khác.
Cùng với một... chưởng phong mà hắn quá đỗi quen thuộc.
Kiếm khí c.h.é.m nát linh lực của hắn thành bột mịn, còn chưởng phong thì giáng mạnh vào lưng hắn.
Áp lực của cường giả cuồn cuộn ập đến, hoàn toàn không cho phép hắn kháng cự. Bùi Ngọc hộc ra một b.úng m.á.u tươi, giây tiếp theo, ánh mắt hắn chấn động dữ dội.
Hắn nhìn thấy một cảnh tượng hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng.
Khu rừng bốn bề lần lượt tan biến. Khi vệt màu xanh cuối cùng không còn dấu vết, thay vào đó là bầu trời trong xanh tĩnh lặng, cùng với một bãi biển rộng lớn mênh m.ô.n.g.
