Hôn Thê Ác Nữ Thay Đổi Hình Tượng Đến Chóng Mặt - Chương 611

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:51

Nhưng gã không thể không đưa nàng vào phủ. Việc có con rơi đã là chuyện mờ ám không thể đưa ra ánh sáng, nếu lại mang thêm tội danh ruồng rẫy vợ con, thì đối với một thương nhân mà nói, cái giá phải trả quả thực lợi bất cập hại.

Đương nhiên, Mạnh Tiểu Đinh phải sống kiếp ăn nhờ ở đậu, hoàn cảnh vô cùng khó xử.

Những trải nghiệm cay đắng thời thơ ấu đã buộc nàng phải trưởng thành trong một đêm. Nàng học cách không làm nũng nữa, không tỏ ra nhút nhát, sợ hãi, cũng chẳng bao giờ đem những chuyện vặt vãnh, phiền phức ra làm phiền người khác. Dù có gặp rắc rối, nàng cũng tự mình giải quyết.

Chẳng hạn như khi bị ốm.

Uống t.h.u.ố.c không phải là việc cần thiết. Nếu thực sự cảm thấy không khỏe, ngủ một giấc thường sẽ giải quyết được quá nửa vấn đề. Những chuyện như nhiễm phong hàn ho khan hiện giờ, căn bản không đáng để bận tâm nhiều.

Chỉ có Từ Từ mới nghiêm trang dọa nạt nàng, bảo rằng nếu không uống t.h.u.ố.c sẽ bệnh tình sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.

Rõ ràng là cách dọa dẫm trẻ con mà.

"Đúng rồi, tình hình vết thương muội lưu lại ở bí cảnh Lang Nha thế nào rồi?"

Tạ Kính Từ đưa cho nàng cả chén trà lẫn đan d.ư.ợ.c: "Chắc là không đau đâu nhỉ?"

"Ừm."

Mạnh Tiểu Đinh ngoan ngoãn gật đầu: "Lúc muội về nhà, Lâm di đã đặc biệt mời đại phu đến khám rồi."

"Lâm di" mà nàng nhắc đến chính là Lâm Uẩn Nhu, người vợ được Mạnh Lương Trạch đàng hoàng cưới hỏi.

Năm đó khi lần đầu tiên gặp Mạnh Tiểu Đinh, Mạnh Lương Trạch định giũ bỏ trách nhiệm không nhận. Hai bên đang giằng co, thì Lâm Uẩn Nhu đứng bên cạnh lại mở miệng mỉa mai. Giọng bà ta rất nhạt nhòa, nhưng sức sát thương lại vô cùng ghê gớm: "Nếu đã dám sinh ra, chẳng lẽ lại không dám nhận sao?"

Ban đầu Mạnh Tiểu Đinh nghĩ rằng, Lâm Uẩn Nhu nhất định sẽ hận nàng đến tận xương tủy.

Nhưng sự thực là, bà dường như chưa từng bận tâm quá nhiều đến nàng.

Gia đình Lâm Uẩn Nhu bao đời theo nghiệp thương gia. Từ nhỏ lớn lên trong môi trường ấy, bà đã rèn luyện được một cái đầu vô cùng khôn ngoan và tinh ranh. Nói ra cũng kỳ lạ, người phụ nữ này gần như chẳng có khao khát hay mong cầu gì với hầu hết mọi việc trên đời. Điều duy nhất bà quan tâm, là làm sao để kiếm được càng nhiều linh thạch càng tốt.

Mạnh Tiểu Đinh dần dần hiểu ra.

Lâm Uẩn Nhu không yêu Mạnh Lương Trạch. Cuộc hôn nhân này đối với bà ta chẳng qua chỉ là dùng một tờ hôn thú mỏng manh để đ.á.n.h đổi lấy toàn bộ sức mạnh và gia thế hùng hậu của nhà họ Mạnh.

Sự sướt mướt, ân ái mặn nồng chỉ cản trở quá trình mở rộng đế chế kinh doanh của bà. Còn về phần Mạnh Lương Trạch, có lẽ Lâm Uẩn Nhu đã sớm quên mất sự tồn tại của gã từ lâu.

Cũng chính vì thế, người phụ nữ vốn dĩ phải căm ghét Mạnh Tiểu Đinh nhất, lại trở thành người đối xử với nàng công bằng nhất.

Dù thế nào đi chăng nữa, một vị đương gia chủ mẫu sẵn sàng mua t.h.u.ố.c chữa bệnh cho đứa con rơi, hỗ trợ việc học hành cho nó, thì xét trên toàn bộ Tu chân giới, cũng được coi là một người kỳ lạ hiếm thấy.

Thậm chí... Lâm di còn đang chạy vạy khắp nơi vì chuyện của mẫu thân nàng.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Mạnh Tiểu Đinh khẽ xao động.

Thức hải của mẫu thân bị tổn hại, cần rất nhiều thiên linh địa bảo làm t.h.u.ố.c dẫn. Nàng chỉ là một tiểu cô nương thấp cổ bé họng, sức lực mỏng manh, nếu chỉ dựa vào bản thân, tuyệt đối không thể gom đủ số d.ư.ợ.c liệu ấy. Khi Lâm di biết chuyện, bà chẳng những mời vị thần y nổi tiếng nhất thành đến chữa trị, mà còn cho treo Lệnh Treo Thưởng khắp Vân Kinh, dùng một số tiền lớn để thu mua d.ư.ợ.c liệu.

Đến tận bây giờ, chỉ còn thiếu một vị t.h.u.ố.c cuối cùng là hoa lan Lung Nguyệt U Lan.

"Lâm di có nhà không?"

Đợi nàng nuốt xong đan d.ư.ợ.c, Tạ Kính Từ lại nhét cho nàng một viên kẹo: "Cha mẹ ta vừa mua được một bức họa cổ, muốn nhờ bà ấy đến xem thử là thật hay giả."

Lời vừa dứt, đã nghe thấy tiếng phụ nữ vọng vào từ ngoài cửa: "Tranh của ai vẽ?"

Nghe thấy giọng nói đó, Tạ Kính Từ vui mừng đáp: "Nghe nói là của Cô Sơn Đạo Nhân từ ngàn năm trước. Mẹ ta còn nói, mời dì hôm nào rảnh rỗi đến nhà uống rượu."

Mạnh Tiểu Đinh tò mò hỏi: "Lâm di, sao người lại tới đây?"

"Vốn định dẫn con đi kiểm tra cửa hàng, ai ngờ vừa đến trước sân đã nghe người ta bảo con bị ốm." Lâm Uẩn Nhu sở hữu khuôn mặt vô cùng quyến rũ, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ phóng khoáng tự tại. Nhưng ngặt nỗi vẻ mặt bà ta luôn lạnh lùng, chẳng thể hiện buồn vui giận hờn, thế nên không ít người sau lưng hay gọi bà là "mỹ nhân khúc gỗ": "Đây là t.h.u.ố.c đặc trị phong hàn, nhớ uống đấy."

Tạ Kính Từ nhìn cái lọ ngọc nhỏ bà đặt lên bàn, mày khẽ nhướn: "Lâm di cũng dùng loại t.h.u.ố.c này sao?"

Người có tu vi cao thâm đương nhiên sẽ không bị dăm ba cái bệnh lặt vặt quấn thân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.