Hôn Ước Tan Vỡ: Giang Tiểu Thư Trở Thành Tâm Can Bảo Của Tô Nhị Thiếu - Chương 12

Cập nhật lúc: 24/01/2026 19:26

Tôi quay sang nhìn Giang Di, trong ánh mắt kinh ngạc đến mức suýt tan nát của cô ta, mỉm cười thoải mái: "Em gái tốt, chị không ghét em, chị còn phải cảm ơn em nữa. Chúc hai người bền lâu ngàn năm, sống chết có nhau."

"Bốp!" Lời tôi chưa dứt, một bạt tai mạnh đã giáng xuống khiến mặt tôi lệch sang một bên.

Tôi loạng choạng, đ.â.m vào người dẫn chương trình.

"Giang Vãn! Mày thật là—" Bố tôi tức giận đến mặt đỏ như gạch, chỉ tay vào tôi không ngớt, "đúng là giống hệt mẹ mày! Sinh ra là để khắc chế tao!"

Ông nói gằn giọng, như muốn xé tôi làm đôi.

Tôi ngẩng mặt lên, nhìn ông bằng ánh mắt lạnh lẽo, bất ngờ nghiêm giọng: "Giang Hải Dương, ông không xứng đáng nhắc đến mẹ tôi, nếu không phải vì ông độc ác vô tình, mẹ tôi đã không chết sớm như vậy!"

Dù sao cũng đã xé toang mặt mũi, dù sao cũng không phải đám cưới của tôi, cứ làm loạn hết mức đi!

"Giang Vãn! Cô đủ rồi đấy!" Cố Yến Khanh cuối cùng cũng không nhẫn được nữa, tham gia vào hàng ngũ chửi mắng tôi. "Cô làm thế này được lợi gì?"

Tôi quay sang nhìn hắn ta, liếc từ đầu đến chân, cười khinh bỉ: "Cố Yến Khanh, anh nên cởi bộ đồ này ra, nó là đồ tôi may cho con ch.ó của tôi, anh mặc làm gì?"

"Cô—"

"Ồ ~ tôi quên mất anh và Giang Di là một giuộc, cô ta cướp váy cưới của tôi, anh cướp đồ của con chó của tôi, hai người đúng là không phải một nhà không vào một cửa..."

"Giang Vãn! Để tao xem mày còn dám hé mồm nữa không!" Giang Hải Dương nổi giận đùng đùng, xông lên đánh tôi trước mặt mọi người.

Tôi không kịp né tránh, bị ông ta nắm lấy cánh tay, lại ăn thêm một bạt tai, nhưng tôi không chịu thua, mặc kệ ông ta có phải là bố ruột hay không, cũng ra sức phản kháng.

Bỗng dưng, khung cảnh trở nên hỗn loạn đến cực điểm, những vị khách dưới sảnh đua nhau giơ điện thoại lên chụp ảnh điên cuồng.

Một mình tôi thế cô lực yếu, hoàn toàn bị đẩy vào thế bấ lợi. May thay, bố mẹ Cố Yến Khanh còn biết giữ thể diện, vội vã chạy lên can ngăn.

"Ông thông gia! Ông thông gia! Đây là đám cưới của bọn trẻ, bao nhiêu khách mời đang nhìn đấy! Mau dừng tay lại đi!"

"Đừng ai cản tôi! Hôm nay tôi nhất định phải đánh chết con ác nữ này! Đồ sao chổi! Sinh ra đã mang số khắc tôi!"

Giang Hải Dương bị tôi kích động đến điên cuồng, gương mặt biến dạng đầy dữ tợn, đến hai vị cao niên nhà họ Cố cũng không kéo ra được.

Bỗng nhiên, Tằng Tú Nga hét lên một tiếng: "Đừng đánh nữa! Tiểu Di ngất rồi! Có người nào không? Mau gọi người tới đây!"

Giang Hải Dương bất ngờ cứng người, quay đầu nhìn rồi đẩy mạnh tôi ra, lao về phía cô con gái út của ông ta: "Chuyện gì xảy ra? Xe cấp cứu đâu? Mau gọi 120 đi!"

Đám người vây quanh tôi lập tức tản ra, tất cả đổ dồn về phía cô dâu đang nằm bất tỉnh trên sàn.

Cố Yến Khanh sốt ruột như lửa đốt, xông tới ôm chầm lấy Giang Di: "Giang Di, cố lên! Nhất định phải cố lên! Anh sẽ đưa em đi bệnh viện ngay!"

Tôi tình cảnh thật thảm hại, hai bên má đau rát như có hàng ngàn mũi kim đ.â.m, nhưng nhìn cảnh họ hối hả như cháy nhà, nhìn đám cưới tan tành này, trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác khoan khoái đến lạ!

Hóa ra cảm giác điên cuồng lại tuyệt đến thế!

Tôi hài lòng vô cùng, giật lấy micro từ tay người dẫn chương trình, lấy giọng điệu chủ nhà an ủi mọi người: "Xin lỗi đã để mọi người chứng kiến cảnh này. Các món ăn trong tiệc cưới đều do tôi tự tay lựa chọn, rất ngon, chúc mọi người ăn ngon miệng, sống hạnh phúc."

Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi, không mang theo một chút mây gió nào.

Trở về xe, tôi thở mạnh một hơi.

Hạ tấm chắn nắng trên đầu xuống, tôi soi gương xem tình hình vết thương của mình.

Hai bên má đã đỏ ửng, may là không bị trầy xước, tóc cũng hơi rối, nhưng chỉ cần đưa tay vuốt nhẹ là ổn.

Từ nhỏ đến lớn, việc bị Giang Hải Dương đánh đập đã trở thành chuyện cơm bữa với tôi.

Nhất là sau khi ông ta ly hôn với mẹ tôi, rước con hồ ly tinh về nhà, lúc đó tôi đang trong độ tuổi nổi loạn, cố tình chống đối, khiêu khích họ, nên việc bị đánh đập và trừng phạt trở thành giai điệu chính trong cuộc sống hàng ngày của tôi.

Mấy cái tát này còn là nhẹ, ngày trước ông ta từng dùng dây nịt đánh, cầm sách vung tay tát, thậm chí còn đá bằng chân, đau hơn nhiều.

Tôi có thể lớn lên cứng cỏi, sống sót đến bây giờ, hoàn toàn là nhờ mạng lớn.

Sau này gặp được Cố Yến Khanh, hắn đối xử tốt với tôi, cho tôi cảm nhận được hơi ấm mà gia đình không có, tôi tưởng rằng mình đã có được bến đỗ bình yên.

Nhưng không ngờ, hắn ta mang đến cho tôi những cơn bão táp còn dữ dội và tàn khốc hơn cái gia đình như hang quỷ ấy.

Ngồi yên một lúc, tôi lấy lại bình tĩnh, đưa tay vào túi áo lấy điện thoại.

Không ngờ chạm phải thứ gì đó mềm mại, lôi ra xem thì hơi nhăn mày.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.