Hôn Ước Tan Vỡ: Giang Tiểu Thư Trở Thành Tâm Can Bảo Của Tô Nhị Thiếu - Chương 208

Cập nhật lúc: 24/01/2026 19:56

Lý Vân Vi quen Hứa Kiên Ngưng, dù sao ân oán của chúng tôi cũng từ thời đại học.

Vì vậy khi đi qua Hứa Kiên Ngưng, Lý Vân Vi không khách khí đảo mắt, lẩm bẩm: "Cái mặt đầy công nghệ cao này, tìm bác sĩ nào vậy, giống người ngoài hành tinh quá."

Hứa Kiên Ngưng nhìn qua là đã cắt mắt, nâng mũi, mài xương gò má, còn tiêm t.h.u.ố.c giảm béo, nên cả người trông mắt to, mặt nhọn— đúng là giống người ngoài hành tinh!

Tôi luôn thấy mặt cô ta bây giờ kỳ quái, nhưng không tìm được từ nào để diễn tả, Lý Vân Vi nói vậy, tôi bỗng hiểu ra!

"Lý Vân Vi cô dám nói lại lần nữa!" Hứa Kiên Ngưng tức đến mức muốn đ.á.n.h người, vừa có động tác đã bị người đàn ông bên cạnh kéo lại.

"Buông ra! Cứ kéo tôi làm gì?"

"Kiên Ngưng, cô ấy chúng ta không đụng được, em nhịn đi."

"Có gì mà không đụng được! Chẳng qua là cáo mượn oai hùm thôi! Tô nhị thiếu sớm muộn cũng bỏ cô ta!"

"Vậy đợi cô ta bị bỏ rồi hãy nói, bây giờ em đừng gây chuyện."

Đằng sau vẫn còn tranh cãi, Hứa Kiên Ngưng và đồng bạn giằng co, nhưng tôi và Lý Vân Vi đều không để ý, thẳng bước đi vào.

Khi vào thang máy, Lý Vân Vi quay lại nhìn tôi, tò mò hỏi: "Tô nhị thiếu mà Hứa Kiên Ngưng nhắc đến, không lẽ là bạn trai mới của cậu?"

"Đúng vậy."

Tôi gật đầu, nụ cười có chút bất lực. "Lần trước gặp cô ta ở lễ kỷ niệm trường, cô ta đã nói sau khi về nước, người nhà sẽ dẫn đến thăm Tô gia, xem ra là đã đi rồi."

"Ý cậu là sao?"

Lý Vân Vi càng ngạc nhiên "Tô phu nhân không phải rất thích cậu sao? Giờ con trai bà cuối cùng cũng theo đuổi được cậu, bà lại chọn con dâu khác?"

Tôi hơi nhíu mày, trong đầu nối liền mọi chuyện, lắc đầu nói: "Chắc không liên quan đến Tô phu nhân."

"Vậy liên quan đến ai?"

"Tô lão thái gia."

Lý Vân Vi tròn mắt. "Vị lão tướng từ kinh thành về hưu đó?"

"Ừ."

Hai chúng tôi nhìn nhau, rõ ràng cùng lúc nhận ra— giữa tôi và Tô Thịnh Lâm đã xuất hiện chướng ngại.

Đúng là như phim.

Nhưng điều này cũng trong dự đoán.

Vốn dĩ, tôi và Tô Thịnh Lâm là hai người ở hai thế giới khác nhau, kết hợp với nhau cũng như chim yêu cá.

Nếu từ đầu đến cuối không có chút trở ngại hay khó khăn nào, thì quy luật thế giới và trật tự giai cấp phải viết lại rồi.

Tôi đã chuẩn bị tinh thần, nên cũng nhanh ch.óng tiêu hóa chuyện này.

Như câu nói cũ, hãy tận hưởng hiện tại, chuyện tương lai để sau này lo.

Tôi và đám bạn vui vẻ chơi suốt buổi chiều, tục ngữ nói tình trường đắc ý sòng bạc thất ý, hôm nay cả sòng chỉ mình tôi thua, thua đến mức số dư WeChat về không.

Bữa tối, Tô Thịnh Lâm gọi điện, hỏi tôi ở đâu.

Tôi đang đau ví, không nhịn được than thở với anh.

Anh ở đầu dây bên kia cười không nể nang.

"Anh còn cười? Họ bảo đen bạc đỏ tình, đều tại anh đấy?"

"Ừ, đúng là tại anh, nên anh bồi thường cho em." Tô Thịnh Lâm cười nói.

"Không cần đâu." Dù tôi cũng xót xẻo số tiền gần một vạn ấy, nhưng chưa đến mức keo kiệt như vậy. Vừa mới xác định mối quan hệ đã đòi tiền bạn trai, trông chẳng khác nào một cô gái đào mỏ. "Mất tiền mua vui mà, em cũng lâu lắm rồi không chơi bài, hôm nay có dịp thì cứ thoải mái."

"Ừm, em vui là được."

Tô Thịnh Lâm hơi nghiêm túc, giọng đầy áy náy. "Lần đầu hẹn hò sau khi xác định quan hệ, anh lại bỏ em một mình. Anh sợ em giận, nhưng thấy em có bạn bè bên cạnh, anh yên tâm hơn."

"Anh gọi điện chỉ để nói chuyện này thôi à?"

"Ừ, anh vẫn đang bận, có lẽ phải làm đến khuya. Em ăn tối xong về sớm đi, chân chưa lành hẳn đâu, đừng cố quá."

Ngày Tết Dương lịch, mọi người đều đang vui chơi, còn anh lại phải tăng ca thâu đêm.

Tôi thấy xót xa, giọng cũng dịu dàng hơn. "Em biết rồi, đừng lo cho em. Anh mau làm xong việc rồi về nghỉ ngơi đi."

"Ừ, tạm biệt."

"Tạm biệt."

Cuộc gọi kết thúc, Lý Vân Vi bắt chước giọng điệu của tôi, cường điệu một cách quá đáng.

"Đây có phải là Giang Vãn mà tôi quen biết không? Như thể biến thành người khác vậy, nói chuyện y hệt Lâm Đại Ngọc tái thế." (Lâm Đại Ngọc - nhân vật trong Hồng Lâu Mộng)

Tôi giả vờ đ.á.n.h, Lý Vân Vi lập tức né sang một bên.

Điện thoại đột nhiên kêu "ting", tôi cầm lên xem thì phát hiện Tô Thịnh Lâm thật sự chuyển cho tôi một vạn tệ.

Tôi giật mình!

[Không phải nói không c.ầ.n s.ao?]

Tôi nhắn lại rồi ngay lập tức hoàn trả số tiền.

Nhưng anh lập tức chuyển khoản lại.

[Ngày đầu năm mới, anh không ở bên em, cũng chưa tặng quà, phát một cái bao lì xì mà còn bị trả lại. Em làm anh mất mặt quá.]

Tôi kiên quyết: [Thật sự không cần đâu, anh đối xử với em quá tốt rồi.]

[Nhận đi, ăn tối xong chơi tiếp, biết đâu may mắn gỡ gạc lại được số tiền chiều nay.]

Tôi cầm điện thoại, cười khẽ trước màn hình.

Anh thật sự bồi hoàn cho tôi.

Lý Vân Vi không biết từ lúc nào lại ghé sát, liếc trộm rồi hô to với mọi người: "Chà! Tô tiên sinh bồi hoàn số tiền cô ấy thua chiều nay rồi, tài khoản WeChat lại có tiền vào! Mau mau, ăn xong tiếp tục thôi!"

Một đám chị em lập tức hò reo như được tiếp thêm sinh lực, ăn vội bữa tối.

Tôi: "..."

Đúng là chị em cây khế!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.