Hôn Ước Tan Vỡ: Giang Tiểu Thư Trở Thành Tâm Can Bảo Của Tô Nhị Thiếu - Chương 259

Cập nhật lúc: 24/01/2026 20:04

Tô Thịnh Lâm lặng lẽ nhìn tôi, rồi vòng tay kéo tôi vào lòng.

"Em thật khiến người ta không yên lòng..." Anh thở dài khó hiểu.

Tôi ngước mắt trong lòng anh: "Ý anh là sao?"

"Sắp phải xa nhau rồi, em lại nói những lời sâu nặng tình cảm thế này, làm sao anh nỡ để em đi." Anh cúi xuống, chạm mũi tôi, giọng trầm ấm.

Tôi nhíu mày, vội vã thoát ra: "Đừng đùa..."

Phía trước còn có Tiêu Dương đang lái xe.

Tô Thịnh Lâm cười, lại cúi xuống hôn tôi: "Đừng ngại, không có người ngoài đâu."

"..."

Đến sân bay, một số đồng nghiệp đã lên máy bay.

Làm thủ tục, tôi mới biết Tô Thịnh Lâm đã nâng hạng vé cho tôi.

Ban đầu tôi đi cùng đồng nghiệp toàn vé phổ thông.

"Thời gian bay dài, ghế phổ thông chật chội, không thoải mái. Tiêu Dương đặt vé sau, phổ thông cũng hết chỗ, nên em cùng anh ấy đi hạng thương gia." Tô Thịnh Lâm giải thích.

"Nhưng thế này thành ra em đặc biệt quá." Tôi hiểu ý tốt của anh, nhưng cảm thấy có lỗi với đồng nghiệp.

Tô Thịnh Lâm không ngần ngại: "Vậy nâng hạng tất cả đồng nghiệp của em."

"Không cần đâu Tô tiên sinh, anh yêu thương chị Vãn, chúng em hiểu mà." Tiểu Anh nghe được liền cười đùa.

Các đồng nghiệp khác cũng cười theo: "Đúng rồi Giang tổng, cứ yên tâm đi hạng thương gia đi, đừng ngại."

Bị mọi người trêu, mặt tôi đỏ bừng, trừng mắt với Tô Thịnh Lâm.

Anh thoải mái khoác vai tôi, nói với mọi người: "Vé về tôi bao, toàn hạng thương gia."

"Wow! Cảm ơn Tô tiên sinh!"

"Cảm ơn Tô tiên sinh và Giang tổng!"

Mọi người reo hò xong thì thầm: "Đi thôi, chúng ta qua an ninh trước đi, đừng ở đây làm phiền nữa."

Tôi ngại ngùng không dám ở lại tình tứ, liếc nhìn Tô Thịnh Lâm rồi quay đi: "Em... em phải đi rồi."

"Khoan!" Anh vội kéo tôi lại.

"Còn gì nữa?"

"Em định đi như vậy sao?"

Nhìn ánh mắt nồng nàn của anh, tôi liếc quanh, không biết Tiêu Dương đã đi đâu.

Không có người ngoài, tôi mạnh dạn ôm lấy anh.

"Tô Thịnh Lâm, cảm ơn anh đã đối xử tốt với em như vậy." Tôi siết c.h.ặ.t anh, lòng tràn ngập biết ơn.

Anh cười, người cao lớn hơi khom xuống, tay xoa đầu tôi: "Đồ ngốc, em là bạn gái anh, anh tốt với em là chuyện đương nhiên."

"Ừ, em cũng sẽ đối tốt với anh."

Anh cười vui vẻ.

Chúng tôi tách ra, tôi hít sâu rồi chủ động hôn anh: "Em đi nhé."

"Bảo trọng, có chuyện gì cứ bảo Tiêu Dương, hoặc gọi cho anh, bất cứ lúc nào."

"Vâng!"

Tôi biết anh không yên tâm để tôi đi xa, nên bất cứ điều gì anh nói tôi đều đồng ý.

Sắp hết giờ, tôi buông anh, quay đi hướng về khu an ninh.

"Anh về đi, đừng lo cho em." Tôi vẫy tay ra hiệu anh đi, nhưng anh đứng im, mắt dán theo từng bước tôi.

Tôi đã đến cửa an ninh, ngoái lại thấy anh vẫn đứng đó, như tượng đá chờ người.

Lòng đau nhói, mắt cay xè, nỗi nhớ trào dâng ngập n.g.ự.c.

Tôi bất ngờ chạy ngược trở lại.

Tô Thịnh Lâm thấy tôi chạy về, mặt rạng rỡ, bước nhanh tới dang tay đón tôi vào lòng.

"Tô Thịnh Lâm, em yêu anh, đợi em về." Tôi ôm c.h.ặ.t anh, lại hôn lên khóe môi anh, lần đầu tiên nói rõ ràng ba từ "em yêu anh".

Tô Thịnh Lâm tròn mắt nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc: "Vãn Vãn..."

"Thôi, anh về đi! Anh cứ thế này em sẽ lỡ chuyến bay mất." Hôn xong, nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của anh, tôi bật cười rồi vừa chạy về phía an ninh vừa ngoái lại giục: "Về đi! Tạm biệt!"

Lần này tôi không quay đầu nữa, nhanh ch.óng qua cửa kiểm tra.

Khi ngoái lại nhìn, anh đang quay đi, nhưng bất ngờ ngoảnh lại.

Thấy tôi cũng đang nhìn, anh vẫy tay, tôi giả vờ thổi bay nụ hôn rồi cười bước đi.

Lên máy bay, đồng nghiệp đã ổn định chỗ ngồi.

Tôi chào mọi người rồi đi về khoang thương gia.

Tiêu Dương đã ngồi sẵn, thấy tôi liền chào.

Anh ta đang cầm điện thoại, khi tôi đến gần mới nghe ra là đang nói chuyện với Tô Thịnh Lâm.

"Vâng, Tô tiên sinh yên tâm, tôi nhất định bảo vệ cGiang tiểu thư chu đáo. Vâng... Giang tiểu thư tới rồi, vâng, tôi biết rồi."

Tiêu Dương gác máy, nhìn tôi nói: "Tô tiên sinh không yên tâm, dặn đi dặn lại tôi."

Tôi cười: "Kệ anh ấy đi, quan tâm quá hóa loạn."

Oan gia ngõ hẹp, tôi không ngờ rằng vừa đặt chân đến Milan, chưa kịp vào khách sạn đã gặp người quen.

Đoàn chúng tôi đẩy vali bước vào khách sạn thì đối diện ngay với Hứa Kiên Ngưng đang cười nói vui vẻ với mấy người ngoại quốc, chuẩn bị rời đi.

Trong lòng tôi hơi chấn động.

Hôm trước chúng tôi còn gặp nhau ở Trang viên Tô gia, cô ta vẫn ở trong nước.

Sao chỉ trong chớp mắt đã ra nước ngoài nhanh hơn cả tôi?

Tôi biết có chuyến bay thẳng đến Milan vào đêm qua, xem ra cô ta đã đi chuyến khác và đến trước, giờ chắc đã ngủ đủ giấc, điều chỉnh xong múi giờ.

Tết sắp đến, những gia đình quyền quý như nhà cô ta rất coi trọng sum họp.

Huống chi năm nay là cái Tết đoàn viên đầu tiên sau khi Hứa lão thái gia về hưu – vậy mà cô ta lại không ở nhà ăn Tết?

Nghĩ đến xuất thân giàu có của cô ta mà bản thân vẫn chăm chỉ phấn đấu, trong lòng tôi dâng lên chút ngưỡng mộ.

"Giang Vãn, lại gặp nhau rồi." Hứa Kiên Ngưng nhìn thấy tôi, chủ động chào hỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.