Hóng Biến Nhờ Đọc Tâm: Dàn Pháo Hôi Làm Phản Cả Rồi! - Chương 21

Cập nhật lúc: 25/03/2026 08:06

“Cho dù phụ hoàng không có phúc phận đó để nghe thấy thì hắn và cô cô hai người cũng sẽ đem những nội dung nghe được thuật lại trung thực cho phụ hoàng thôi.”

Lạc Hoàng không nhịn được mà nhướng mày, “Thái t.ử, tại sao con lại khẳng định như vậy?"

Thái t.ử không trả lời thẳng mà chỉ đơn giản nói một câu:

“Phụ hoàng đi rồi sẽ biết thôi ạ."

Lạc Hoàng có chút cạn lời:

......

Ngài cư nhiên lại không biết Thái t.ử từ khi nào đã học được cái trò úp úp mở mở như vậy rồi chứ?

Cái cảm giác dở dở ương ương này thật là khiến ngài thấy ngứa ngáy trong lòng mà!

Chương 27 Trời không sợ đất không sợ, duy chỉ sợ ma quỷ

Màn đêm buông xuống.

Gió lạnh thấu xương.

Phủ công chúa Khánh Dương đèn đuốc sáng trưng, trong đêm đông giá rét này đã tăng thêm một mảng màu sắc ấm áp.

Trong gian phòng ấm áp.

Công chúa Khánh Dương cho tất cả hạ nhân lui ra, lười biếng tựa lưng vào chiếc ghế dài phủ đầy lông thú, ngước mắt nhìn hai cha con Lạc Hoàng, thỉnh thoảng lại vuốt ve cái bụng cao v.út kia.

“Hoàng huynh, Thái t.ử, hai người muộn thế này mới tới phủ công chúa của muội, chắc hẳn là có chuyện gì quan trọng cần bàn bạc phải không?"

Đặc biệt là vị hoàng huynh của nàng.

Tuy rằng thương yêu nàng nhưng với tư cách là một vị đế vương ngài rất hiếm khi xuất cung, tối nay có thể coi là chuyện không có việc gì thì không lên điện rồi.

Hôm nay trong cung truyền tới tin tức Thái hậu nôn m-áu hôn mê, chắc hẳn là vì chuyện này.

Công chúa Khánh Dương cũng lười nói những lời sáo rỗng rồi, thẳng thắn thưa:

“Hoàng huynh, có phải là vì chuyện của mẫu hậu không ạ?"

Lạc Hoàng chạm phải đôi mắt trong trẻo thấu đáo dường như sớm đã nhìn thấu hồng trần kia của công chúa Khánh Dương thì có chút ngượng ngùng cười cười.

Thẳng thắn nói:

“Phải, không chỉ là chuyện của mẫu hậu mà còn cả chuyện liên quan đến thân thế của Lạc Phưởng Cẩn nữa."

Công chúa Khánh Dương nghe thấy lời này khẽ nhíu mày, đem sự suy đoán trong lòng nói ra:

“Chẳng lẽ Lạc Phưởng Cẩn không phải là do mẫu hậu sinh ra mà là con của phi tần khác trong cung sao?"

Lạc Hoàng:

......

Không thể không thừa nhận là hoàng muội quả thực là rất thông tuệ.

Ngay lúc này tiểu nhân sâm tinh khẽ ngáp một cái, đôi chân nhỏ nhẹ nhàng đ-á đ-á vào bụng công chúa Khánh Dương.

【 Nương ơi, chúc mừng người đã đoán đúng rồi nhé! 】

【 Lạc Phưởng Cẩn kẻ này xấu xa lắm luôn, cũng giống như cha mẹ hắn vậy, đều là cái thứ ch-ết đi cho xong ấy, mà mẹ ruột của hắn là một nữ nhân tên là Nhu phi nhưng cha ruột của hắn lại không phải là hoàng ông nội đâu nhé! 】

【 Hi hi, có phải là thấy rất chấn kinh?

Rất bất ngờ không ạ! 】

【 Tội nghiệp hoàng ông nội, bị người ta cắm sừng xanh lè luôn rồi, nếu mà để ông ấy biết được chắc là nắp quan tài cũng không đậy nổi đâu nhỉ! 】

Giọng sữa non nớt đầy vẻ hả hê vui sướng khi người khác gặp họa, cũng như mang theo ý tứ hóng hớt xem kịch hay vậy.

Công chúa Khánh Dương:

......

Bảo bối, nương không thấy chấn kinh cũng không thấy bất ngờ mà chỉ thấy xấu hổ thay thôi.

Lạc Phưởng Cẩn chỉ là một đứa dã chủng mà lại khiến cho hai anh em nàng phải khốn đốn bao nhiêu năm nay.

Sớm biết hắn là dã chủng thì nói gì cũng không nể mặt mẫu hậu, không nể tình huynh đệ mà trực tiếp vung một đao giải quyết hắn cho xong, giờ thì chẳng còn chuyện gì nữa rồi.

Thái t.ử:

?(?

ˊ?

ˋ)?︴︴︴︴

Quả nhiên đúng như dự đoán, hắn biết ngay là muội muội nhất định biết được những chuyện dơ bẩn này mà.

Lạc Hoàng:

......

Σ(?

д?|||)??

Tại sao trong phòng lại có tiếng của một đứa trẻ con đang b-ú sữa vậy?

Nhưng vừa nãy ngài đã đảo mắt nhìn một lượt quanh phòng rồi mà, đâu có thấy đứa trẻ con nào ở đây đâu chứ?

Chẳng lẽ ở đây có ma sao?

(??

д?)b☆d(?

д??)

Lạc Hoàng sợ tới mức mặt mày trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lặng lẽ tiến lại gần Thái t.ử để tìm kiếm cảm giác an toàn.

Ngài tuyệt đối sẽ không thừa nhận bản thân đường đường là một vị đế vương của một nước cư nhiên lại sợ ma đâu!!!

Tuy nhiên giây tiếp theo ngài đã bị tiểu nhân sâm tinh vạch trần không thương tiếc.

【 Ha ha ha ha, nương ơi bảo bảo nói cho người biết một bí mật nhé, hoàng thúc của người cũng chính là hoàng thúc của bảo bảo đấy ạ. 】

【 Thúc ấy trời không sợ đất không sợ duy chỉ sợ ma quỷ mà thôi, ha ha ha ha, cười ch-ết bảo bảo rồi. 】

Lạc Hoàng:

(╬?

ích)??

Công chúa Khánh Dương và Thái t.ử hai người nhìn nhau một cái, ngay sau đó đột nhiên dời tầm mắt nhìn về phía Lạc Hoàng.

Lạc Hoàng ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh muốn cố hết sức tỏ ra mình không sợ ma nhưng thân hình khẽ run rẩy kia đã làm lộ rõ suy nghĩ thực sự của ngài rồi.

“Phụt!"

“Ha ha ha ha!"

Hai cô cháu không nể mặt mũi mà đồng thời bật cười thành tiếng.

Mọi người ơi có ai hiểu được không?

Một người đàn ông thân hình vạm vỡ, tướng mạo chính trực như vậy mà cư nhiên lại sợ ma quỷ sao?

Lạc Hoàng mặt mày nháy mắt đỏ bừng lên, được rồi!

Ngài đúng là sợ ma thật, không làm được việc tự dối người dối mình nữa nhưng lúc này ngài có chút tức giận thật.

“Ai?

Ai đang nói chuyện đó?

Rốt cuộc là kẻ nào đang nói chuyện vậy?"

Hơn nữa tại sao lại gọi hoàng muội là nương và gọi ngài là hoàng thúc chứ?

Công chúa Khánh Dương khẽ ho một tiếng, nén lại ý cười, trao cho Lạc Hoàng một ánh mắt điềm tĩnh an ủi.

“Hoàng huynh gặp chuyện đừng hoảng hốt, trước tiên hãy lấy lá bùa của huynh ra xem có điều gì bất thường không đã?

Nếu không có thì xin hoàng huynh hãy điềm tĩnh đừng có làm quá lên như vậy."

“Hoàng muội muội..."

Lạc Hoàng muốn nói lại thôi.

Ngài luôn cảm thấy trong lời nói của hoàng muội có ẩn ý gì đó nhưng cũng may ngài không có ưu điểm gì khác, ưu điểm duy nhất chính là biết nghe lời khuyên.

Vì vậy...

Nhanh nhẹn móc từ trong ng-ực ra một cái túi thơm, bên trong không đựng gì cả mà chỉ đựng một lá bùa do đích thân Quốc sư vẽ mà thôi.

Quốc sư từng nói lá bùa này có thể bảo vệ ngài khỏi một lần bị tổn thương, có thể uy h.i.ế.p ma quỷ không cho chúng tiến lại gần xung quanh ngài, còn có thể kiểm chứng xem xung quanh có ma quỷ nào mạnh không nữa.

Nếu lá bùa phát nóng thì chứng tỏ có ma quỷ, càng nóng thì chứng tỏ cấp bậc ma quỷ càng cao, ngược lại nếu không nóng thì chứng tỏ xung quanh mọi thứ đều bình thường.

Thật là lạ.

Lạc Hoàng nhíu c.h.ặ.t mày, ngoại trừ cảm nhận được hơi ấm của c-ơ th-ể bao phủ trên túi thơm ra thì ngài chẳng cảm nhận được điều gì khác cả.

Rút ra kết luận:

“Xung quanh mọi thứ đều bình thường.”

Nhưng ngài rõ ràng đã nghe thấy tiếng trẻ con đang nói chuyện mà lại không thấy người đâu, chẳng lẽ đứa trẻ đó là thần tiên sao?

Nếu không thì cũng sẽ không biết được thứ mà ngài sợ nhất, cũng như chuyện hoàng ông nội bị cắm sừng và thân phận thực sự của Lạc Phưởng Cẩn rồi.

“Muội à~~" Lạc Hoàng nội tâm kích động, ngữ khí run rẩy, “Phủ công chúa của muội đúng là một nơi phong thủy bảo địa đấy, nếu không chê thì có thể cho phép huynh bày biện lễ vật, thắp vài nén nhang để bái lạy một cái được không?"

Đây chính là vị tiểu thần tiên đấy ạ, ngài nếu đã có phúc duyên gặp được thì nhất định phải thành tâm bái lạy, ngàn vạn lần không thể để tiểu thần tiên thấy ngài là một vị đế vương mà lại thất lễ được.

Thái t.ử khóe môi giật giật.

Đúng như dự đoán rồi, nhìn dáng vẻ kích động của phụ hoàng nhà mình là biết ngài đã lầm tưởng muội muội thành tiểu thần tiên rồi.

Chao ôi!

Hy vọng của ngài hão huyền quá rồi!

Phụ hoàng à muội muội tuy là từ thiên giới tới nhưng kiếp này muội ấy lại là cháu gái của ngài đấy ạ, ngài chắc chắn là muốn bái lạy muội muội sao?

Công chúa Khánh Dương bất đắc dĩ xoa trán.

“Hoàng huynh huynh hiểu lầm rồi, phủ công chúa của muội không phải là nơi phong thủy bảo địa gì đâu, huynh nếu thật sự muốn cầu phật bái thần thì xin huynh hãy tới chùa miếu nhé."

Lạc Hoàng mặt mày buồn bã xụ xuống trông thấy bằng mắt thường được luôn.

Bị hoàng muội từ chối ngài thấy đau lòng quá đi (;′??

Đ;??)

Lạc Nhiễm Nhiễm hít hít cái mũi nhỏ.

【 Hửm?

Nương người nói sai rồi ạ, phủ công chúa quả thực là một nơi phong thủy bảo địa đấy ạ, hơn nữa còn có người lập trận pháp nữa, bất kể yêu ma quỷ quái nào cũng không thể tiến lại gần được đâu. 】

【 Thật không ngờ ở phàm gian cư nhiên lại có vị đại năng như vậy, tưởng tượng là người đó chắc chắn là rất lợi hại đây, nếu có cơ hội thì bảo bảo muốn được làm quen một phen ạ. 】

Sắc mặt công chúa Khánh Dương đột ngột thay đổi.

Nàng đại khái đã biết được kẻ lập trận pháp đó là ai rồi, chỉ là người đó vốn thanh tâm quả d.ụ.c mà chẳng phải đã nói là sẽ không động lòng phàm sao?

Vậy tại sao hắn lại tốn bao công sức âm thầm lập trận pháp cho phủ công chúa của nàng chứ?

Chẳng phải là tự mâu thuẫn sao?

Hay là thấy nàng đáng thương quá?

Tiểu thần tiên đã lên tiếng rồi, Lạc Hoàng hai mắt sáng rực, vội vàng ngước mắt lên hướng về phía hư không mà bái lạy, “Cảm ơn tiểu thần tiên, những gì ngài nói... bíp bíp!"

Lạc Hoàng nháy mắt hai mắt tối sầm lại, họng thắt lại, hô hấp khó khăn, ngài đây là sắp đi gặp cụ tổ rồi sao?

Hay là sắp đi gặp các bậc tổ tiên rồi?

“Phụ hoàng!"

Thái t.ử vẻ mặt vừa bất lực vừa lo lắng, vội vàng đứng dậy vỗ vỗ vào lưng ngài, “Phụ hoàng, ngài đừng có suy nghĩ lung tung nữa, có những lời không nên nói thì ngài ngàn vạn lần đừng có thốt ra khỏi miệng nhé."

Cái cảnh tượng quen thuộc này.

Hắn biết ngay là phụ hoàng nhà mình không có kinh nghiệm nên nhất định sẽ không tránh khỏi bước đi gặp cụ tổ này mà.

“Khụ khụ..."

Do bản năng cầu sinh nên Lạc Hoàng lập tức hiểu ra được trọng điểm mà Thái t.ử nói tới.

Vội vàng xin lỗi trong lòng:

“Xin lỗi xin lỗi, trẫm sai rồi, xin tiểu thần tiên hãy tha thứ cho sự lỡ lời của trẫm ạ.”

Ngay giây sau đó cảm giác ngạt thở ở cổ họng nháy mắt biến mất, Lạc Hoàng thân hình mềm nhũn, ngồi bệt xuống ghế.

(;′??

Đ;??)

Ngơ ngác và mệt mỏi quá đi, cái chuyện gì đang xảy ra thế này không biết nữa!

Chương 28 Hoàng thúc à, trên đầu thúc đang mọc đầy một đồng cỏ xanh mướt kìa

【 Tiểu thần tiên sao? 】

【 Hoàng thúc ơi, phủ công chúa không có tiểu thần tiên nào đâu ạ, chỉ có tiểu nhân sâm tinh thôi nhé, hi hi. 】?(^ω^?)

Lạc Nhiễm Nhiễm ngúng nguẩy đôi chân nhỏ, cái đầu nhỏ cọ cọ vào bụng công chúa Khánh Dương.

【 Nương ơi bảo bảo bí mật nói cho người biết nhé, bảo bảo nghi ngờ trí não của hoàng thúc có vấn đề đấy ạ, cứ cảm thấy thúc ấy có chỗ nào đó không bình thường ấy ạ! 】

Lạc Hoàng:

...... (′._.`)

Ngài có chỗ nào không bình thường chứ?

Công chúa Khánh Dương:

......

Bảo bối nói đúng lắm.

Lạc Nhiễm Nhiễm hừ hừ:

【 Chỉ dựa vào cái bộ não này của hoàng thúc mà nói hèn chi ba năm sau thúc ấy sẽ bị Lạc Phưởng Cẩn vung một đao c.h.é.m đứt đầu, cùng với th-i th-ể bị treo trên tường thành phơi khô ròng rã suốt chín chín tám mươi mốt ngày trời. 】

Lạc Hoàng:

......

Σ⊙▃⊙ xuyên

Cái gì cơ?!

Chém đứt đầu sao?!!

Bị Lạc Phưởng Cẩn ư?!!!

Chuyện này... chuyện này rốt cuộc là thế nào vậy?

Chẳng lẽ tiểu thần tiên đây là đang gián tiếp báo cho ngài biết cái kết cục thê t.h.ả.m đó để ngài sớm có sự chuẩn bị tâm lý sao?

Công chúa Khánh Dương:

...... (?⊿?)?

Hoàng huynh đáng thương của muội, huynh cư nhiên lại ch-ết thê t.h.ả.m đến mức này sao!!!

Thái t.ử:

ヾ(;?; Đ;?;)??

Ông trời ơi, tại sao hoàng tộc họ Lạc chúng ta lại thê t.h.ả.m đến mức này chứ?

Chẳng lẽ kiếp trước tập thể đi đào mộ tổ tiên nhà người ta sao?

Lúc này, hệ thống Dưa Dưa đang bị nhốt trong phòng tối đang xoa xoa đôi tay nhỏ, ngữ khí vừa lấy lòng vừa cực kỳ nịnh hót.

【 Nhiễm Nhiễm tiểu chủ thân mến của ta ơi, Dưa Dưa vừa kiểm tra thấy trên đỉnh đầu hoàng thúc của người đang tỏa ra ánh sáng xanh lục đậm đặc và ch.ói mắt lắm luôn, suýt chút nữa là làm mù đôi mắt ch.ó của Dưa Dưa rồi ạ. 】

Lạc Nhiễm Nhiễm:

(?????)?????

【 Ánh sáng xanh lục thì có gì mà phải làm quá lên như thế chứ, Dưa Dưa theo bảo bảo ta lâu như vậy rồi mà con vẫn cứ thiếu hiểu biết như vậy sao. 】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.