Hóng Biến Nhờ Đọc Tâm: Dàn Pháo Hôi Làm Phản Cả Rồi! - Chương 229
Cập nhật lúc: 25/03/2026 11:18
“Cậu đây chẳng phải là..."
“Con không nghe, con không nghe, con không nghe đâu!
Cậu ơi, con đã đưa cho cậu rồi thì là của cậu thôi.
Chúng ta là người một nhà, không phân chia cái gì cả.
Cậu tốt thì con tốt, mọi người cùng tốt.
Cậu ơi, có phải thế không ạ?"
“Phải."
Giọng Lạc Hoàng nghẹn ngào, mắt rưng rưng lệ.
Cục Bảo Bảo nhà ông thật là hiểu chuyện và đáng yêu quá đi, ông cảm động phát khóc rồi đây này.
Lạc Nhiễm Nhiễm hì hì cười, dùng khăn tay lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt Lạc Hoàng, dùng cái giọng sữa ngây ngô mà chê bai:
“Cậu ơi, thật là vô dụng quá đi, mới có chút đồ thế này mà đã cảm động phát khóc rồi.
Thế thì lát nữa cậu chẳng phải là sẽ khóc tràn hoàng cung sao?"
“Hả, lời này có ý gì vậy?"
Lạc Hoàng nghiêng đầu ra vẻ không hiểu.
Lạc Nhiễm Nhiễm mỉm cười bí hiểm:
“Cậu ơi, hãy mở toàn bộ kho lương và kho v.ũ k.h.í ra đi ạ."
Lạc Hoàng nghe thấy thế liền cảm thấy tim đ-ập nhanh liên hồi, cả người sục sôi nhiệt huyết:
“Cục Bảo Bảo, chẳng lẽ con và Liên Cẩm không chỉ đi “mua đồ không đồng" vàng bạc mà còn “mua đồ không đồng" cả lương thực và v.ũ k.h.í nữa sao?"
“Hì hì, đúng thế đấy ạ."
Cục bột nhỏ hiện lên hai cái lúm đồng tiền thật lớn, giục giã:
“Cậu ơi, mau mau dẫn đường đi thôi!
Bà ngoại chắc là đang đợi con sốt ruột lắm rồi đấy."
[Nhanh lên, nhanh lên nào!
Ta muốn đi gặp bà ngoại đây ~ Gặp bà ngoại xong thì còn phải đi tìm tam ca, tứ ca, ngũ ca và cả Nhuận Lãng ca ca nữa chứ.]
“Được thôi."
Lạc Hoàng vẻ mặt ngơ ngẩn dẫn đường.
Cái trạng thái này kéo dài cho đến tận khi kho lương và kho v.ũ k.h.í được Lạc Nhiễm Nhiễm chất đầy ú ụ thì ông mới sực tỉnh lại.
“Ha ha ha ha, ha ha ha ha..."
Tiếp đó ông liền ngửa mặt lên trời cười vang, nỗi ưu tư nơi chân mày cũng dần tan biến:
“Cục Bảo Bảo ơi là Cục Bảo Bảo!
Có con đúng là phúc phận của cậu, là phúc phận của toàn bộ Thiên Khải này mà!"
Lạc Nhiễm Nhiễm ngước khuôn mặt nhỏ mềm mại lên, kiêu ngạo vỗ vỗ bộ ng-ực nhỏ.
“Cậu ơi, chuyện nhỏ thôi mà!
Sau này cần cái gì thì cứ việc tìm con nhé."
Lạc Hoàng cảm thấy cả người ấm áp vô cùng, khóe miệng không ngừng nhếch lên:
“Được thôi, cảm ơn Cục Bảo Bảo nhà ta nhé."
Cô cháu gái hào phóng và rộng lượng như thế này, ông thật sự... muốn khóc quá đi.
Chương 305 Ngày thường ân ái của Nam Cung Vũ và Công chúa Khánh Dương
Công chúa phủ Khánh Dương.
“Điện hạ, Quốc sư đại nhân đã về phủ rồi ạ."
Dung ma ma vẻ mặt tươi cười chạy đến báo tin.
Công chúa Khánh Dương vừa mừng vừa lo:
“Ồ, sao xử lý xong việc nhanh thế chứ?
Cục Bảo Bảo và Liên Cẩm đâu rồi?"
Dung ma ma mỉm cười lắc đầu, thật thà nói:
“Điện hạ, Quốc sư đại nhân về vội quá nên chẳng kịp báo cho chúng tôi biết tung tích của Tiểu quận chúa và Liên Cẩm công t.ử ạ."
Về vội sao?
Công chúa Khánh Dương sắc mặt ngay lập tức đỏ bừng.
Chẳng cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Nam Cung Vũ chê hai cái đứa nhỏ làm vướng chân vướng tay nên đã để bọn chúng lại trong hoàng cung rồi.
Công chúa Khánh Dương bất lực mỉm cười, nhìn Dung ma ma đang đầy vẻ trêu chọc thì có chút ngại ngùng và thẹn thùng:
“...
Ma ma, Nam Cung Vũ đâu rồi?
Sao mãi chẳng thấy huynh ấy đến tìm bản cung vậy?"
Dung ma ma sực nhớ đến cái dáng vẻ vội vã như lửa đốt của Nam Cung Vũ thì không kìm được mà bật cười:
“Ha ha ha ha, Điện hạ ơi!
Quốc sư đại nhân vừa về phủ cái là sai người chuẩn bị nước tắm ngay rồi ạ.
Bây giờ đang tắm rửa đấy ạ."
“Khụ khụ..."
Công chúa Khánh Dương nghe thấy thế thì khuôn mặt vốn đã đỏ bừng lại càng thêm thẹn thùng như hoa đào, khiến người ta không khỏi yêu chiều.
“Ma ma, người đừng có trêu chọc bản cung nữa mà."
Nàng ấy nũng nịu lườm Dung ma ma một cái nhưng trong mắt lại tràn đầy ý cười.
Cái gã ngốc Nam Cung Vũ này đúng là sợ người ta không biết tâm tư nhỏ mọn của mình mà!
Dung ma ma nhẹ nhàng ho hai tiếng, nhỏ giọng hỏi han:
“Điện hạ, có cần nô tỳ giúp người cởi áo tắm rửa không ạ?"
Công chúa Khánh Dương:
“...
Không cần đâu."
Lúc được Cục Bảo Bảo đưa về Công chúa phủ, nàng ấy đã tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài một lượt rồi.
Nghĩ đến việc trên người dính quỷ khí của Tân Phái Oánh là nàng thấy xui xẻo và kinh tởm vô cùng.
Tóm lại là nàng hận không thể kỳ cọ cho da bong ra một lớp luôn ấy chứ, còn muốn thế nào nữa đây?
Dung ma ma nhìn sắc trời bên ngoài rồi mỉm cười nói:
“Điện hạ, Quốc sư đại nhân khó khăn lắm mới về nên nô tỳ sẽ dặn nhà bếp làm thêm vài món ăn ngon nhé."
Công chúa Khánh Dương gật đầu:
“Ừm, ma ma cứ liệu mà làm."
Chiếu theo cái tính cách của Nam Cung Vũ thì cái bữa tối này e là không thể ăn đúng giờ được rồi.
Sau khi Dung ma ma đi xuống, chẳng mấy chốc Nam Cung Vũ đã mang theo một thân hơi nước và hương thơm thoang thoảng của cánh hoa rảo bước tiến vào phòng ngủ.
“Hàm nhi, ta về rồi đây."
Chỉ thấy lão ta nhìn Công chúa Khánh Dương với ánh mắt rực cháy, chẳng hề che giấu cái tình ý nồng nàn sắp đông đặc thành thực thể của mình chút nào cả.
Công chúa Khánh Dương bị ánh mắt rực lửa của lão ta hun cho một cái, hai má ngay lập tức ửng lên hai vệt đỏ hồng, tim đ-ập nhanh liên hồi.
Nàng thật sự không chịu nổi cái ánh nhìn rực cháy này nên đã quay đầu sang một bên:
“Về thì về thôi, chẳng lẽ còn cần ta dẫn người đi đón huynh chắc?"
“Cái đó thì không cần đâu."
Trên khuôn mặt tuấn mỹ vô song của Nam Cung Vũ hiện lên nụ cười ngây ngô, chẳng hề thấy cái vẻ thanh cao trầm ổn của ngày thường chút nào cả.
Lão ta bước đôi chân dài rảo bước tiến đến sau lưng Công chúa Khánh Dương, một tay ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng, cái đầu thân thiết tựa lên vai nàng.
“Hàm nhi, mấy tháng không gặp, nàng có nhớ ta không?"
Nam Cung Vũ tự lẩm bẩm một mình:
“Dẫu sao thì ta cũng nhớ nàng lắm, nhớ nàng mọi lúc mọi nơi luôn ấy chứ."
Hơi thở ấm nóng bên tai khiến Công chúa Khánh Dương thẹn đỏ cả mặt, lòng rộn ràng không ngớt, giọng điệu không khỏi mang theo vài phần nũng nịu.
“Hừ, ta chẳng thèm nhớ huynh đâu, ta chỉ nhớ Cục Bảo Bảo thôi.
Đúng rồi, sao chỉ có mình huynh về thế?
Cục Bảo Bảo và Liên Cẩm đâu rồi?"
Nam Cung Vũ ánh mắt đảo liên hồi, chột dạ vô cùng:
“Cái đó, Hàm nhi à!
Hoàng thượng bảo Thái hậu nhớ Cục Bảo Bảo nên đã giữ hai cái đứa nhỏ lại trong hoàng cung rồi."
Công chúa Khánh Dương trợn trắng mắt một cái thật dài, một tay véo mạnh vào eo Nam Cung Vũ:
“Nam Cung Vũ ơi Nam Cung Vũ!
Tốt lắm nhé, tuổi còn trẻ mà đã bắt đầu giở trò trước mặt ta rồi.
Huynh..."
“Suýt, đau quá, đau quá đi mất!"
Nam Cung Vũ đảo mắt một cái, vội vàng lớn tiếng cầu xin tha thứ.
Lão ta biết rõ nhất là Hàm nhi nhà mình dễ mủi lòng nhất mà.
“Hàm nhi ơi, đau quá, đau quá đi mất!
Thịt ở eo ta sắp bị nàng véo đứt ra rồi đây này.
Cầu xin nàng đại nhân đại lượng tha cho ta lần này đi, được không?"
Ánh mắt Công chúa Khánh Dương hơi lóe lên, vội vàng buông tay ra.
Nàng rõ ràng đâu có dùng sức nhiều lắm đâu mà sao Nam Cung Vũ lại kêu to thế chứ?
Chẳng lẽ sức lực của nàng lại lớn thêm rồi sao?
Nghĩ đến cái người này, Công chúa Khánh Dương cau mày lại, quay người ra lệnh:
“Huynh, cởi quần áo ra!
Ta muốn xem thử xem thịt ở eo huynh có bị ta véo bị thương không?"
Tim Nam Cung Vũ đ-ập loạn nhịp nhưng ngoài mặt thì vẫn giả vờ như không, giống như một gã đàn ông nhà lành thẹn thùng túm lấy vạt áo.
“Hàm nhi à, thế này không ổn đâu nhỉ!"
“Có gì mà không ổn chứ?"
Công chúa Khánh Dương trợn mắt:
“Huynh và ta là phu thê, toàn thân huynh chỗ nào mà ta chưa từng thấy qua chứ?"
Giả vờ, giả vờ cái gì chứ?
Rõ ràng là sướng phát điên lên được!
Bị nhìn thấu rồi nên Nam Cung Vũ cũng chẳng thấy ngại ngùng chút nào cả, khóe miệng tràn đầy ý cưng chiều:
“Được thôi, được thôi!
Ta cởi ngay đây.
Hàm nhi ơi, nàng phải nhìn cho kỹ vào đấy nhé ~"
Khóe miệng Công chúa Khánh Dương giật giật.
Cái giọng điệu này sao mà giống hệt cái giọng của Cục Bảo Bảo thế không biết, chậc chậc, đúng là cha con có khác.
Động tác của Nam Cung Vũ tao nhã và cao quý vô cùng, từng cử động đều lọt vào mắt của Công chúa Khánh Dương.
Cho đến khi quần áo trên người thoát ra chỉ còn lại cái quần đùi thì Công chúa Khánh Dương vội vàng gọi dừng lại.
“Dừng lại!
Được rồi, đừng cởi nữa."
Nam Cung Vũ mỉm cười, cố gắng phô diễn sáu múi bụng cùng với cái khí phách đàn ông không thể che giấu của mình.
“Hàm nhi, nàng có hài lòng không?"
Trong mắt Công chúa Khánh Dương mang theo sự phấn khích không kìm nén được, đôi bàn tay trắng nõn thon dài bận rộn bên này nhéo cái múi bụng này một cái, bên kia lại nhéo cái múi bụng kia một phát.
“Đừng có nói chuyện vội, để ta thỏa mãn cái tay đã nhé?"
“Được thôi, Hàm nhi cứ tùy ý."
Nam Cung Vũ dang rộng hai tay, trong mắt mang theo sắc xuân, dáng vẻ ngoan ngoãn mặc cho nàng hái lượm.
Công chúa Khánh Dương càng nhìn càng thấy phấn khích.
Nàng chính là thích cái dáng vẻ Nam Cung Vũ mặc cho nàng bắt nạt như thế này đấy.
Vị Quốc sư đại nhân vốn thanh cao và xua đuổi người từ ngàn dặm ở bên ngoài kia, khi ở trước mặt nàng thì lại là một gã đàn ông nhà lành mặc nàng tùy ý xử trí.
Nhìn xem cái múi bụng này, cái l.ồ.ng ng-ực rộng lớn này, đôi chân dài miên man này, cái vòng eo mạnh mẽ này... vân vân.
Ha ha ha ha, thật sự muốn tuyên bố với thiên hạ rằng cái người đàn ông ưu tú như thế này là của Lạc Thi Hàm nàng đấy.
Công chúa Khánh Dương không ngừng thêm dầu vào lửa.
Đuôi mắt Nam Cung Vũ đỏ ửng lên, cố gắng kìm nén cái —— trong lòng mình, làn da trên người hiện lên một màu đỏ hồng không tự nhiên.
Công chúa Khánh Dương khóe miệng không ngừng nhếch lên, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua môi Nam Cung Vũ:
“Nam Cung Vũ ơi!
Mấy tháng không gặp mà c-ơ th-ể huynh lại càng thêm cường tráng rồi đấy."
Nam Cung Vũ hơi thở dồn dập, mỉm cười liên tục:
“Hàm nhi, vậy nàng có hài lòng không?"
“Hài lòng, tất nhiên là hài lòng rồi."
“Hàm nhi nàng hài lòng rồi nhưng mà bây giờ ta lại không hài lòng đâu.
Ta đã phải phòng không chiếc bóng mấy tháng trời rồi, lẽ nào nàng lại nhẫn tâm để ta —— thiêu đốt thân xác sao?"
Ánh mắt Công chúa Khánh Dương hơi lóe lên, định rút tay lại thì bị Nam Cung Vũ nắm c.h.ặ.t lấy, giọng điệu mê hoặc và bá đạo:
“Hàm nhi à, nàng đã châm lửa thì phải chịu trách nhiệm dập tắt đấy nhé.
Nàng yên tâm đi, ta nhất định sẽ làm nàng hài lòng mà."
“Không được đâu, trời vẫn chưa tối hẳn mà."
Tim Công chúa Khánh Dương đ-ập nhanh, mặt nóng bừng bừng, không dám nhìn vào ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt của Nam Cung Vũ.
Nam Cung Vũ thấy uất ức rồi:
“Nhưng mà Hàm nhi ơi, ta đã đợi không kịp nữa rồi.
Nàng và ta xa cách mấy tháng trời, lẽ nào nàng lại không nhớ ta sao?"
“Hơn nữa, Cục Bảo Bảo và Liên Cẩm khó khăn lắm mới ở lại hoàng cung, không có hai cái đứa nhỏ làm phiền thì lẽ nào nàng lại không muốn thỏa thích một trận sao..."
“Huynh đừng có nói nữa mà."
Công chúa Khánh Dương khuôn mặt không kìm được mà nóng bừng lên, hít sâu một hơi, đón lấy ánh mắt của Nam Cung Vũ mà bá đạo tuyên bố:
“Ta muốn ở trên."
“Được thôi, được thôi!
Tất cả đều nghe theo nàng hết."
Thực tế đến cái lúc đó thì chẳng phải vẫn là lão ta nói là được sao.
Hàm nhi của lão ta chính là cái kiểu khẩu xà tâm phật như thế đấy.
Nam Cung Vũ mày ngài mang theo ý cười, nôn nóng bế thốc Công chúa Khánh Dương lên, rảo bước thật nhanh về phía giường ngủ.
Đêm nay còn dài lắm mà ~...
Chương 306 Sự an toàn của Hoàng hậu là vô cùng quan trọng
Vợ chồng hai người đã điên cuồng suốt ba ngày ba đêm liền.
Công chúa Khánh Dương đau lưng mỏi gối chỗ nào cũng đau, thật sự chịu không nổi nữa nên đành phải sai người đón Lạc Nhiễm Nhiễm và Liên Cẩm về Công chúa phủ.
Trong lòng vô cùng hối hận.
Sớm biết cái gã đàn ông ch.ó má Nam Cung Vũ này trên giường —— công phu giỏi thế này thì nàng có ch-ết cũng không cho lão ta làm càn như thế.
Bây giờ thì hay rồi, Nam Cung Vũ thì tinh thần sảng khoái, tràn đầy hăng hái, còn nàng thì —— đến cái giường cũng chẳng dậy nổi rồi.
Nam Cung Vũ bưng khay thức ăn, vẻ mặt đầy xót xa nhìn Công chúa Khánh Dương:
“Hàm nhi ơi!
Lại đây nào, ta bón cho nàng ăn bữa sáng nhé.
Mấy ngày nay làm khổ nàng rồi, nàng yên tâm đi, sau này ta sẽ không bao giờ làm càn như thế nữa đâu."
