Hóng Biến Nhờ Đọc Tâm: Dàn Pháo Hôi Làm Phản Cả Rồi! - Chương 273
Cập nhật lúc: 25/03/2026 14:16
“Lạc...
Lạc Nhiễm Nhiễm?”
Bọn Minh Kiệt vừa kinh vừa hỉ, Lạc Nhiễm Nhiễm chẳng phải chính là Tường Thụy Chiêu Dương quận chúa của Thiên Khải quốc sao!!!
Trời ạ, bọn họ cũng thật ngốc, tuổi tác và phong cách hành sự của cô nương, đúng như những gì lời đồn đại nói, sao bọn họ lại không nghĩ theo hướng này chứ?
Triệu Lực là một lão giang hồ, có thể chống đỡ được cả một cái trại, không có chút đầu óc và thực lực là không được, nhanh ch.óng phản ứng lại, vội vàng hành một đại lễ với Lạc Nhiễm Nhiễm.
“Thiên Trúc quốc Triệu Lực, bái kiến Chiêu Dương quận chúa.”
Những người khác thấy thế, vội vàng theo sau hành đại lễ.
“Ấy ấy ấy, mau đứng lên mau đứng lên, ta lại chẳng phải nhân vật lớn gì, thực sự không cần thiết phải hành đại lễ như thế.”
Lạc Nhiễm Nhiễm rất là bất đắc dĩ, nàng không thích cảnh tượng như thế này, nhanh ch.óng nhét một cái bọc lớn vào tay Triệu Lực.
“Ừm, thời gian không còn sớm nữa, mọi người mau ch.óng trở về Thiên Trúc quốc đi, chúc mọi người thượng lộ bình an, bên trong đây là một ít đồ ăn, mọi người cầm lấy ăn dọc đường đi.”
“Lời thừa thãi thì không nói nhiều nữa, chúng ta đi trước đây, tạm biệt nha~”
Không đợi bọn Triệu Lực đáp lời, nãi đoàn t.ử dẫn người của mình nhanh ch.óng biến mất không thấy đâu.
“Chuyện này...”
Triệu Lực hồi lâu mới phản ứng lại được, trước mặt mọi người mở bọc đồ ra, chỉ thấy bên trong có một ít thịt khô, bánh ngọt, bánh nướng, còn có một bọc bạc vụn lớn.
Bọc bạc này, đại khái khoảng năm trăm lượng.
Mọi người đang không xu dính túi:
(╥﹏╥)
Món quà lớn này, đúng thật là tặng trúng vào tâm can của bọn họ, rất muốn khóc, rất muốn rất muốn khóc một trận thật to.
Chiêu Dương quận chúa...
Chương 365 Cuộc sống nhàn nhã trong không gian
Trong không gian.
Liên Cẩm ngay lập tức đem tất cả những vật phẩm dọn ra từ trong Đế Vương mộ, toàn bộ cất vào không gian của Lạc Nhiễm Nhiễm.
Nhìn đống bảo vật chất cao như núi kia, nãi đoàn t.ử vui không chịu nổi, cười khanh khách không ngừng.
“Tiểu ca ca à tiểu ca ca, ai là người giàu có nhất thế gian này?”
Liên Cẩm mỉm cười, nặn nặn khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính của nãi đoàn t.ử, “Muội muội giàu có nhất, ai, tiểu ca ca ta không xu dính túi, sau này còn phải làm phiền muội muội nuôi ta, có được không?”
Lạc Nhiễm Nhiễm gật đầu như bổ củi:
“Được chứ nha~ Tiền của tiểu ca ca đều đưa cho ta rồi, ta không nuôi huynh thì ai nuôi huynh chứ nha~”
Phụ thân sao?
Chính người còn phải dựa vào nương thân nuôi sống kìa~
Còn về gia đình của tiểu ca ca, ừm... chưa từng gặp mặt, chưa từng tiếp xúc qua, tạm thời không b-ình lu-ận.
Bọn Lục Kiều Kiều thích nhất là ở trong không gian của Lạc Nhiễm Nhiễm, bên trong hoa cỏ cây cối rất nhiều, linh khí dồi dào, tựa như tiên cảnh, còn được Liên Cẩm trồng đủ loại trái cây, rau củ, d.ư.ợ.c liệu.
Thời gian trong không gian gấp năm lần thế giới bên ngoài, dĩ nhiên, điều này không có ảnh hưởng gì tới con người, chỉ nhắm vào thực vật và động vật.
Dù cho cây ăn quả mới trồng được mấy tháng, hiện giờ đã trĩu quả, chính là lúc thu hoạch.
Triệu Linh Nhi kéo theo Nam Cung Liễu và những người khác hái trái cây, nàng muốn đem trái cây làm thành hoa quả khô, mứt hoa quả, salad hoa quả, pudding hoa quả, đồ uống hoa quả, bánh ngọt hoa quả... vân vân.
Quận chúa thích nhất là ăn những món này.
Cộng thêm trong không gian của quận chúa tự có chức năng bảo quản tươi ngon, hoàn toàn không cần lo lắng thức ăn sẽ bị biến chất biến vị, tranh thủ lúc có thời gian, chuẩn bị sẵn sàng vẫn hơn.
Phụ thân đã được gột rửa oan khuất, Liễu đại ca đã cùng nàng thổ lộ tình ý, hai tâm nguyện duy nhất của nàng đã hoàn thành, giờ đây, nàng có thể chuyên tâm nghiên cứu mỹ thực, hầu hạ tốt cái dạ dày của quận chúa rồi.
Nàng vốn dĩ là một cô nương biết đủ thường lạc và không có tham vọng gì lớn lao, quãng đời còn lại, chỉ muốn cùng Liễu đại ca đi theo bên cạnh quận chúa, báo đáp ân tình của nàng cho thật tốt.
“Linh Nhi tỷ tỷ, tỷ đang xem cái gì vậy?”
Lục Kiều Kiều kéo Miêu Ngữ Phượng nhanh chân đi tới bên cạnh Triệu Linh Nhi, thò đầu ra tò mò nhìn cuốn sách trên tay Triệu Linh Nhi.
“Oa hồ~ Trên cuốn sách này còn có hình minh họa nữa, màu sắc và hình thái không khác gì đồ thật cả, Linh Nhi tỷ tỷ, cuốn sách này từ đâu mà có vậy, thần kỳ quá đi.”
Tai nãi đoàn t.ử khẽ động, đây là nàng mua từ trong thương thành hệ thống đó, tốn của nàng hẳn mười lượng bạc lận.
Hừ, cái thương thành hệ thống hố cha.
Cũng may cuốn sách dày, bên trong gần như bao quát hết các phương pháp hướng dẫn làm mỹ thực trên đời, coi như cũng đáng đồng tiền bát gạo.
So với sự hoạt bát của Lục Kiều Kiều, tính cách của Miêu Ngữ Phượng có vẻ trầm ổn điềm tĩnh hơn, nàng cười nói:
“Đúng vậy, đây là lần đầu tiên muội nhìn thấy bức họa sống động như thật thế này, nghĩ lại thì cuốn sách này chắc chắn là do quận chúa lấy ra rồi.”
Triệu Linh Nhi gật đầu, cẩn thận lật xem cuốn sách, đôi mày khóe mắt đều là nụ cười ôn nhu.
“A Phượng nói đúng, cuốn sách này, bất luận là chất liệu hay hình minh họa, đều không phải là thứ mà triều đại hiện tại của chúng ta có thể sở hữu được, ngoại trừ quận chúa ra, người khác không có bản lĩnh lấy ra loại sách này đâu.”
“Oa hồ, quận chúa thật lợi hại.”
Trong mắt Lục Kiều Kiều đầy vẻ sùng bái, “Muội không nhìn nhầm chứ, trên cuốn sách này toàn là phương pháp dạy làm mỹ thực thôi, ai da, xem nhiều là muội đau đầu lắm, muội vẫn là hợp với viết thoại bản hơn.”
Triệu Linh Nhi yêu kiều gõ gõ vào cái đầu nhỏ của Lục Kiều Kiều, “Lục đại tiểu thư, mau đi viết thoại bản của muội đi!”
“Hì hì.”
Lục Kiều Kiều thân mật ôm lấy Triệu Linh Nhi, cọ cọ vào cái cổ thon thả của nàng, “Linh Nhi tỷ tỷ, cái đó... muội muốn ăn bánh ngọt hoa quả rồi.”
Triệu Linh Nhi:
“...”
Mèo tham ăn, bên cạnh nàng sao toàn là mèo tham ăn không vậy.
Miêu Ngữ Phượng da mặt mỏng hơn một chút, nàng nói có phần uyển chuyển hơn, “Linh Nhi tỷ tỷ, lần trước bánh ngọt hoa quả tỷ làm còn không?
Ca ca của muội thèm rồi.”
Miêu Ngữ Thần:
“...”
Muội muội, nghe ta nói lời cảm ơn muội, vì có muội mà ta đã phải gánh hết cái nồi này đến cái nồi khác.
Triệu Linh Nhi:
“...”
Ừm, lời này nói quả thực có phần uyển chuyển.
Nhìn hai con mèo tham ăn đang chớp chớp đôi mắt to, trân trân nhìn mình, Linh Nhi thở dài, biểu thị cuộc sống thật không dễ dàng.
Hừ, còn chưa hết đâu.
Nhìn xem những người xung quanh vừa hái trái cây, vừa hướng nàng lộ ra nụ cười nịnh nọt kia kìa, đúng là có chút... bất đắc dĩ.
Triệu Linh Nhi thở dài một hơi thật dài, vô cùng trân trọng khép cuốn sách hướng dẫn mỹ thực lại, “Được, bây giờ ta sẽ làm bánh ngọt hoa quả cho các ngươi.”
“Ô yê!”
Mọi người cảm xúc dâng cao, đồng thanh nói:
“Linh Nhi cô nương tỷ là tốt nhất.”
Nam Cung Liễu lườm đám người đang hưng phấn một cái, “Muốn ăn bánh ngọt hoa quả thì giúp một tay mà làm, đừng hòng để Linh Nhi nhà ta bận rộn một mình.”
Bọn họ không xót, chứ hắn thì xót lắm.
Nam Cung Liễu xách một giỏ trái cây, tiến lên nắm lấy tay Triệu Linh Nhi, “Đi thôi Linh Nhi, huynh phụ trách đ-ánh kem, việc này cần sức lực và sự kiên nhẫn, không thích hợp để muội làm.”
“Dạ.”
Trong lòng Triệu Linh Nhi ngọt như rót mật.
Liễu đại ca từ khi thổ lộ tâm ý với nàng xong, cứ như biến thành một người khác vậy, không còn giống như trước kia hàm súc như thế nữa.
Giờ đây ấy mà, nắm tay, ôm ấp, quan tâm hàng ngày, những thứ này đã phơi bày ra trước mặt mọi người rồi, huynh ấy thì buông thả rồi, còn nàng thì lại có chút ngại ngùng.
Ừm, đây có tính là gánh nặng ngọt ngào không nhỉ.
Tuy nhiên, nàng rất thích cảm giác này.
I yô~
Nhìn Nam Cung Liễu và Triệu Linh Nhi đang tỏa ra những bong bóng màu hồng quanh người, mọi người bị ép ăn một đống lương khô, có chút nghẹn họng.
Mọi người phân công lao động, sau một hồi bận rộn, cùng ngồi quây quần trên bãi cỏ, vừa ăn bánh ngọt hoa quả thơm ngọt mềm mại, vừa tận hưởng sự nhàn nhã hiếm có.
“Hô, đây mới là ngày tháng con người nên sống chứ.”
Lục Kiều Kiều không kìm được cảm thán.
Nhớ năm đó, lúc nàng bị Tạ Yến Lễ lừa gạt, ngày tháng đó đúng thật là sống rất uất ức, chuyện cũ không nỡ nhìn lại, cũng may quận chúa không quá tính toán với nàng.
Ấy, khoan đã.
Nói đến Tạ Yến Lễ, nàng lại nhớ tới một người, lập tức ngồi ngay ngắn lại, “Quận chúa, ngài còn nhớ Tạ Cung không?”
“Tạ Cung, đương nhiên nhớ chứ, sao vậy?”
Nãi đoàn t.ử nghiêng cái đầu nhỏ, nhét một miếng bánh ngọt thơm ngọt vào miệng.
“Quận chúa, Tạ Cung năm đó đã từng hứa với ngài, sẽ nhổ tận gốc toàn bộ thế lực của Tạ Yến Lễ, nhưng hiện giờ đã cách lúc đó bốn tháng rồi, Tạ Cung vì sao mãi không thấy có động tĩnh gì?”
Lục Kiều Kiều người này, trước nay vốn vô tâm vô tính, lúc này, không khỏi có chút lo lắng.
Nhưng sự lo lắng của nàng, đúng thật là có chút dư thừa.
Sự im lặng là cầu Khang Kiều đêm nay, mọi người nhìn Lục Kiều Kiều với ánh mắt cạn lời vì cái não thường xuyên rớt mạng của nàng.
“Ừm...
Kiều Kiều à.”
Ngôn Triệt lên tiếng nhắc nhở.
“Đại Ương quốc đã diệt vong, toàn bộ thế lực của Tạ Yến Lễ sớm đã không còn, còn về Tạ Cung, ngay từ lúc quận chúa đưa đan d.ư.ợ.c cho hắn đã nói qua, Tạ Cung cùng lắm chỉ sống được ba tháng, liền sẽ hóa thành một vũng m-áu.”
“Giờ đây đã bốn tháng trôi qua, Tạ Cung sớm đã ch-ết đến mức không thể ch-ết hơn được nữa rồi, nghĩ tới hắn làm gì?
Chi bằng ăn thêm chút mỹ thực, ngắm nhìn tiên cảnh mỹ lệ lộng lẫy này đi.”
Lục Kiều Kiều ngây người, “A, vậy sao?
Sao muội không biết chuyện này nhỉ?”
Ngôn Triệt lườm một cái thật dài, không khách khí mỉa mai, “Đó là vì não của muội thiếu một sợi dây thần kinh đấy.”
“Cái đồ Ngôn Triệt ch-ết tiệt kia!”
Lục Kiều Kiều tức giận đi mách tội với Lạc Nhiễm Nhiễm, “Quận chúa, Ngôn Triệt hắn nói não muội thiếu một sợi dây thần kinh, a a a a, ngài phải làm chủ cho muội nha!”
Lạc Nhiễm Nhiễm chớp chớp đôi mắt nước linh động, nghiêng đầu cười một tiếng, “Được, muội đi đ-ánh Ngôn Triệt một trận đi!”
Chương 366 Kết cục của Tạ Yến Lễ, Tạ Cung
“Muội đ-ánh không lại hắn.”
Lục Kiều Kiều ủy khuất rồi, nghiến răng nghiến lợi lườm Ngôn Triệt, tuy rằng đ-ánh không lại, nhưng khí thế không thể thua.
Ngôn Triệt nhếch môi, cố ý khiêu khích lè lưỡi với Lục Kiều Kiều, ngay lập tức khiến Lục Kiều Kiều hoa chân múa tay, nhảy dựng lên.
Lạc Nhiễm Nhiễm:
“...”
Thật là ấu trĩ, hai người cộng lại cũng sắp nửa đời người rồi, sao lại ấu trĩ như vậy chứ.
Lạc Nhiễm Nhiễm đặt miếng bánh ngọt trong tay xuống, quét mắt nhìn mọi người, thở dài một hơi như một người lớn nhỏ tuổi, “Nếu Lục tỷ tỷ đã nhắc tới Tạ Cung, ta liền kể cho mọi người nghe một chút về hắn vậy.”
“Hay quá hay quá, muội thích nghe kể chuyện nhất.”
Miêu Ngữ Thần không nhịn được gật đầu.
Những người khác tuy không nói gì, nhưng biểu cảm của bọn họ cũng đầy vẻ mong đợi như thế.
Nhân lúc mọi người không chú ý, Ảnh Tam đem phần bánh ngọt của mình đặt trước mặt Miêu Ngữ Phượng, lúc Miêu Ngữ Phượng nhìn qua, hắn vội vàng quay đầu đi, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
Nhưng c-ơ th-ể căng cứng, cùng với vành tai ửng hồng kia của hắn, đã tiết lộ tâm trạng căng thẳng lúc này của hắn.
Miêu Ngữ Phượng mím môi cười thầm.
Cái người đàn ông này, còn khá là hay thẹn thùng nha.
Lạc Nhiễm Nhiễm nhàn nhạt quét mắt nhìn sự tương tác giữa hai người, chỉ coi như không thấy, khẽ khụ một tiếng sau đó, chậm chậm kể lại.
