Hóng Biến Nhờ Đọc Tâm: Dàn Pháo Hôi Làm Phản Cả Rồi! - Chương 60
Cập nhật lúc: 25/03/2026 09:10
【 Hắn dựa vào tính cách khéo léo đưa đẩy mà nắm rõ mồn một mọi người đàn ông hoang của Văn Quý phi cũng như những tai mắt mà chỗ dựa lớn nhất của Văn Quý phi là Lạc Phưởng Cẩn bố trí trong cung. 】
【 Sau đó hắn đầu quân cho nam chính, mà nam chính biết rất rõ dã tâm của Lạc Phưởng Cẩn, hắn trước tiên bày ra trò tọa sơn quan hổ đấu, cho đến khi Lạc Phưởng Cẩn c.h.é.m đầu cữu mẫu, đang chuẩn bị bước lên hoàng vị thì lúc đó mới làm một vố bọ ngựa bắt ve chim sẻ đứng sau, dẫn người đ-ánh cho Lạc Phưởng Cẩn một trận bất ngờ, cuối cùng đăng cơ lên hoàng vị. 】
Chương 78 Chao ôi, đồ con hoang lớn tới rồi
【 Còn về Tiểu Nha Tử, trong quá trình này đóng vai trò vô cùng quan trọng, hắn trước tiên đem những tai mắt mà Lạc Phưởng Cẩn bố trí trong cung cũng như mật đạo mà hắn đào trong cung kể hết cho nam chính nghe. 】
【 Tiếp đó lợi dụng sự tiện lợi về thân phận mà đem người của nam chính bất động thanh sắc đưa vào trong cung, cuối cùng làm nội ứng khi nam chính dẫn người g-iết vào cung. 】
Nói đến đây, Lạc Nhiễm Nhiễm lại thở dài cái nữa.
【 Tiểu Nha T.ử cuối cùng tự tay g-iết ch-ết Văn Quý phi và Nhị hoàng t.ử, báo được thù cho em trai mình nhưng nam chính hắn không làm người nha, sau khi lợi dụng Tiểu Nha T.ử triệt để thì liền sai người trực tiếp g-iết hắn luôn, đây chính là điển hình của việc vắt chanh bỏ vỏ mà. 】
Mọi người nghe vậy trong lòng vừa kinh vừa hãi!
Nhưng bên ngoài vẫn luôn giữ sự bình tĩnh như cũ, chỉ sợ bị cục bột sữa nhìn ra cái gì.
Hảo cái Lạc Phưởng Cẩn, dám lén lút đào mật đạo trong hoàng cung, đúng là đáng ghét, to gan lớn mật, dù có g-iết hắn một trăm lần cũng không đủ để bù đắp tội trạng hắn đã phạm phải.
Còn nữa, tên nam chính này rốt cuộc là kẻ nào vậy?
Hắn vậy mà có bản lĩnh lớn như thế, cướp đi hoàng vị của Thiên Khải, thật là khiến người ta chấn kinh, không thể không phòng nha!
“Oaoaoaoa..."
Lạc Nhiễm Nhiễm quay đầu nhìn về phía Lạc Hoàng, dùng cái ngón tay nhỏ chỉ chỉ Tiểu Nha Tử.
Cô bé chẳng hề biết vì tiếng lòng của mình mà khiến trong lòng đám người Lạc Hoàng như sóng cuộn trào dâng, hồi lâu không thể bình tĩnh lại được.
【 Mẫu cữu mẫu móng giò lớn, Tiểu Nha T.ử người này rất quan trọng, người vạn lần đừng g-iết hắn, chỉ cần lôi kéo hắn về phía mình thì còn đỡ tốn công tốn sức hơn việc người dùng cực hình tra khảo những người khác nhiều. 】
【 Quan trọng nhất nhất nhất là hoàng cung của người rải r-ác tai mắt của kẻ khác, Tiểu Nha T.ử không chỉ biết tai mắt của Lạc Phưởng Cẩn, những người đàn ông hoang của con hồ ly tinh lẳng lơ mà còn biết cả những người phụ nữ tặng sừng cho người trong hậu cung cũng như những người đàn ông hoang của họ, rồi cả những thái giám cung nữ bị họ mua chuộc nữa. 】
Lạc Hoàng vẻ mặt ngơ ngác, giả vờ như không hiểu Lạc Nhiễm Nhiễm đang nói gì, ông cười hỏi:
“Ngoan Bảo, tên thái giám này là lọt vào mắt xanh của con sao?"
Lạc Nhiễm Nhiễm chớp chớp mắt, gật gật cái đầu nhỏ.
【 Đúng vậy đúng vậy, hắn lọt vào mắt xanh của bản bảo bảo rồi, một mình hắn có tác dụng bằng cả mười cả trăm cung nhân ấy chứ, hữu dụng lắm đó, cữu mẫu người vạn lần đừng g-iết hắn, nếu không sẽ là tổn thất của người đó. 】
Lạc Hoàng cười đầy hiền từ.
“Trẫm vốn dĩ định xử t.ử hắn rồi, nể mặt Ngoan Bảo mà miễn cưỡng tha cho hắn một mạng vậy, nhưng hiện giờ vẫn chưa thể đưa cho Ngoan Bảo được, trẫm phải hỏi hắn một số chuyện đã, chỉ cần hắn phối hợp tốt thì trẫm sẽ sớm để hắn tới bên cạnh Ngoan Bảo hầu hạ, được không nào?"
Lời này của Lạc Hoàng không chỉ nói cho Lạc Nhiễm Nhiễm nghe mà còn nói cho Tiểu Nha T.ử nghe nữa.
Chỉ cần Tiểu Nha T.ử muốn sống mạng thì chắc chắn sẽ nắm chắc lấy con đường sống mà ông ban cho, đồng thời cũng để Tiểu Nha T.ử hiểu rằng Ngoan Bảo mới là ân nhân cứu mạng của hắn.
Quác?
Lạc Nhiễm Nhiễm kinh ngạc tột độ, cô bé chẳng qua chỉ muốn cữu mẫu đừng g-iết Tiểu Nha T.ử thôi, sao cữu mẫu lại đem người này tặng cho cô bé luôn rồi?
【 Cữu mẫu, người vui là được rồi, đợi đến khi người biết Tiểu Nha T.ử khéo léo đưa đẩy là một nhân tài tình báo thì người chắc chắn sẽ hối hận vì quyết định này của mình cho xem. 】
Lạc Hoàng:
“..."
Không, ta sẽ không hối hận, loại nhân tài này ta sợ không kiểm soát được, cứ để bên cạnh Ngoan Bảo là ta yên tâm nhất.
Tiểu Nha T.ử nghe lời Lạc Hoàng nói xong thì đột ngột ngẩng đầu lên nhìn thẳng về phía Lạc Nhiễm Nhiễm trước mặt, sự kinh ngạc trên mặt thậm chí còn không kịp giấu đi.
Lạc Nhiễm Nhiễm nở nụ cười thật tươi với hắn.
【 Hi ya, Tiểu Nha Tử, ngươi phải thể hiện cho thật tốt đó nha! 】
Tiểu Nha T.ử nhìn nụ cười ngây thơ vô số tội trên mặt cục bột sữa, trong mắt đẫm lệ, trong lòng không kìm được run rẩy, hắn một kẻ thiến hèn mọn thấp kém có xứng đáng với sự ưu ái lớn lao của Chiêu Dương quận chúa như vậy không?
Nhưng cũng tốt, hắn rất cảm kích Chiêu Dương quận chúa đã cứu hắn một mạng.
Hắn chỉ là một kẻ phàm phu tục t.ử, nếu có thể sống thì ai mà chẳng muốn sống chứ, hắn vẫn chưa thấy Văn Quý phi và Nhị hoàng t.ử ch-ết, đại thù của em trai chưa báo, hắn nhất định không được ch-ết trước bọn họ.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiểu Nha T.ử kiên định đầy biết ơn, cung kính dập ba cái đầu thật kêu với Lạc Nhiễm Nhiễm.
“Nô tài khấu tạ ơn cứu mạng của Chiêu Dương quận chúa."
Cái đầu tại chỗ bị dập đến mức đầu rơi m-áu chảy, những giọt m-áu tươi theo khuôn mặt hắn chảy thẳng xuống cổ, hắn thậm chí ngay cả lông mày cũng không hề nhíu lấy một cái.
Lạc Nhiễm Nhiễm kinh ngạc há hốc cái miệng nhỏ, vươn cái tay nhỏ ya ya kêu mấy tiếng.
【 Ây da da, ngươi đúng thật là một kẻ tàn nhẫn, hài nhi nhà ai dập đầu giống như ngươi vậy chứ?
Mau đứng lên đi, giờ đã là người của bản bảo bảo rồi, bản bảo bảo không muốn thấy ngươi chịu khổ đâu. 】
Ánh mắt Lạc Hoàng đầy uy h.i.ế.p, ra lệnh cho Tiểu Nha Tử:
“Đứng lên đi, đừng làm Chiêu Dương quận chúa sợ hãi, mau đi chỗ Hoàng ngự y bôi thu-ốc băng bó đi."
Tiểu Nha T.ử thụ sủng nhược kinh, vội vàng cung kính vâng lệnh.
Hoàng ngự y đã sớm đứng đợi một bên rồi, nhưng đế vương không bảo ông khám bệnh cho người nên ông cũng vui vẻ đứng bên cạnh nghe trộm dưa lớn.
Ây da đừng nói chứ, dưa hôm nay thật là lớn nha!
Trong lòng ông đúng là trăm mối ngổn ngang.
Lúc này đột nhiên nghe thấy Hoàng thượng gọi tên mình, tức khắc căng cả da mặt ra, chỉ sợ Hoàng thượng trách tội ông nghe thấy những điều không nên nghe, vội vàng lon ton xách hộp thu-ốc, trong sự thụ sủng nhược kinh của Tiểu Nha T.ử mà bôi thu-ốc băng bó cho hắn.
Cuối cùng thắt một cái nơ bướm thật đẹp, đại công cáo thành.
Hù hù!
Hoàng ngự y len lén liếc nhìn Lạc Hoàng một cái, thấy vẻ mặt ông bình thường thì lúc này mới len lén quẹt một nắm mồ hôi lạnh.
Dưa tuy ngon nhưng mạng vẫn quan trọng hơn!
Lạc Hoàng thấy Ngoan Bảo không còn tiếng lòng gì nữa thì liền dẫn người cùng Tiểu Nha T.ử rời khỏi Ngũ hoàng t.ử sở, tiếp theo đây ông phải dồn toàn bộ tâm trí vào việc thanh trừng hoàng cung, đặc biệt là mật đạo kia phải lập tức tìm người kiểm soát lại ngay.
Ông đã hồ đồ bao nhiêu năm nay rồi, không thể cứ tiếp tục hồ đồ thêm nữa được.
Lạc Hoàng đi rồi, Hoàng hậu lập tức sai người thu dọn đồ đạc của Ngũ hoàng t.ử và An Hòa, nhưng thu dọn đến cuối cùng thì hai người cũng chỉ vỏn vẹn có hai cái túi nhỏ, thật là khiến người ta xót xa.
Hoàng hậu đau lòng muốn ch-ết.
Đích thân bế Ngũ hoàng t.ử về Khôn Ninh Cung.
Tiếp đó phong phong hỏa hỏa sai người may quần áo thì may quần áo, trang trí phòng thì trang trí phòng, làm thức ăn d.ư.ợ.c thiện thì làm thức ăn d.ư.ợ.c thiện...
Bà suýt chút nữa thì quên mất, ngày mai chính là đêm giao thừa rồi.
Ngày giao thừa mọi năm, ngoài việc ăn một bữa cơm cùng Hiên nhi ra thì Khôn Ninh Cung chẳng thấy lấy một tia vui vẻ, bà lại càng tâm như tro tàn, vô cùng kháng cự cái tết đoàn viên nhà nhà đều vui này.
Giờ đây tìm lại được con trai nhỏ, gia đình đoàn tụ, bà vui mừng khôn xiết.
Nhanh ch.óng sai người trang trí cung điện, trang trí Khôn Ninh Cung thật là rực rỡ vui tươi, cái tết giao thừa năm nay phải đón thật là long trọng mới được.
Tóm lại, bà bây giờ bận rộn lắm.
Mà cái nút thắt đè nén trong lòng suốt bảy năm qua sớm đã tan biến không dấu vết ngay khi bà gặp lại đứa con trai nhỏ.
Từ nay về sau, bà chỉ muốn yêu thương chăm sóc thật tốt cho hai đứa con của mình thôi.
Ơ, đúng rồi.
Bà còn phải tranh sủng của Ngoan Bảo với hai vợ chồng hoàng muội nữa chứ.
Ngoan Bảo chính là ngôi sao may mắn lớn của ba mẹ con bà, bà vô cùng cảm kích, đời đời khó quên....
Giúp Hoàng hậu tìm lại được con trai nhỏ, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm đoàn viên, Khánh Dương công chúa và Nam cung Vũ liền dắt theo cục bột sữa Lạc Nhiễm Nhiễm cũng như Liên Cẩm về lại phủ Công chúa.
Đêm giao thừa ngày mai.
Mọi năm Lạc Hoàng sẽ bày yến tiệc linh đình, để văn võ bá quan dắt theo gia quyến cùng vào cung đón giao thừa, nhưng yến tiệc giao thừa dự kiến năm nay đã bị Lạc Hoàng hủy bỏ rồi.
Nghĩ lại cũng hiểu được thôi.
Hoàng cung sắp bị người ta xâm nhập thành cát bụi rồi, lại thêm việc phải thanh trừng toàn bộ hoàng cung nên Lạc Hoàng làm gì còn nhiều tâm trí để tổ chức yến tiệc linh đình nữa, càng không có tâm trí để tiếp chuyện giả tạo với đám đại thần kia.
Chỉ có bản thân dùng thủ đoạn tàn nhẫn cứng rắn lên mới có thể trấn áp được lòng người.
Bốn người vừa về phủ Công chúa không lâu thì bảo vệ cổng vào báo cáo.
“Điện hạ, Quốc sư đại nhân, Tam vương gia tới bái phỏng."
Không có việc gì thì không lên điện Tam Bảo, không phải gian thì cũng là tà.
Khánh Dương công chúa và Nam cung Vũ tức khắc chân mày cau c.h.ặ.t, nhìn nhau một cái.
Lạc Nhiễm Nhiễm hai mắt bừng sáng, phấn khích không thôi.
【 Chao ôi, đồ con hoang lớn tới rồi!
Cha nương, mau để đồ con hoang lớn vào đây, bản bảo bảo muốn xem thử hắn rốt cuộc là cái dạng gì? 】
Vợ chồng Khánh Dương công chúa:
“..."
Ngoan Bảo, con còn nhỏ, không được nói tục đâu nha!
Chương 79 To gan lớn mật, dám hạ cổ cho muội muội
Không lâu sau, bảo vệ cổng liền dẫn Lạc Phưởng Cẩn tới phòng sưởi.
Chỉ thấy hắn diện một bộ y phục trắng ngà thêu chỉ vàng, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng hồ ly màu đỏ hỏa quý giá, chiều cao chỉ tầm một mét sáu lăm, dáng người không b-éo không g-ầy, tướng mạo bình thường, chẳng thể gọi là anh tuấn được.
Lạc Nhiễm Nhiễm ngồi trong lòng Nam cung Vũ, không kìm được thầm chậc chậc hai tiếng trong lòng.
【 Hóa ra đồ con hoang lớn trông như thế này à, bình thường như vậy, vứt vào đám đông ước chừng là tìm không ra luôn ấy chứ, hèn chi hắn mặc đồ hoa lệ, cứ sợ người khác không biết mình có quyền có thế vậy. 】
Nghĩ lại cũng đúng, người của hoàng tộc Lạc thị thì chẳng có ai tướng mạo bình thường cả.
Ngoại trừ đồ con hoang Lạc Phưởng Cẩn này ra.
Hắn nếu không dùng lớp vỏ hoa lệ để đóng gói bản thân thì ước chừng người khác căn bản sẽ chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái đâu, thực sự là quá bình thường rồi.
【 Chao chao, đồ con hoang lớn vậy mà còn đi giày tăng chiều cao nữa chứ, nhìn độ dày của đế giày ước chừng phải mười phân nhỉ!
Để khiến bản thân trông cao ráo hơn đúng là làm khó một người đàn ông như hắn phải đi giày tăng chiều cao rồi, ha ha ha ha! 】
Lạc Nhiễm Nhiễm không chỉ cười thầm trong lòng mà miệng cũng không tự chủ được phát ra tiếng cười hi hí của trẻ thơ.
Ba người Khánh Dương công chúa, Nam cung Vũ, Liên Cẩm nhịn cười, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía đôi giày tăng chiều cao của Lạc Phưởng Cẩn, ánh mắt đ-ánh giá chẳng hề kiêng dè gì.
Hóa ra đây chính là giày tăng chiều cao à.
Mở mang tầm mắt rồi, hèn chi bọn họ cứ thấy Lạc Phưởng Cẩn đi đứng lạ lạ.
Lạc Phưởng Cẩn ánh mắt trầm xuống, vừa giận vừa tức.
Nhanh ch.óng thu chân về dưới lớp y phục.
