Hóng Biến Nhờ Đọc Tâm: Dàn Pháo Hôi Làm Phản Cả Rồi! - Chương 91
Cập nhật lúc: 25/03/2026 09:17
“Tốt tốt tốt, tôi vào xem ngay đây.”
Tề Mộc Cơ cảm xúc vô cùng kích động, hắn cứ ngỡ Miêu Nhu Nhi lớn mạnh không gì sánh được, vậy mà lại dễ dàng bị người ta chế phục như thế này, quả thực khiến hắn không dám tin nha!
Tề Mộc Cơ nhanh ch.óng bò dậy chạy vào trong phòng.
Sau đó ngây người luôn rồi...
Lại nhanh ch.óng chạy ra khỏi phòng, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Nam Cung Vũ, rúc bên cạnh hắn run rẩy cầm cập.
“Cái đó, Vũ đệ ơi, Miêu Nhu Nhi chẳng lẽ chính là mụ già đang nằm trên đất đó sao?”
“Cái đó... mụ già tóc bạc phơ, nếp nhăn đầy mình, trên người m-áu me đầm đìa hỗn loạn đó ư?”
Nam Cung Vũ liếc nhìn Tề Mộc Cơ một cái, mỉm cười gật đầu, “Ừm hửm, bà ta chính là Miêu Nhu Nhi trong miệng ngươi đó, sao nào?
Có phải rất bất ngờ không?”
“Oẹ!”
Giây tiếp theo, Tề Mộc Cơ mạnh mẽ ngồi thụp xuống đất nôn thốc nôn tháo.
Hiện trường tức khắc lan tỏa một mùi chua loét thối hoắc.
Thái hậu và những người khác nhìn hạt dưa trong tay, khóe miệng giật giật, hạt dưa này là không ăn nổi nữa rồi, bọn họ sợ bị tiêu hóa không tốt.
“Đi đi đi, về phủ thôi, nơi này ai gia là không muốn ở lại thêm nữa rồi.”
Mọi người lần lượt gật đầu, bước chân vội vã đi ra ngoài, không lâu sau, đã đi sạch sành sanh không còn một mống.
Tề Mộc Cơ:
“...”
“Này, đợi tôi với nha, cứu người cứu cho trót, tiễn Phật tiễn tới Tây phương mà!”
Chương 119 Hoàng hậu quyết định dẫn Ngũ hoàng t.ử dọn ra khỏi hoàng cung
Tiếng chuông giờ Tý vang lên.
Một năm mới chính thức bắt đầu.
Công chúa phủ đã đốt pháo hoa pháo nổ, tất cả mọi người trong phủ đều đứng dưới hành lang, trong đó bao gồm cả Tề Mộc Cơ mặt dày bám theo.
Mọi người lần lượt ngẩng đầu lên, không rời mắt nhìn pháo hoa bay lượn trên không trung.
Oa ha ha, oa ha ha, trên mặt mỗi người đều nở nụ cười rạng rỡ...
Bé con chớp chớp đôi mắt mọng nước, há cái miệng nhỏ phát ra cảm thán.
【 Oa ô!
Hóa ra đây chính là pháo hoa, quả thực là đẹp cực kỳ luôn, sau này bổn bảo bảo năm nào cũng muốn xem pháo hoa, hi hi! 】
Bé con được Khánh Dương công chúa bế, tay trái và tay phải của bé, lần lượt được Liên Cẩm và Ngũ hoàng t.ử - hai cái nhóc tì này nắm lấy.
Hai đứa nhỏ vừa xem pháo hoa, vừa âm thầm tranh sủng.
Vì không muốn để muội muội biết bọn họ không hòa thuận, không dám phát ra tiếng động, liền thỉnh thoảng biểu diễn một màn mắt lác, dùng ánh mắt để đ-ánh bại đối phương.
Không có gì lạ, Liên Cẩm mỗi lần đều là phía chiến thắng.
Ngũ hoàng t.ử:
(??? )
Hoàng hậu cúi đầu sủng ái nhìn đứa con út vừa mới thua trận, trên mặt treo đầy nụ cười dịu dàng dễ chịu, vươn tay véo véo khuôn mặt nhỏ của hắn.
“Thanh nhi, tối nay ngủ cùng mẫu hậu được không?”
Ngũ hoàng t.ử:
(? (////▽////)q
“Mẫu hậu, nhưng mà nhi thần đã bảy tuổi rồi, bảy tuổi không cùng chiếu, nhi thần không thể làm hỏng quy củ được.”
Ngủ cùng mẫu hậu, là chuyện mà hắn từ trước tới nay chưa bao giờ dám nghĩ tới, được rồi, hắn thừa nhận, giây phút này hắn đã nảy sinh lòng ham muốn đáng xấu hổ rồi.
Phải chi nhỏ hơn hai tuổi thì tốt biết mấy.
Liên Cẩm ngoảnh đầu nhìn về phía Ngũ hoàng t.ử, nhìn quét chiều cao của hắn một lượt từ trên xuống dưới, thốt ra một câu cao ngạo:
“Với cái chiều cao này của ngươi, nói ngươi mới bốn tuổi, người ta cũng tin, cần gì phải để ý tới tuổi tác?”
Ngũ hoàng t.ử tức giận lườm Liên Cẩm:
“Ngươi chê bai chiều cao của ta!”
Liên Cẩm bình tĩnh lắc đầu, “Không, ta không chỉ chê bai chiều cao của ngươi, mà còn chê bai chiều cao của chính mình nữa.”
Ngũ hoàng t.ử kinh ngạc trợn to đôi mắt, đến cả lời cũng không nói ra được nữa rồi.
Ờ... trong mắt Liên Cẩm có sự chê bai rõ mồn một đối với chính mình, chứng minh hắn không hề nói dối.
“Nhưng mà, ngươi nhỏ hơn ta hai tuổi, lại còn cao hơn ta một cái đầu, trong đám bạn cùng lứa, chiều cao của ngươi đã rất cao rồi, ngươi rốt cuộc là có chỗ nào không hài lòng chứ?”
Liên Cẩm thở dài, nói một câu mang đầy ẩn ý:
“Ngươi không hiểu đâu!”
Nếu có thể, hắn hận không thể một phát cao lớn như sư phụ vậy, để có thể không chút kiêng dè mà bế muội muội, không bao giờ phải lo lắng vì vấn đề chiều cao mà không giành lại được những người khác.
Tiểu Ngũ thì hiểu cái gì chứ?
Hắn chỉ là một đứa nhóc vắt mũi chưa sạch mà thôi.
Ngũ hoàng t.ử:
“...”
Được rồi, ngươi thanh cao ngươi giỏi giang.
Hoàng hậu mỉm cười nhìn sự tương tác giữa hai nhóc tì, không xen vào cũng không thiên vị:
“Thanh nhi, Liên Cẩm nói đúng đó, con không cần để ý tới tuổi tác của mình, cứ theo lòng mình là được.”
Ngũ hoàng t.ử đỏ mặt, ngẩng đầu nhìn Hoàng hậu, trong mắt đầy vẻ vui mừng và mong đợi, “Vâng, mẫu hậu, tối nay nhi thần sẽ bầu bạn với người.”
Hoàng hậu mừng phát khóc, ngồi thụp xuống âu yếm ôm lấy Ngũ hoàng t.ử, dùng gò má cọ cọ khuôn mặt nhỏ của hắn.
“Mẫu hậu biết ngay mà, Thanh nhi nhà mẫu hậu là ngoan nhất, mẫu hậu đời này ấy à, có hai anh em các con là đủ rồi, mẫu hậu chỉ hy vọng các con bình an thuận lợi, một đời không lo âu.”
Ngũ hoàng t.ử lập tức nghĩ tới phụ hoàng.
Vị phụ hoàng khiến mẫu hậu thất vọng tột cùng đó.
Vốn dĩ mẫu hậu đã định ra khỏi cung, không muốn trở về hoàng cung ở nữa rồi, nhưng vì lý do của hắn, nên lại quyết định trở về hoàng cung ở, chỉ sợ hắn chịu tổn thương.
Mẫu hậu của hắn ấy à, sao có thể không khiến người ta xót xa cho được?
Ngũ hoàng t.ử nghiêng đầu nhìn Hoàng hậu:
“Mẫu hậu, nhi thần có một việc muốn cầu xin?”
Hoàng hậu mắt sáng rực lên, Thanh nhi có việc cầu xin bà, có phải chứng minh Thanh nhi ngày càng thân thiết với bà hơn rồi không?
“Thanh nhi, chuyện gì, con cứ việc nói đi, chỉ cần là mẫu hậu có thể làm được, nhất định sẽ đồng ý với con.”
Ngũ hoàng t.ử mím môi, cẩn thận nói:
“Mẫu hậu, nhi thần không muốn ở trong hoàng cung, nhi thần muốn ở bên ngoài cung, tốt nhất là nơi ở gần muội muội, được không?”
Hoàng hậu tức khắc sững sờ luôn rồi.
Thái hậu và Khánh Dương công chúa ánh mắt khẽ động, đôi mắt tuy vẫn nhìn pháo hoa trên không trung, nhưng lỗ tai lại âm thầm vểnh lên.
Ngũ hoàng t.ử trong lòng căng thẳng thấp thỏm.
Thấy Hoàng hậu im lặng hồi lâu, hắn vẻ mặt áy náy bất an, vội vàng xin lỗi:
“Xin lỗi mẫu hậu, nhi thần chỉ là nói chơi thôi, không phải...”
“Thanh nhi, con không cần nói nữa, mẫu hậu đồng ý với con.”
Hoàng hậu ôm c.h.ặ.t lấy Ngũ hoàng t.ử, ngữ khí nghẹn ngào tự hào, “Thanh nhi của mẫu hậu ơi, con quả thực là đứa con hiếu thảo của mẫu hậu.”
Sao bà lại không biết đứa con út là vì bà, mới chủ động đưa ra yêu cầu này với bà chứ.
Giây phút này, Hoàng hậu quyết định dẫn Ngũ hoàng t.ử dọn ra khỏi hoàng cung.
Hoàng cung khiến người ta ngạt thở đó, không ở cũng chẳng sao!
Ngũ hoàng t.ử mắt sáng rực lên, “Cảm ơn mẫu hậu, người là nương thân tốt nhất thế gian này, nhi thần vui quá là vui luôn, nhi thần thích người nhất.”
Thái hậu và Khánh Dương công chúa âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Khánh Dương công chúa cúi đầu nhìn về phía Ngũ hoàng t.ử, cười trêu chọc, “Tiểu Ngũ, con thích mẫu hậu con nhất, ý là con không thích hoàng tổ mẫu và người cô cô là ta đây sao?”
“Không, không phải!”
Ngũ hoàng t.ử vội vàng lắc đầu như trống bỏi.
“Đều thích ạ, cô cô, người đừng hiểu lầm Thanh nhi.”
Thái hậu không nhịn được cười rộ lên, sủng ái gõ gõ vào trán Khánh Dương công chúa, “Hàm nhi, con xem con kìa, xem kìa làm cho Thanh nhi sợ tới mức khuôn mặt nhỏ đều trắng bệch rồi kìa, sau này không được trêu chọc nó như thế nữa đâu nha.”
Khánh Dương công chúa cười đáp lễ, “Vâng vâng vâng, mẫu hậu, nhi nữ biết lỗi rồi, Tiểu Ngũ à, cô cô không trêu con nữa, tha lỗi cho cô cô được không?”
Ngũ hoàng t.ử tức khắc ngượng ngùng luôn rồi, vội vàng xua xua bàn tay nhỏ.
“Cô cô, người không có lỗi, là điệt nhi sai rồi, sai ở chỗ điệt nhi không biết nói chuyện, sau này nhất định sẽ sửa đổi ạ.”
Bé con hi hi cười, 【 Tiểu Ngũ ca ca, sao huynh lại đáng yêu thế này chứ? 】
Ngũ hoàng t.ử:
(???? )
Muội muội, ca ca đây không gọi là đáng yêu, gọi là thực thà.
Khánh Dương công chúa sủng ái liếc nhìn đứa con gái trong lòng một cái, nói với Hoàng hậu:
“Tẩu tẩu, căn trạch t.ử bên trái phủ Khánh Dương công chúa đó đứng tên của muội, muội lát nữa sẽ bảo Dung ma ma đưa khế đất cho tẩu.”
“Chuyện này...”
Hoàng hậu nghiêm túc lắc đầu, “Không được, ta là chị dâu sao có thể chiếm hời của muội được chứ?”
Khánh Dương công chúa bất lực cười một tiếng.
“Tẩu tẩu, căn trạch t.ử này không phải tặng cho tẩu, mà là người làm cô cô như muội đây, tặng cho Tiểu Ngũ - người cháu trai này đó, từ nhỏ tới lớn, muội đều vẫn chưa tặng quà cho nó bao giờ.”
Nói xong, Khánh Dương công chúa cười trêu chọc, “Tẩu tẩu à, tẩu không được bá đạo như thế đâu nha.”
Thái hậu ở bên cạnh cười đầy vẻ hiền từ.
Tiếp lời phụ họa, “Đúng đúng đúng, Thanh Thu con ấy à, không được bá đạo như vậy, chẳng qua chỉ là một tòa trạch t.ử thôi mà, cũng không phải chuyện to tát gì, hơn nữa, đây là tấm lòng của người làm cô cô như Hàm nhi, không được từ chối đâu.”
Sống mũi Hoàng hậu cay xè.
Mẫu hậu bà không còn gọi bà là Hoàng hậu nữa, bắt đầu gọi tên Thanh Thu của bà rồi, ý tứ rất rõ ràng, bà cụ ủng hộ tất cả quyết định của bà, sẽ không phản đối.
Có thể gặp được người mẹ chồng khai sáng như vậy, là vinh hạnh của bà.
Nhìn ánh mắt mong đợi của mẹ con Thái hậu, trên mặt Hoàng hậu treo đầy nụ cười, nếu từ chối nữa thì hóa ra bà lại thành ra kiểu cách lại không biết điều rồi.
Thế là mỉm cười gật đầu.
“Được, vậy ta sẽ thay Thanh nhi nhận tòa trạch t.ử này, cảm ơn muội muội.”
Ngũ hoàng t.ử hớn hở ra mặt, chắp tay hành lễ với Khánh Dương công chúa, “Thanh nhi cảm ơn cô cô, chúc cô cô năm mới vui vẻ, cát tường như ý, vạn sự hanh thông, cả nhà sum vầy.”
Chương 120 Liên Cẩm đệ đệ, có thể phiền đệ đi cùng ta……
“Tiểu Ngũ, lời chúc của con cô cô nhận rồi, cảm ơn con.”
Khánh Dương công chúa mày mắt hớn hở, đưa phong bao lì xì đã chuẩn bị sẵn cho Ngũ hoàng t.ử.
“Nào, đây là phong bao lì xì năm mới cô cô tặng con, cô cô chúc con bình an khỏe mạnh, vô ưu vô lự, hạnh phúc vui vẻ lớn khôn.”
Ngũ hoàng t.ử hai tay trịnh trọng đón lấy phong bao lì xì, trong mắt đong đầy nước mắt, cảm động khôn xiết, “Cảm ơn cô cô, đây là lần đầu tiên Thanh nhi nhận được lì xì, Thanh nhi vui lắm.”
Thái hậu giễu cợt cười một tiếng, “Thế này đã vui rồi sao, tới đây tới đây, đây là phong bao lì xì hoàng tổ mẫu tặng Tiểu Ngũ nhà chúng ta này, tổ mẫu lén lút nói cho con biết, phong bao của tổ mẫu còn to hơn phong bao của cô cô con đấy.”
Ngũ hoàng t.ử ánh mắt càng trở nên sáng hơn.
“Cảm ơn hoàng tổ mẫu, Thanh nhi chúc hoàng tổ mẫu phúc thọ an khang, bách sự thuận toại, vạn sự như ý.”
“Tốt tốt tốt, cảm ơn Tiểu Ngũ.”
Thái hậu lau nước mắt, ba mươi năm nay hồ đồ, đầu óc không tỉnh táo, chưa từng được tận hưởng niềm vui con cháu vây quanh gối.
Giờ đây, bà trái lại đã được tận hưởng rồi.
Hoàng hậu không chịu thua kém, đưa phong bao lì xì đã chuẩn bị sẵn cho Ngũ hoàng t.ử, “Thanh nhi, đây là phong bao lì xì mẫu hậu chuẩn bị cho con, con xem xem có thích không?”
