Hóng Biến Nhờ Đọc Tâm: Dàn Pháo Hôi Làm Phản Cả Rồi! - Chương 95

Cập nhật lúc: 25/03/2026 09:17

“Thật sự vô dụng.”

Mẹ không từ con không hiếu, chẳng lẽ huynh ấy không hiểu sao?

Tiếp đó, tiểu nãi đoàn t.ử quay đầu, dùng ánh mắt rèn sắt không thành thép nhìn Thu Nương.

【 Tiểu cữu mẫu cũng là một nhân tài, rõ ràng biết người nhà họ Tần đang giày vò mình, vậy mà có cái miệng lại không biết đi mách lẻo với tiểu cữu cữu, nếu người mách, tiểu cữu cữu nhất định sẽ ra mặt cho người, người nhà họ Tần cũng không dám trắng trợn bắt nạt người nữa. 】

【 Bản bảo bảo dám bảo đảm, trong lòng tiểu cữu cữu, người và Nhuận Lãng ca ca mới là quan trọng nhất, huynh ấy vì mọi người, cái gì cũng có thể làm ra được. 】

Lạc Phóng Hạo lau nước mắt nơi khóe mắt.

Ngoan bảo nói đúng, vì thê nhi, ta ngay cả g-iết người cũng làm ra được.

Thu Nương ơi Thu Nương, sao nàng lại ngốc như vậy chứ?

Nếu nàng nói sớm cho ta biết những chuyện này, ta nói gì cũng sẽ đem người nhà họ Tần tẩn cho một trận tơi bời, đ-ánh cho bọn chúng thừa sống thiếu ch-ết, xem bọn chúng còn dám bắt nạt mẹ con nàng thế nào nữa.

Chao ôi, đều tại hắn, trách hắn mắt mù không tinh ý.

Thu Nương nghe tiếng lòng của tiểu nãi đoàn t.ử, trong lòng buồn vui lẫn lộn.

Buồn, buồn vì sự ngu muội của bản thân, buồn vì tướng công phải sống trong một gia đình như vậy, buồn vì con trai chưa từng được hưởng những ngày tháng tốt đẹp.

Vui, vui là vì tướng công đã đặt hai mẹ con nàng lên vị trí hàng đầu, cuối cùng nàng cũng không cần phải hoang mang lo sợ nữa, trong lòng cũng đã có chỗ dựa tương ứng.

【 Tiểu cữu mẫu ơi, người thật là ngốc đến đáng yêu, tự cho rằng đạo làm vợ chính là hiếu thảo với cha mẹ chồng, chăm sóc đệ muội, không để tướng công phải lo lắng chuyện trong nhà, thực tế là nực cười tột cùng, ngu xuẩn tột cùng. 】

【 Con người nếu bản thân không tự đứng lên được thì bị kẻ khác bắt nạt, đó là người tự chuốc lấy thôi. 】

Thu Nương rủ mắt.

Đúng vậy, nàng chính là tự chuốc lấy!

Nàng cũng không phải chưa từng nghĩ đến việc tự mình đứng lên.

Nhưng nàng không có ký ức trước kia, không nơi nương tựa, giống như một dải bèo tấm vậy, không tìm được nơi bén rễ, nội tâm cực kỳ tự ti và thiếu cảm giác an toàn.

Người nhà họ Tần quả thực không phải người tốt, nhưng họ là gia đình của tướng công.

Một người không nơi nương tựa như nàng, có thể được tướng công giữ lại đã coi như là ân tình to lớn bằng trời rồi, vạn lần không dám vì bản thân bị người nhà họ Tần hành hạ mà đi mách lẻo với tướng công, để tướng công làm chủ cho nàng.

Như vậy chẳng phải nàng sẽ biến thành kẻ gây rối trong miệng người nhà họ Tần sao?

【 Tiểu cữu mẫu ơi, với cái lũ súc sinh nhà họ Tần kia, người càng nghe lời phục tùng, cái đuôi của bọn chúng càng vểnh lên tận trời, sẽ càng thêm quá quắt giày vò người, căn bản sẽ không bị sự lương thiện của người cảm hóa đâu. 】

【 Người trong mắt bọn chúng, chẳng qua là một đứa nô tỳ không cần tốn tiền mua mà vẫn dùng được thôi, thật chẳng biết người rốt cuộc nghĩ cái gì nữa? 】

Lạc Nhiễm Nhiễm càng nói càng giận, tiếng lòng cũng nhiễm phải sự nộ khí.

【 Cái lũ súc sinh này, v-ĩnh vi-ễn chỉ có thể là súc sinh thôi, hoàn toàn không có một chút tính người nào hết, tiểu cữu mẫu, nếu người thật sự muốn tốt cho cữu cữu thì nên đem mọi chuyện nói cho huynh ấy biết, không nên tự cho rằng làm vậy là tốt cho huynh ấy, đem muôn vàn khổ sở đều giấu kín trong lòng. 】

【 Đây không gọi là săn sóc, mà gọi là ngu muội. 】

【 Bản thân người ngu muội nhu nhược thì thôi đi, người cũng phải cân nhắc cho Nhuận Lãng ca ca chứ, huynh ấy đã năm tuổi rồi, g-ầy gò ốm yếu, nhìn qua đã biết là suy dinh dưỡng nghiêm trọng. 】

Lạc Nhuận Lãng:

o(╥﹏╥)o

Muội muội, cầu xin muội đừng nói nữa, nương chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.

Lạc Phóng Hạo:

(?_?)

Xin lỗi, Thu Nương, con trai, đều là lỗi của ta, ta không nên để hai mẹ con ở lại nhà họ Tần.

Ta nên cưỡng ép đưa mọi người dọn ra khỏi nhà họ Tần mới phải, ít nhất mọi người cũng không phải chịu sự giày vò của gia đình họ Tần, xin lỗi, xin lỗi...

Thu Nương trong mắt rưng rưng lệ, hận không thể vùi cái đầu xuống đất.

Bị một tiểu nãi đoàn t.ử mắng, nàng không hề tức giận, có chăng chỉ là sự tự trách hối hận, và sự phản tỉnh sâu sắc.

【 Tiểu cữu mẫu ơi, bản thân người nguyện ý làm nô làm tỳ thì thôi đi, đừng bắt trẻ con phải chịu khổ chịu đói cùng người chứ, Nhuận Lãng ca ca đáng thương, con đều nghi ngờ huynh ấy có chút chậm phát triển rồi, nếu không tại sao đột nhiên lại khó thở? 】

Mọi người:

(⊙x⊙;)

【 Còn nữa! 】 Tiểu nãi đoàn t.ử quay đầu lườm Lạc Phóng Hạo:

【 Tiểu cữu cữu, huynh rõ ràng đã đoán được vợ chồng nhà họ Tần không phải cha mẹ ruột của mình, tại sao huynh không đem chuyện này nói cho tiểu cữu mẫu biết, để nàng ấy hiểu rõ tình hình? 】

【 Tiểu cữu mẫu vốn không phải là người ngu muội thực sự, nàng ấy một lòng chỉ nghĩ cho huynh, nếu biết được thân thế của huynh thì căn bản sẽ không để người nhà họ Tần bắt nạt mình như vậy đâu. 】

【 Hừ hừ, hai vợ chồng huynh đều là đồ ngốc, có cái miệng mà không biết nói chuyện, không biết thành thật với nhau, đáng đời mọi người bị nhà họ Tần giày vò!!! 】

Tiểu nãi đoàn t.ử trong lòng mắng c.h.ử.i một trận xối xả, tức đến mức gương mặt nhỏ đỏ bừng lên.

Hừ, tính khí nàng mà đã nổi lên thì mặc kệ là ai nàng cũng mắng hết.

Dù sao nàng cũng là một gốc nhân sâm tinh, trời sinh đất dưỡng, ai cũng đừng hòng dùng đạo đức để bắt chẹt nàng, ngay cả sư phụ Thái Thượng Lão Quân nhà nàng, lúc nàng tức giận thì vẫn tấn công không phân biệt đối tượng như thường.

Còn nữa, nàng không thích nhất là những người tính tình nhu nhược.

Tiểu cữu mẫu nếu sau này vẫn nhu nhược như vậy, tính cách không tự mình đứng lên được thì nàng sẽ tránh xa ra cho lành, chẳng buồn quan tâm nữa.

Trong phòng ấm không khí nhất thời trầm xuống, im phăng phắc, không ai nói gì.

Ngũ hoàng t.ử ngồi không yên.

Hắn không thích bầu không khí này, có chút sợ hãi, thế là vươn bàn tay nhỏ ra, lén lút giật giật ống tay áo của Liên Cẩm, nháy mắt với hắn.

Liên Cẩm thản nhiên liếc nhìn Ngũ hoàng t.ử một cái, nhét bình sữa vào miệng Lạc Nhiễm Nhiễm.

“Muội muội, đói (khát) rồi phải không, nào, chúng ta uống sữa trước đã."

Tiểu nãi đoàn t.ử chớp chớp đôi mắt, vẻ mặt hưởng thụ mà b-ú sữa, biểu cảm vui vẻ hướng về phía Liên Cẩm hiện lên nụ cười mềm mại đáng yêu.

【 Ừm ừm, vừa rồi mắng xối xả một trận, bụng quả thật đói rồi. 】

Được Liên Cẩm cắt ngang như vậy, bầu không khí có chút dịu lại.

Thái hậu thở dài.

Trong lòng trăm mối ngổn ngang.

Trên mặt hiện lên nụ cười, dịu dàng vỗ vỗ tay Thu Nương.

“Thu Nương à, những chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, chúng ta đừng nhắc lại nhiều nữa, sau này chỉ cần sống tốt những ngày tháng của gia đình ba người con là được."

Nàng là mẹ chồng.

Cũng không trông mong gì con dâu Thu Nương có thể tự mình đứng lên ngay được, nhưng tính tình nàng không thể quá nhu nhược, vào thời khắc then chốt không được làm vướng chân Hạo nhi.

Xem ra nàng phải bảo Hoa ma ma đi dạy dỗ Thu Nương thật tốt mới được.

Là con dâu hoàng gia, cái uy nghiêm cần có thì vẫn phải có.

Thu Nương thẹn thùng rủ mắt, nhỏ giọng vâng dạ.

Nàng không phải là kẻ ngốc, có thể nhìn ra được những người trong phòng đều có thể nghe thấy tiếng lòng của tiểu nãi đoàn t.ử, nhưng không thể biểu hiện ra ngoài, càng không thể đối thoại với tiểu nãi đoàn t.ử.

Nếu không sẽ giống như con trai vừa rồi vậy.

Cũng hèn chi tướng công lại căng thẳng như thế, chỉ sợ con trai nói ra những lời không nên nói.

Ngay lúc này, Ảnh Nhất gõ cửa.

“Công chúa, người nhà họ Tần đã đưa tới rồi."

Công chúa Khánh Dương ánh mắt lạnh lùng:

“Lôi bọn chúng vào đây, bản công chúa đang có nộ khí không biết trút vào đâu."

Ảnh Nhất cung kính nhận lệnh:

“Rõ, thưa công chúa."

Chương 125 Một làng toàn là kẻ buôn người

Lạc Phóng Hạo nhân lúc người nhà họ Tần chưa vào, liền dịch m-ông ngồi xuống cạnh Thu Nương, giật lấy bàn tay nàng từ trong tay Thái hậu.

Thái hậu:

ヽ(#`Д′)?┌┛〃

Thằng nhóc thối này, có con dâu là quên mẹ luôn rồi phải không?

Được rồi, phải thừa nhận là trong lòng con trai, địa vị của người làm mẹ như nàng thật sự không quan trọng bằng con dâu Thu Nương.

Ừm, nàng có tự nhận thức về bản thân mình.

Lạc Phóng Hạo vẻ mặt đầy hối lỗi tự trách nhìn Thu Nương.

“Nương t.ử, xin lỗi, tất cả đều là lỗi của vi phu, hại nàng và con trai phải chịu khổ rồi, tóm lại tất cả là lỗi của vi phu, nàng đừng tự trách mình, cũng đừng suy nghĩ nhiều có được không?"

Thu Nương gương mặt thẹn thùng, nhỏ giọng nói:

“Tướng công, không phải lỗi của chàng, nói ra thì đều là lỗi của thiếp, nếu không phải thiếp cứ kiêng dè này nọ thì chàng cũng..."

“Không, nàng đừng nói nữa."

Lạc Phóng Hạo ngăn không cho Thu Nương nói tiếp, thở dài một tiếng:

“Nương t.ử, bây giờ chúng ta đừng tranh luận xem ai đúng ai sai nữa, được không?"

Như Ngoan bảo đã nói, cả hai chúng ta đều có lỗi.

Sự việc đã xảy ra rồi, nói nhiều cũng vô ích.

Thu Nương trong mắt rưng rưng lệ, hít sâu một hơi nói:

“Được, tướng công, thiếp nghe lời chàng."

Lạc Phóng Hạo thở phào nhẹ nhõm.

Nắm c.h.ặ.t t.a.y Thu Nương, thần tình nghiêm túc, giọng điệu chân thành.

“Nương t.ử, ta biết nàng rất thiếu cảm giác an toàn, chỉ sợ có ngày ta không cần nàng nữa, suốt ngày hoang mang lo sợ, cẩn thận từng li từng tí, nàng thật sự không cần phải như thế.

Ta ở đây xin thề với nàng, đời này ta chỉ cần một mình nàng làm nương t.ử thôi, sẽ không cần trắc phi gì hết, cũng sẽ không cần tiểu thiếp hay thông phòng nha hoàn nào cả.

Ta và nàng, một đời một kiếp một đôi người.

Nếu Lạc Phóng Hạo ta không làm được, trời đ-ánh thánh đ-âm, ngũ lôi oanh đỉnh, ch-ết không t.ử tế!"

“Chàng..."

Thu Nương nội tâm kích động chấn động, nước mắt tuôn rơi như suối, giọng điệu nghẹn ngào:

“Tướng công, chàng... thật sự không cần phải thề thốt như vậy."

“Không!"

Lạc Phóng Hạo ánh mắt chân thành, giọng điệu nghiêm túc.

“Nương t.ử, ta phải thề thì mới có thể khiến nàng có cảm giác an toàn, như vậy nàng cũng không cần lo lắng chuyện khác nữa, chỉ cần sống theo tính cách thật của mình, không cần phải kìm nén bản thân nữa, được không?"

Thu Nương hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Giây phút này, nội tâm nàng cảm thấy xúc động sâu sắc, nước mắt ròng ròng không ngừng rơi xuống.

“Hu hu, tướng công, cảm ơn chàng, cảm ơn chàng không chê bai thiếp thân phận không rõ ràng, không chê thiếp không còn ký ức trước kia, không chê thiếp không có nhà ngoại để nương tựa..."

“Nương t.ử, sao ta có thể chê nàng được chứ?"

Lạc Phóng Hạo ôm chầm lấy hai mẹ con vào lòng, nhìn nương t.ử khóc đến không kìm nén được, hắn đau lòng khôn xiết, vội móc khăn tay ra dịu dàng lau nước mắt cho nàng.

“Nương t.ử, nàng đừng khóc nữa, nhìn nàng khóc, trái tim ta như vỡ vụn ra vậy."

Thu Nương:

“Tướng công, thiếp cũng không muốn khóc đâu, nhưng thiếp không nhịn được."

“...

Ờ, vậy nương t.ử cứ dựa vào lòng ta mà khóc cho thỏa đi, khóc xong rồi thì đừng khóc nữa nhé, ta sẽ đau lòng lắm đấy."

“Ừm ừm, cảm ơn tướng công."

“..."

“Oẹ!"

Tiểu nãi đoàn t.ử rất mất hứng mà oẹ một cái, trong lòng học theo tông giọng nói chuyện của Lạc Phóng Hạo.

【 Nương t.ử~~ nàng đừng khóc nữa~~ nhìn nàng khóc, trái tim ta như vỡ vụn ra vậy~~ 】

Lạc Phóng Hạo:

(?

ˉ?

ˉ?)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hóng Biến Nhờ Đọc Tâm: Dàn Pháo Hôi Làm Phản Cả Rồi! - Chương 95: Chương 95 | MonkeyD