Hồng Mai Vẫn Nở - 12
Cập nhật lúc: 25/08/2026 17:02
“Bùi gia chịu đưa ba mươi tám gánh đã là giữ thể diện cho Hầu phủ.”
“Nếu còn làm loạn thì cứ kéo dài hôn sự.”
“Năm sau vận hạn không tốt, không thích hợp cưới gả.”
“Vậy thì đợi đến năm kia rồi bàn.”
Hứa Hy Hòa không dám trì hoãn thêm.
Hứa gia cũng không muốn vì chuyện này mà kết thù với Bùi gia.
Hôn sự cuối cùng vẫn được định xuống.
Trùng hợp thay, ngày xuất giá của ta và Hứa Hy Hòa lại cùng một ngày.
Tổ phụ Quý gia từng làm đế sư của Hoàng thượng.
Ngày đại hỷ, ngay cả Hoàng thượng cũng đích thân đến Quý phủ chúc mừng, hơn nửa huân quý trong kinh thành đều tới dự.
Trước cửa Bùi gia lại lạnh lẽo hơn hẳn.
Nhiều nhà chỉ sai người mang lễ mừng qua rồi quay đầu sang Quý gia uống rượu hỷ.
Yến tiệc của Bùi gia trống hơn nửa số bàn.
Chuyện Bùi Hạc Niên bỏ trân châu chọn mắt cá nhanh ch.óng trở thành trò cười khắp kinh thành.
Ngay trong tiệc cưới, có người thuận miệng nói cùng một ngày thành thân mà hắn chẳng thể sánh Quý Vân Xuyên lấy nửa phần.
Bùi Hạc Niên thẹn quá hóa giận, xông vào đ.á.n.h nhau với người ta.
Cuối cùng hắn đầu rơi m.á.u chảy, chật vật đến cực điểm.
Người từng hết lòng che chở Hứa Hy Hòa ấy, ngay trong đêm tân hôn cũng có thể cãi nhau dữ dội với nàng.
Hai người tan rã trong bất hòa, đến động phòng cũng không thành.
Một người khóc đến sáng trong hỷ phòng.
Một người nằm suốt đêm trong thư phòng.
Về sau nghe nói Hứa Hy Hòa hoàn toàn không giỏi quản gia.
Những chuyện nghênh đón tiễn đưa, sắp xếp yến tiệc, chăm lo khách khứa, nàng đều thiếu sót khắp nơi.
Mấy lần mở tiệc, nàng xếp sai chỗ ngồi, không biết quý nhân kiêng món gì, lại tiếp đãi thất lễ, gần như đắc tội hết khách tới dự.
Cuối cùng mỗi lần đều chỉ có thể vội vàng thu dọn cục diện.
Những bản lĩnh nàng từng dày công học để lấy lòng nam nhân, rốt cuộc không đủ giúp nàng chống đỡ cuộc sống nàng hằng mong muốn.
Nàng quen nhất là tìm người thay mình thu dọn hậu quả, cũng giỏi nhất là đẩy trách nhiệm sang người khác.
Nhưng nay chẳng còn ai chịu đưa tay đón lấy nữa.
Nàng bất hòa với Bùi phu nhân, giữa nàng và Bùi Hạc Niên cũng ngày càng nhiều khúc mắc.
Hạ nhân ngoài mặt nghe lời, trong lòng lại chẳng phục.
Hứa gia sau khi gả nàng đi cũng coi như quân cờ đã dùng xong.
Đến lúc cùng đường, nàng lại khóc lóc tìm tới ta.
Lần này vẻ hối hận trên mặt nàng rõ ràng hơn trước rất nhiều.
“Ngày trước tỷ bảo muội học xem sổ sách, đọc nhiều sách hơn, muội luôn nghĩ tỷ muốn trói buộc muội.”
“Đến khi thật sự bước vào Hầu phủ, muội mới biết mình chẳng biết làm gì.”
“Dỗ Bùi Hạc Niên vui cũng không khiến người khác coi trọng muội.”
“Lấy lòng hắn cũng không khiến Bùi phu nhân thích muội.”
“Đến khi tỷ không còn thay muội lo liệu, không đứng ra thu dọn hậu quả, muội mới biết trong tay mình chẳng có gì.”
“Rõ ràng chúng ta từng thân thiết trọn mười năm.”
“Vì sao tỷ có thể nói đoạn tuyệt là đoạn tuyệt ngay?”
Ta nhìn nàng.
“Đúng vậy, trọn vẹn mười năm.”
“Lúc muội không ngừng lấy từ tay ta, dùng ta làm đá kê chân, rồi đẩy ta ra đỡ đao thay mình, sao muội lại chẳng có lấy nửa phần không nỡ?”
Hứa Hy Hòa ôm mặt, lặng lẽ khóc.
“Muội sai rồi.”
“Lúc ấy muội như bị ma quỷ che mắt.”
“Muội cứ nghĩ chỉ cần không còn tỷ, muội sẽ thay thế được tỷ, độc chiếm Bùi Hạc Niên.”
“Bây giờ muội đã được như ý.”
“Nhưng muội cũng chẳng còn gì cả.”
“Muội không tranh nữa.”
“Tỷ giúp muội được không?”
“Muội thật sự không còn đường đi.”
“Đó là chuyện của muội.”
Ta bình tĩnh nhìn nàng.
“Ta không bỏ đá xuống giếng đã là chút từ bi cuối cùng.”
“Muội không thể mong ta còn phải mang lòng Bồ Tát, cứu một người từng muốn dùng mạng ta để đổi lấy bình an cho mình.”
Hạ nhân ngăn Hứa Hy Hòa ngoài trà thất.
Không bao lâu sau, Bùi Hạc Niên tới đón nàng.
Hứa Hy Hòa lúc ấy thất hồn lạc phách, trong khi ta đã có cuộc sống yên ổn bên Quý gia.
Ánh mắt Bùi Hạc Niên dừng trên người ta thật lâu, đau đớn không che giấu.
“Ta sai rồi.”
“Ta thật sự hối hận.”
“Nàng ấy chỗ nào cũng thua kém người khác, không thể đưa ra ngoài gặp khách.”
“Ngay cả vẻ ngây thơ năm xưa cũng chẳng còn.”
“Bây giờ nhìn thế nào cũng chỉ thấy chướng mắt.”
“A Yểu, xin lỗi.”
“Ta không nên coi sự nhường nhịn và ấm ức của nàng là chuyện đương nhiên.”
“Càng không nên cho rằng nàng thu dọn hậu quả và gánh tội thay người khác là bổn phận.”
“Là ta quá sớm treo nàng lên vị trí chủ mẫu, dùng nàng để giữ thăng bằng cho cái cân trong hậu viện mà ta tùy ý quyết định nặng nhẹ.”
Ta không quay đầu nhìn hắn.
Lời xin lỗi hôm nay không thể vá lại vết thương của ngày hôm qua.
Huống hồ ta đã sớm không cần nữa.
Nhưng Hứa Hy Hòa đứng ngoài cửa lại nghe thấy toàn bộ.
Nàng lập tức phát điên, làm ầm ĩ đến không thể thu lại.
Nàng còn bất chấp tất cả mà hét lên.
“Rõ ràng trong lòng chàng vẫn còn tình ý với Giang Yểu!”
Một tiếng tát giòn vang lên.
Cái tát của Bùi Hạc Niên như đ.á.n.h nát mười năm tình nghĩa giữa hai người.
Không lâu sau, nghe nói Bùi gia nạp thêm một quý thiếp.
Nàng ấy là thứ nữ của một nhà danh môn, tuy thân phận là thiếp nhưng lại thay chủ mẫu quản gia, rõ ràng được đưa vào để giữ thế cân bằng trong nội viện.
Hứa Hy Hòa và quý thiếp ấy đấu qua đấu lại, không ai chịu nhường ai.
Cho đến một ngày, thước phạt của quý thiếp giáng xuống lòng bàn tay tỳ nữ thân cận của Hứa Hy Hòa.
Cùng với tiếng thước ấy, chút thể diện cuối cùng của nàng cũng bị đập nát.
Bùi Hạc Niên hôm đó không hề đứng ra bảo vệ nàng.
Hứa Hy Hòa ngậm nước mắt, cố chấp hỏi hắn.
“Rõ ràng năm đó chàng từng hứa sẽ bảo vệ ta cả đời.”
“Ngay cả biểu tỷ cũng từng phải nhường ta ba phần.”
“Chàng lại để một tiện thiếp sỉ nhục ta sao?”
Bùi Hạc Niên đáp bằng giọng lạnh nhạt, thậm chí chẳng buồn nhìn nàng.
“Trước kia vốn đã sai.”
“Vì thế ta mới đ.á.n.h mất người mình yêu.”
“Bây giờ ta sửa.”
Chỉ một câu ấy đã nghiền nát chút hy vọng còn sót của Hứa Hy Hòa.
Nàng lau khô nước mắt, không khóc không náo loạn nữa mà quay về viện.
Không lâu sau đến sinh thần của nàng.
Hứa Hy Hòa lấy tình nghĩa năm xưa ra cầu xin Bùi Hạc Niên cùng mình ăn một bữa cơm.
Cuối cùng hắn vẫn đến.
Nhưng tình cũ năm ấy đã hóa thành lớp mật ngọt bọc lấy độc d.ư.ợ.c.
Trong bữa cơm, Hứa Hy Hòa từng miếng từng miếng đút thức ăn có độc cho Bùi Hạc Niên, rồi chính nàng cũng ăn theo.
Nàng kéo hắn cùng mình chịu cảnh ruột gan bị chất độc ăn mòn, đau đớn mà c.h.ế.t trong hậu viện.
Hai người đau đến quằn quại, mười đầu ngón tay cào xuống nền đất đến bật m.á.u.
Trên gạch xanh lưu lại từng vệt m.á.u kéo dài theo dấu móng tay.
Cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m đến mức người chứng kiến cũng không nỡ nhìn lâu.
Đó là sự ngu xuẩn và tùy hứng cuối cùng của Hứa Hy Hòa.
Đêm ấy, kinh thành lại có một trận tuyết lớn.
Tuyết trắng giống hệt ngày Bùi Hạc Niên đem áo choàng, lò sưởi tay và t.h.u.ố.c trị thương vốn thuộc về ta đưa hết cho Hứa Hy Hòa.
Khi tin tức truyền đến Quý gia, ta đang đứng dưới hành lang nhìn hồng mai nở trong tuyết.
Quý Vân Xuyên xách một ngọn đèn, men theo hành lang đi về phía ta.
Gió lạnh cuốn vạt áo chàng lay động.
Chiếc áo choàng của ta được chàng vắt trên khuỷu tay, mép áo khẽ quấn vào trường bào.
Chàng nhìn ta rồi nói.
“Tuyết lớn rồi.”
“Ta tới đón nàng.”
Trong tay còn lại của chàng là lò sưởi tay dành cho ta.
Đôi mắt dịu dàng ấy từ đầu đến cuối chỉ nhìn một mình ta.
Ngoài hiên, tuyết vẫn cuồn cuộn rơi.
Than trong lò sưởi đỏ rực, hồng mai giữa trời đông cũng nở rộ từng cành.
Còn quãng đời phía trước của ta, cuối cùng đã được một người vững vàng nâng niu trong lòng bàn tay.
HẾT.
