Hồng Mai Vẫn Nở - 6
Cập nhật lúc: 25/08/2026 17:01
Bàn tay nàng còn siết cổ tay ta đến đỏ lên.
Ta không giải thích nữa.
Chỉ khẽ cười rồi nghiêng người sang bên.
Sau lưng ta, một đám tỷ muội đang đứng ở góc hành lang, từ đầu đến cuối đều nghe rõ từng lời.
Cùng đứng đó còn có Bùi Hạc Niên, sắc mặt trắng đến không còn chút m.á.u.
Hứa Hy Hòa loạng choạng lùi lại.
Phản ứng đầu tiên của nàng lại là trừng mắt nhìn ta.
“Tỷ cố ý tính kế muội?”
Đại tỷ lạnh lùng bật cười.
“Muội ấy làm sao biết trước được mọi chuyện.”
“Bùi phu nhân thích mẫu đơn.”
“Hoàng hậu nương nương vừa ban cho ta vài gốc, ta mới bảo Bùi thế t.ử tự đến chọn.”
Hứa Hy Hòa căng thẳng nhìn về phía hắn.
“Hạc Niên ca ca…”
Bùi Hạc Niên lại đưa ánh mắt cầu khẩn về phía ta.
“A Yểu, nàng hiểu chuyện nhất.”
“Chuyện tối nay có thể đừng để truyền ra ngoài không?”
“Nếu ồn ào lên, thanh danh của tất cả mọi người đều bị ảnh hưởng.”
“Hy Hòa còn nhỏ, sau này còn phải nghị thân.”
Ta nghe vậy chỉ cười.
“Hy Hòa còn nhỏ nên làm gì cũng có thể bỏ qua.”
“Ta hiểu chuyện nên chuyện gì cũng phải tha thứ.”
“Cán cân của thế t.ử vốn đã lệch, bây giờ còn đập thẳng vào quy củ và gia giáo Giang gia.”
“Vậy mà ngươi vẫn muốn ta quỳ xuống giúp mình chỉnh nó cho ngay sao?”
Hứa Hy Hòa c.ắ.n môi, cuối cùng bật khóc thành tiếng.
“Biểu tỷ, muội biết sai rồi.”
“Tỷ đừng bỏ mặc muội.”
Bùi Hạc Niên không nhìn nàng.
Hắn chỉ chăm chăm nhìn ta.
“Ta đã nghe rõ, cũng đã hiểu.”
“Sau này ta sẽ luôn nhớ giữ chừng mực.”
“A Yểu, chuyện này dừng ở đây được không?”
“Nếu tiếp tục làm lớn, đối với ai cũng không tốt.”
“Thế t.ử.”
Đại tỷ bước lên chắn giữa chúng ta.
“Đã muộn rồi, ngươi nên về.”
“Mấy gốc mẫu đơn ngày mai ta sẽ sai người đưa sang.”
“Còn chuyện nhà của Giang gia, thế t.ử không có quyền quyết định.”
“Tam muội ta cũng không cần nghe ngươi quyết định thay.”
Môi Bùi Hạc Niên khẽ động, cuối cùng chỉ nhìn ta thật lâu rồi lặng lẽ xoay người rời đi.
Đêm ấy, đèn trong Giang gia sáng đến tận khuya.
Hứa Hy Hòa đẩy tỷ muội ra đỡ đao, dây dưa không rõ với nam t.ử bên ngoài, còn mưu tính chen vào hôn sự của ta.
Ba chuyện ấy đều chạm đúng điều đại bá mẫu kiêng kỵ nhất.
Nàng bị ấn quỳ giữa chính viện, chịu gia pháp của Giang gia.
Roi mềm từng cái quất xuống lưng khiến nàng đau đến mồ hôi ướt đẫm trán.
Nàng vừa khóc vừa nhìn về phía ta.
“Biểu tỷ, tỷ nói giúp muội một câu đi.”
“Những lời lúc nãy chỉ là lời muội nói trong lúc tức giận, không phải thật.”
“Tỷ nói với mọi người đi.”
Một tiếng roi lại vang lên.
Bộ móng dài nàng yêu thích bật gãy trong lòng bàn tay.
Nàng c.ắ.n rách môi vì đau, m.á.u rịn nơi khóe miệng.
Ta siết khăn tay, cả người lạnh buốt.
Tứ muội đứng cạnh khẽ kéo tay áo ta.
“Tam tỷ lại muốn mềm lòng sao?”
“Tỷ phải nghĩ cho kỹ.”
“Hôm nay tỷ cúi đầu thay nàng ta, chẳng khác nào thừa nhận tất cả việc nàng ta làm đều có thể bỏ qua.”
“Sau này mọi lần tỷ chịu ấm ức, mọi lần nàng ta được đằng chân lân đằng đầu, người ngoài đều sẽ cho là chuyện đương nhiên.”
“Mẫu thân tỷ sẽ không giúp tỷ nữa.”
“Người đời cũng chẳng còn thương xót nỗi đau của tỷ.”
Ta thở chậm ra một hơi.
“Ngay từ lúc cung biến xảy ra, tỷ đã nghĩ rõ rồi.”
“Đa tạ Tứ muội nhắc nhở.”
Tứ muội mỉm cười.
“Tỷ muội trong nhà môi răng nương tựa, đương nhiên phải hết lòng với nhau.”
Cuối cùng Hứa Hy Hòa đau đến ngất đi, được người khiêng trở về viện.
Roi mềm đau thấu xương, đủ để khiến người ta nhớ đời, nhưng lại khó lưu lại dấu vết rõ ràng bên ngoài.
Đó cũng là chút thể diện cuối cùng thế gia để lại cho nàng.
Sau việc ấy, đại bá mẫu lấy cớ Hứa Hy Hòa đã đến tuổi nghị thân, quyết định đưa nàng trở về Hứa gia.
Thái độ của Bùi Hạc Niên cũng khiến tổ mẫu dần thay đổi ý định về hôn sự của ta.
Tổ mẫu trầm giọng nói.
“Nữ nhi Giang gia không phải đưa sang nhà người ta để mặc họ chà đạp.”
“Hắn đã không biết coi trọng thì chúng ta cũng chẳng cần cố trèo cao.”
“Quý thị, chuyện từ hôn phải làm thật thận trọng.”
“Không được để thanh danh Tam nha đầu chịu tổn hại.”
“Đại nha đầu nay đã là người trong hoàng thất, càng đứng cao càng có nhiều người chờ nó phạm sai.”
“Nhà mẹ đẻ tuyệt đối không thể kéo chân nó.”
Đại bá mẫu đáp rất bình tĩnh.
“Đều là nữ nhi trong nhà.”
“Nếu vì sợ phạm sai mà giữ một người, hy sinh một người, con không làm được.”
“Nếu A Yểu tự nguyện, con sẽ không can thiệp.”
“Nhưng con bé đã quỳ trước mặt con cầu xin, con không thể giả như không thấy.”
“Bùi phu nhân là bạn cũ của con.”
“Con sẽ tự có cách để bà ấy cam lòng buông hôn sự này.”
Đến khi Hứa Hy Hòa có thể xuống giường, Giang gia liền truyền tin sẽ đưa nàng về Hứa gia để nghị thân.
Hôm ấy ta đang ngồi uống trà với Tứ muội trong trà lâu.
Ở nhã gian bên cạnh, đại bá mẫu và Bùi phu nhân đang bàn chuyện từ hôn.
Không ngờ Hứa Hy Hòa mắt đỏ hoe xông thẳng vào.
Vừa nhìn thấy ta, nàng lập tức khóc.
“Biểu tỷ, tỷ thật sự không dung nổi muội sao?”
“Chỉ vì một chiếc áo choàng bị đưa nhầm, tỷ nhất định phải đuổi muội đi?”
Tay ta đang nâng chén trà khựng lại.
Trà lâu người qua kẻ lại.
Lần quỳ xuống này của nàng không phải đang chà đạp ta bằng nước mắt.
Mà là đang chà đạp thanh danh và tiền đồ của ta trước bao người.
Bùi Hạc Niên cũng theo sau bước vào.
“A Yểu, đừng làm loạn nữa.”
Tứ muội khẽ cười nhạt.
“Thế t.ử đến tìm Tam tỷ của ta sao?”
Ánh mắt hắn khẽ thay đổi.
“Hy Hòa nói nàng ấy không còn nhà để về, nên nhờ ta đến cầu xin Tam tỷ của nàng.”
Tứ muội bật cười.
