Hồng Y Tuyết Phủ - Chương 7
Cập nhật lúc: 22/06/2026 12:01
Ngày ấy, tuyết rơi như trút, phủ trắng xóa nhân gian, biến vạn vật thành một màu tang tóc đơn độc. Những bông tuyết dày đặc, lạnh lẽo không ngừng đổ xuống, phủ kín lên bộ hồng y lộng lẫy, vùi lấp mái tóc đen dài từng mềm mượt như suối của Hạ Minh Tịch, và vùi lấp cả gương mặt thanh tú, giờ đã vĩnh viễn thôi không còn hơi ấm. Nàng ra đi giữa cái lạnh thấu xương của Biện Kinh, mang theo cả linh hồn của kẻ ở lại.
Kỳ Ngọc đứng đó, bất động như một pho tượng. Đôi mắt chàng, vốn dĩ từng chứa đựng cả một bầu trời hy vọng, giờ chỉ còn là một hố sâu thăm thẳm, thất thần nhìn vạn vật trắng xóa. Chàng không hiểu, vì sao định mệnh lại tàn nhẫn đến thế? Vì sao thiện lương lại không được che chở, còn kẻ ác độc lại có thể tung hoành, cưỡng đoạt cả một cuộc đời tươi đẹp?
Tiểu hòa thượng đứng cạnh, thân hình gầy gò run rẩy trong gió bấc, chắp tay khuyên nhủ: "Trụ trì, người xuất gia lấy từ bi làm gốc. Phật duyên viên mãn, trời cao khắc sẽ thấu hiểu tấm lòng thành của người."
Kỳ Ngọc nghe mà thấy lòng mình đầy giễu cợt, một tiếng cười khan bật ra từ cổ họng khô khốc.
Vớ vẩn.
Chàng cả đời hành thiện, chỉ mong một đời bình an bên người vợ hiền thê t.ử, cuối cùng lại mất nàng vào tay kẻ quyền thế. Hạ Minh Tịch thiện lương là thế, lại bị giam cầm trong biệt uyển tăm tối, bị kẻ khác dùng thủ đoạn đê hèn để chà đạp, để rồi c.h.ế.t đi trong cô quạnh, không một người thân bên cạnh.
Chàng xuống tóc, từ bỏ cõi trần, ở chùa Thiện Từ dâng hương hết năm này qua năm khác. Chàng quỳ dưới gốc bồ đề, đôi đầu gối găm vào sỏi đá, quỳ đến mức m.á.u thấm qua lớp áo nâu sồng, nhưng lời khấn nguyện của chàng chưa bao giờ vọng đến tai Phật. Nàng đau khổ tột cùng, mà chàng – kẻ tự xưng là bảo vệ nàng, kẻ từng thề nguyện dưới ánh trăng – lại chẳng thể làm gì ngoài việc bất lực nhìn nàng tan biến.
Trong cơn đau đớn xé lòng nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, chàng từng ước: Nếu có kiếp sau, dù có phải vạn kiếp bất phục, dù phải vấy m.á.u đôi tay, dù phải rơi vào lao ngục tối tăm hay làm kẻ tội đồ của thế gian, chàng cũng nhất định phải bảo vệ nàng đến cùng.
Nếu Phật không cứu nàng, thì chính ta sẽ cứu.
Tuyết vẫn rơi, bay lả tả như những cánh hoa tàn rơi xuống nhân gian. Những bông tuyết lạnh lẽo đậu trên hàng mi dài của chàng, tan ra thành nước, lăn dài trên gò má gầy guộc. Trong hư ảo, chàng lại thấy nàng. Nàng vẫn đẹp, vẫn tươi sáng như đóa sen đầu mùa, nụ cười vẫn nhu hòa như nắng sớm. Giữa cuộc đời vạn dặm đầy rẫy đau thương, nhìn thấy nàng thoát khỏi vòng vây của số phận, thoát khỏi kẻ đã giam cầm nàng trong mười năm địa ngục – đó đã là ân huệ cuối cùng mà trời cao ban tặng cho chàng.
Chàng khép mắt, môi nở một nụ cười nhạt nhòa, nhẹ bẫng như một làn khói.
Như vậy là đủ rồi. Như vậy, ta cũng mãn nguyện.
Thời gian là liều t.h.u.ố.c độc, nó bào mòn ký ức nhưng lại khắc sâu nỗi đau. Ba năm sau, vào một ngày xuân nắng rực rỡ, tại Biện Kinh phồn hoa, Hạ Minh Tịch – lúc này đã rũ bỏ mọi thân phận, tự do tự tại – tình cờ đi ngang qua quầy kẹo kéo trên phố.
Đám người chen chúc, dưới chân nàng lảo đảo. Khi nàng sắp ngã vào đám đông, một đôi tay lớn, vững chãi đã kịp thời đỡ lấy nàng. Đợi nàng đứng vững, người đó mỉm cười, lễ phép buông tay, giọng nói trầm ấm như tiếng chuông chùa: "Tiểu thư cẩn thận."
Nàng bị câu nói ấy đ.á.n.h động, hơi ngẩn người. Nàng ngước nhìn, thấy một nam t.ử áo trắng đứng đó, bên cạnh là Trưởng công chúa đang dịu dàng khoác tay chàng.
"Kỳ Ngọc, hai người quen nhau sao?" Trưởng công chúa tò mò nhìn nàng, rồi nhìn chàng.
Nam t.ử áo trắng cẩn thận nhìn nàng, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu, không một chút gợn sóng. Chàng cười nhẹ, lắc đầu: "Không từng quen."
Rồi chàng bước đi, bóng lưng cao gầy khuất dần giữa dòng người tấp nập. Nàng đứng lặng, môi khẽ cong lên một nụ cười buồn. Đúng rồi, họ đâu còn là họ của kiếp trước nữa.
Đêm ấy, trong phủ tướng quân, Kỳ Ngọc lại gặp ác mộng. Chàng bật tỉnh, mồ hôi lạnh toát đầy trán, trái tim đập như muốn vỡ tung trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Cảnh tượng trong mơ vẫn chân thật như vậy – một bộ hồng y, một mùa đông tuyết trắng, và ánh mắt nàng nhìn chàng trước khi nhắm mắt.
Chàng tựa bên án, đổ cho mình một chén trà đầy, tay run rẩy không sao giữ vững. Nỗi đau ấy, nỗi ám ảnh ấy, nó không thuộc về kiếp này, nó đến từ một tiền kiếp xa xôi nào đó, nơi chàng từng vì một người mà nguyện quỳ dưới chân Phật đến vạn năm.
Chàng không biết nàng là ai, cũng không biết tại sao mỗi lần nhìn thấy hình bóng tương tự, lòng mình lại nhói đau như thế. Chỉ biết rằng, nàng đã thật sự thoát khỏi vòng lặp của sự giam cầm, thoát khỏi những kẻ điên rồ như Tô Dung Bùi, để tìm thấy sự tự do mà nàng xứng đáng.
Ở một nơi nào đó, trong dòng chảy của thời gian, có lẽ họ đã từng là cả thế giới của nhau. Nhưng giờ đây, nhìn thấy nàng sống tốt, nhìn thấy nàng cười dưới nắng xuân, đó chính là kết cục hoàn hảo nhất.
Chàng không cần nàng nhớ tới chàng. Chỉ cần nàng vẫn tồn tại, vẫn tự do, thì những vạn kiếp quỳ dưới chân bồ đề của chàng, cuối cùng cũng không uổng phí. Mùa xuân vẫn đến, hoa vẫn nở, và nỗi đau vĩnh hằng cũng từ từ tan biến theo làn gió. Cuộc đời, cuối cùng cũng chỉ là một giấc mộng dài, mà giấc mộng của nàng, đã bắt đầu một chương mới không còn sự tàn nhẫn của Tô Dung Bùi, không còn sự bất lực của Kỳ Ngọc.
Mọi thứ, đều đã viên mãn.
