Hộp Cơm Lỗi Thời - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:46
“Tôi còn chưa kịp trả lời thì anh đã cuống cuồng lên tiếng giải thích.”
「Bạn đừng sợ, mình không phải là người xấu đâu, chỉ là món ăn của bạn trông ngon quá, đây là lần đầu tiên khiến mình có cảm giác muốn ăn thứ gì đó.」
Lúc đó, tôi hoàn toàn không biết Bùi Trạch mắc chứng chán ăn.
Nếu là một người bình thường chạy đến nói với tôi những lời kỳ quặc như vậy, dù có đẹp trai đến mấy tôi cũng sẽ nghĩ anh ta là một tên biến thái.
Thế nhưng, sự chân thành trong ánh mắt Bùi Trạch lúc đó đã sưởi ấm trái tim tôi.
Tôi dường như không cách nào có thể tàn nhẫn từ chối anh được.
Tôi mỉm cười tiến lên một bước, mùi nước giặt hương chanh thoang thoảng dễ chịu trên người anh xộc thẳng vào mũi tôi.
Mùi hương tươi mát ấy khiến cho đêm mùa hè oi bức này bỗng trở nên vô cùng dễ chịu và lãng mạn.
「Thật đáng tiếc quá bạn học ơi, đây là món ăn độc quyền của tiệm cơm Đường Vãn, do chính mình tự nấu đấy, bên ngoài không có bán đâu nha.」
Anh “ồ" lên một tiếng đầy tiếc nuối, lịch sự nói lời cảm ơn rồi thất vọng quay người rời đi.
Lúc đó tôi không hề biết rằng, anh đã quá chán ngấy những ngày tháng phải uống thu/ốc mỗi ngày mà chẳng có chút hiệu quả nào.
Cũng vô cùng căm ghét việc cứ cách vài ngày bản thân lại phải đến bệnh viện để truyền nước hoa quả bổ sung dinh dưỡng.
Vì vậy, khi ngày hôm sau tôi mang một hộp cơm đến đặt trước mặt anh.
Ánh sáng rực rỡ trong mắt anh ngày hôm đó đã soi sáng cho cuộc đời tôi suốt rất nhiều, rất nhiều năm về sau.
Dưới sự bầu bạn và chăm sóc của tôi, anh dần dần khỏe mạnh trở lại, hai chúng tôi cũng tự nhiên mà ở bên nhau.
Mọi người xung quanh đều nói chúng tôi chính là một cặp trời sinh, là định mệnh của đời nhau.
Chàng trai không còn nét u uất ngày nào nở nụ cười rạng rỡ với mọi người.
Anh ôm chầm lấy tôi, như thể đang ôm lấy báu vật quý giá nhất thế gian.
5
Nghĩ đến những chuyện này, tôi cuối cùng vẫn lựa chọn lùi lại một bước.
Buổi sáng vừa mới từ chối lời thỉnh cầu muốn mang cơm hộp của Bùi Trạch, nhưng đến buổi trưa tôi lại không nhịn được mà lo lắng anh vừa mới xuất viện, ăn đồ ăn bên ngoài sẽ không đảm bảo sức khỏe.
Tôi thở dài một tiếng, tự tay nấu vài món ăn mà anh yêu thích nhất rồi mang đến công ty cho anh.
Giờ nghỉ trưa, mọi người trong văn phòng đều đã ra ngoài ăn cơm cả rồi.
Cửa văn phòng của Bùi Trạch khép hờ, tôi nhấc chân bước về phía đó.
Vừa đi đến cửa, giọng nói của An Kỳ đã từ bên trong truyền ra ngoài.
「Vợ anh thật sự không chuẩn bị cơm hộp cho anh nữa à?
Sao chị ta lại nhỏ mọn như vậy chứ.」
Giọng nói của Bùi Trạch mang theo vài phần bất lực:
「Còn nói nữa à?
Lần trước em nói những lời không đâu vào đâu đó làm cái gì?
Sợ cô ấy không hiểu lầm hay sao?」
An Kỳ có chút tủi thân nũng nịu:
「Cái gì mà không đâu vào đâu chứ...
Người ta cũng chỉ là nói thật lòng thôi mà, chỉ là một hộp cơm thôi, anh đưa cho em thì đưa rồi, sao nào?
Anh sợ chị ta tức giận đến thế cơ à?」
「Rõ ràng chính miệng anh đã nói là ăn đi ăn lại cũng chỉ có mấy món đó, sớm đã ăn đến phát ngán rồi còn gì.」
「Sao thế, anh thật sự sợ chị ta đến vậy sao?
Xin anh đấy, anh bây giờ là Bùi tổng cơ mà!」
Bùi Trạch không lên tiếng trả lời nữa.
Bàn tay tôi đang xách hộp cơm càng lúc càng siết c.h.ặ.t lại.
Lần trước sau khi tôi đưa hộp cơm cho Bùi Trạch, anh đã ăn một cách ngấu nghiến như hổ đói.
Lúc đó tôi dường như đã thấu hiểu được ánh mắt của mẹ mỗi lần nhìn tôi ăn những món ăn do chính tay bà nấu.
Vừa tràn đầy tình yêu thương trìu mến lại vừa ngập tràn niềm vui sướng hạnh phúc.
Sau khi ở bên nhau được một tháng, cơ thể của Bùi Trạch dần dần trở nên khỏe mạnh và có da có thịt hơn.
Cả người không còn vẻ trắng bệch ốm yếu nữa, tính cách cũng trở nên cởi mở, hoạt bát hơn hẳn.
Tôi bắt đầu dẫn anh về căn nhà nhỏ của mình, mỗi ngày đều vắt óc suy nghĩ thay đổi thực đơn để nấu cho anh ăn.
Tôi cứ ngỡ anh chỉ đơn thuần là mắc chứng chán ăn do bệnh lý, nhưng anh nhìn tôi, trong ánh mắt chứa đựng một tình cảm dịu dàng sâu đậm không thể đong đếm được.
Anh nói, tôi chính là thiên sứ được ông trời phái xuống để cứu rỗi cuộc đời anh.
Tôi cười hì hì véo má anh.
「Không đến mức đó chứ Bùi Trạch, anh nói cứ như thể em là ân nhân cứu mạng của anh không bằng ấy.」
Tôi vô cùng hài lòng với hành động làm việc tốt việc thiện của mình, tiện tay còn nhặt được một anh người yêu đẹp trai ngời ngời.
Bùi Trạch lúc đó thật sự là một người yêu vô cùng tuyệt vời.
Ánh mắt anh nhìn tôi tràn ngập sự thành kính và nghiêm túc.
「Đúng vậy đó Vãn Vãn, em chính là ân nhân cứu mạng của anh.」
Đến tận lúc đó, tôi mới biết được món ăn tôi nấu đối với anh mà nói chính là sự cứu rỗi duy nhất.
Bùi Trạch có một người bố nghiện c.ờ b.ạ.c thành tính, đ.á.n.h bạc đến mức lục thân không nhận, mất hết cả tính người.
Mẹ anh không chịu nổi cuộc sống địa ngục đó nên đã bỏ trốn theo người đàn ông khác.
Trong nhà anh thường xuyên có những người phụ nữ xa lạ khác nhau ra ra vào vào, những người phụ nữ đó thấy Bùi Trạch còn nhỏ tuổi nên đã đem tất cả những oán hận đối với bố anh trút hết lên đầu anh.
Những thức ăn thừa canh cặn, những chiếc bánh ngọt đã hết hạn mốc meo, đều bị bọn họ thô bạo nhét thẳng vào miệng Bùi Trạch.
Đối với thức ăn, từ nhỏ anh đã luôn có một nỗi sợ hãi và ám ảnh tâm lý cực kỳ lớn.
Sau này, bố anh thắng được một khoản tiền lớn, cũng có ý định muốn cùng một trong số những người phụ nữ đó ổn định cuộc sống.
Nhưng người phụ nữ đó đã đang tâm ôm toàn bộ số tiền đó rồi cao chạy xa bay.
Bố anh thẹn quá hóa giận, đem toàn bộ oán khí trút lên người đứa trẻ Bùi Trạch còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.
Tất cả những đồ ăn đã th/ối r/ữa, bốc mùi hôi thối trong nhà đều bị bố anh như để trút giận mà nhét điên cuồng vào miệng anh.
「Khóc khóc khóc, cái thằng ranh con này chỉ biết có khóc thôi!
Vận may của tao đều bị cái thứ khắc tinh nhà mày khóc cho bay mất sạch rồi!」
「Lúc tao đang đ.á.n.h bài thì mày dám mò đến bảo mày đói à?!
Không phải đói bụng sao?!
Ăn đi!
Ăn hết cho tao!」
Ngày hôm đó, nếu không phải vì làm kinh động đến những người hàng xóm sống ở đối diện chạy sang can ngăn thì Bùi Trạch có lẽ đã bị chính bố ruột của mình đ.á.n.h ch/ết từ lâu rồi.
Sau này, bố anh vì uống rượu say xỉn lái xe nên gặp t.a.i n.ạ.n qua đời.
Mẹ của Bùi Trạch lại xuất hiện, bà ấy tự mình kinh doanh buôn bán, tích cóp được một ít tiền nên đã đến đón Bùi Trạch đi.
Nhưng Bùi Trạch thà chịu đói đến kiệt sức chứ quyết không chịu ăn bất cứ thứ gì.
Mẹ anh cảm thấy vô cùng hổ thẹn và có lỗi với anh, bao nhiêu năm qua bà luôn dẫn anh đi chạy chữa khắp nơi, nhưng tất cả đều không mang lại chút hiệu quả nào.
Cho đến khi, anh gặp được tôi.
Người đàn ông từng coi tôi là sự cứu rỗi duy nhất của đời mình, giờ đây lại có thể nhẹ nhàng thản nhiên nói với một người phụ nữ khác.
Rằng anh đối với những món ăn tôi nấu, đã ăn đến phát ngán rồi.
Không biết, thứ anh chán ngấy rốt cuộc là những món ăn kia, hay là chính bản thân tôi nữa đây.
Bên trong phòng, An Kỳ đang quấn lấy anh đòi đi ăn đồ ăn Nhật Bản.
Bùi Trạch đã lên tiếng đồng ý.
Tôi nở một nụ cười lạnh lùng, dứt khoát quay người đem hộp cơm vứt thẳng vào thùng r/ác bên cạnh hành lang.
Bùi Trạch có lẽ là đã nhìn thấy hộp cơm đó, buổi tối anh trở về nhà rất sớm, sắc mặt cũng mang theo vài phần dò xét và thử thách.
「Vãn Vãn, dạ dày của anh vẫn còn có chút không thoải mái, em nấu cho anh một bát mì thịt gà được không?」
Tôi nghiêm túc nhìn anh, nhìn thật lâu, thật lâu.
Tôi chậm rãi lên tiếng.
「Bùi Trạch, chúng ta l/y h/ôn đi.」
6
Lúc mẹ tôi còn sống, bà đã từng nói với tôi một câu thế này.
Thức ăn một khi đã hết hạn sử dụng thì cách xử lý tốt nhất chính là lập tức vứt bỏ nó đi.
「Vãn Vãn phải biết cách kịp thời dừng tổn thất lại nha, nếu như cố chấp ăn thức ăn đã quá hạn vào bụng thì sẽ phải vào bệnh viện nằm, vừa tốn thời gian lại vừa tốn tiền bạc.
Vì tiếc một chút tiền nhỏ mà phải chịu thiệt thòi lớn, đó là kẻ ngốc.
Vãn Vãn của mẹ tuyệt đối đừng bao giờ làm cái việc nhặt hạt vừng mà bỏ dưa hấu nhé.」
Mẹ của tôi, dường như luôn là một người phụ nữ có trí tuệ vô cùng lớn lao.
Ngay từ lúc Bùi Trạch nói với tôi rằng chiếc hộp cơm mẹ để lại đã hết hạn sử dụng, tôi đáng lẽ ra phải lập tức dừng tổn thất lại mới đúng.
4.
