[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 267: 2721 Ngày
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:27
“Missy!”
“Vâng thưa cậu.”
“Đưa cô chủ đi sửa soạn lại-”
Giselle nhăn mày, “Von, em không phải chủ của gia tinh của anh.”
Không khí gượng gạo nãy giờ càng gượng gạo hơn, Von Montgomery mặt lạnh như tiền muốn nuốt chửng lấy cô. Anh rít qua kẽ răng, không còn chút yếu đuối nghẹn ngào nào nữa cả. “Em không nhận cũng thế, chúng vẫn phải xem em là chủ nhân.”
Thấy Giselle muốn cãi nữa, anh lạnh lùng, “Nếu em không muốn đi cùng Missy thì anh sẽ tự dẫn em đi.”
“Thôi được,” cô thỏa hiệp.
Con tinh cúi đầu như muốn tàng hình, “Mời cô đi theo Missy,” rồi dẫn đường ra khỏi sảnh khách.
Cả hai đi qua hành lang rộng, tường ốp gỗ sồi sẫm màu treo những bức tranh sơn dầu khổ lớn của Muggle, mỗi bức đều có đèn vàng chiếu riêng. Giselle không có tâm trạng thưởng thức, đầu cô vẫn điên cuồng suy tính.
Cầu thang chính hiện ra trước mặt, rộng đến mức 3 4 người có thể đi song song mà không chạm vai. Bậc thang gỗ bóng loáng, tay vịn chạm khắc hoa văn cổ điển và cầu thang được trải t.h.ả.m len dày màu đỏ rượu Gryffindor. Nhắc mới nhớ, nãy giờ chưa thấy họa tiết Slytherin nào, có lẽ thẩm mỹ của người chủ cũ được Von Montgomery tán đồng nên không muốn trang trí lại.
“Đây là đâu vậy Missy?”
“Dinh thự Montgomery ở Mỹ thưa cô chủ,” con gia tinh cung kính đáp.
Tiếng nói của cả hai vọng qua không gian vắng lặng tối tăm gợi nhớ đến dinh thự của đám ma cà rồng. So với kiểu gothic đen u ám của bọn-hút-máu, gia cư của gã phù thủy thuần huyết chỉ hơi cổ điển mà thôi, không quá ghê rợn hù dọa.
“Là ở đâu vậy?”
“Atlanta, Georgia thưa cô.”
Không gian tầng trên cũng im lìm chỉ có tiếng đôi boot cô gái bước nhẹ trên t.h.ả.m lót dày. Mùi tuyết tùng thoang thoảng, mùi của Von, trong lòng cô thắt lại. Hai bên hành lang là những hàng cửa gỗ nâu, bố trí cũng chỉ khác pháo đài Morgenstern ở màu cửa và màu tường. Cuối hành lang là một cánh cửa đôi cao gần 3m, căn master suite hiện ra trước mắt, rộng đến mức cô phải ngước lên mới thấy hết. Trần nhà cao ít nhất 4 5m, đèn chùm pha lê nhỏ giọt lấp lánh nhưng chỉ sáng lờ mờ.
Đây mới đúng là phòng ngủ Slytherin, Giselle nhủ thầm. Giường king-size khổng lồ chiếm gần hết không gian giữa phòng, ga trải giường màu xanh lá phẳng phiu, gối cũng xanh lá in hình con rắn bạc. Hai bên là bàn đầu giường bằng đá cẩm thạch đen, một bên để chiếc đèn đồng kiểu cổ điển, hai cái đồ gác đũa mà cô phù thủy nhận ra chúng là cặp đồ gác đũa Von tặng cô khi xưa và cô đã gửi trả lại.
Lò sưởi cháy cầm chừng trong góc phòng với ngọn lửa xanh lá, cửa sổ từ sàn đến trần bị rèm lụa dày che kín mít. Căn phòng âm u tối tăm thăm thẳm, còn tối hơn phòng ký túc xá nam sinh khi xưa.
Cô càng thắt người lại khi nhìn thấy trên bức tường đối diện giường là một tấm ảnh to vật vã chụp hình hai đứa trong thư viện, bức hình mà Von gắn trong mặt dây chuyền đôi. Vẻ ấm áp yên bình của tấm hình tràn ra căn phòng chỉ mang đến càng nhiều nỗi đau chứ chẳng thể sưởi ấm phòng ngủ lạnh lẽo.
Nơi này cũng như chốn ma cà rồng mà cũng như pháo đài Morgenstern, dù xa hoa lộng lẫy nhưng không có tý gì ấm áp của người sống cả.
Thấy cô gái đứng c.h.ế.t trân nhìn tấm hình khổng lồ, Missy cũng xúc động nói: “Hễ rảnh là cậu chủ lại vào đây, ngắm nhìn bức tranh này hàng giờ liền, đôi khi bỏ cả ăn. Cậu nói với gia tinh cô gái trong tranh sẽ là cô chủ của chúng tôi, vậy mà Missy vừa nãy lại không nghe lời cậu dặn...”
Bỗng con gia tinh phóng tới đập mạnh đầu vào tường cái bốp.
Tiếng động đ.á.n.h thức Giselle, cô vội ngăn lại: “Missy dừng lại!” Con tinh dừng thật nhưng cái trán u lên một cục đủ thấy cú đập đầu mạnh đến cỡ nào.
Cần phải nói lại với Von về việc đối xử với gia tinh mới được.
“Cháu muốn rửa mặt.”
“À vâng vâng, xin lỗi cô,” con tinh hốt hoảng dẫn cô gái qua một cánh cửa nhỏ trong phòng, “Cô có muốn thay quần áo luôn không?”
“Có,” cô đáp, đúng là cô không thích cái váy mua ở Costco này chút nào. “Nhưng có quần áo kích cỡ của cháu à?”
Và rồi bỗng Runes sau lưng giật giật, cô bật thốt lên trước khi kịp suy nghĩ. “Có phụ nữ trong căn nhà này à?”
Phải, tại sao không chứ. Von Montgomery nhớ thương cô, treo hình cô trong phòng ngủ nhưng cũng đâu thể ngăn cản việc anh có người phụ nữ khác, thậm chí là nhiều người, dù gì anh cũng là gia chủ trẻ tuổi độc thân...
“Cháu chỉ vuột miệng thôi,” cô chặn đứng con tinh đang muốn nói gì đó. “Cháu không muốn biết đâu.”
“Là quần áo của cô, thưa cô chủ,” Missy cúi đầu. “Mỗi năm cậu chủ đều mua rất nhiều kiểu dáng mới nhất, xong năm sau thì thay mới một lượt. Nhưng có vài kiểu không phù hợp với dáng người hiện giờ của cô lắm, các gia tinh đang sửa soạn lại.”
Giselle phải cắt ngang, “Thôi thôi Missy, những chuyện đó từ từ đã, cháu phải thay đồ nhanh nếu không cậu chủ của bà không đủ kiên-”
Bụp! Von Montgomery xuất hiện giữa phòng ngủ trong một chiếc quần âu và áo sơ mi màu đen viền chỉ bạc. Đôi chân thon dài được chiếc quần thể hiện rõ ràng, áo sơ mi hở ba cúc để lộ ra vòm n.g.ự.c rộng rãi, mặt đã rửa sạch và tóc chắc chắn được vuốt keo lại.
Giselle ngượng ngùng quay đầu đi.
Cmn anh ta đang quyến rũ cô.
“Anh làm ơn cài cúc lại đi.”
Râu ria Merlin ơi, cô chắc chắn Von cũng nhớ đến hình ảnh trong đầu cô đây, trong Phòng Yêu Cầu khi chúng lần đầu tiên ở bên nhau vì cô bị anh giăng lưới gài bẫy.
10 năm rồi, đã 10 năm rồi.
“Missy tại sao còn làm phiền cô chủ vậy? Sao chưa giúp cô ấy sửa soạn?” Tông giọng tuy không lớn nhưng đầy quyền uy.
“Là lỗi của Missy, xin cậu thứ lỗi,” con tinh lại phóng tới đập đầu vào tường kêu cái bốp.
“Missy dừng lại!” Giselle lần thứ hai ra lệnh rồi quắc mắt nhìn Von, “Von!”
Anh dửng dưng trước t.h.ả.m cảnh của gia tinh. “Anh ra lệnh và Missy không thực hiện được nên đáng bị trách phạt. Đó là bổn phận của gia tinh.”
“Là em kéo Missy lại hỏi chuyện.”
“Em không cần phải hỏi gia tinh, có thể hỏi anh. Trong trường hợp đó, anh có thể ở đây cả ngày nhìn em thay quần áo để em hỏi chuyện.”
Và rồi anh ta ngồi xuống ghế bành, tựa lưng ra sau, bộ dạng nhàn nhã nhìn cô. Ba cúc áo vì động tác tay càng mở rộng, nửa bộ n.g.ự.c gần như lộ ra hết.
Giselle bỏ chạy trối c.h.ế.t vào phòng vệ sinh, khóa trái cửa, bắt đầu rửa mặt. Cùng lúc cô cũng để ý đến một chiếc bàn chải đ.á.n.h răng duy nhất trên bệ rửa, một cái đồ cạo râu ma thuật mà cô nhớ mình từng có lần trêu đùa với anh Eli rằng có thể chơi khăm nhau bằng cách lẫn lộn bùa ếm lên đồ cạo để chúng cạo nhẵn luôn cả tóc.
Có tiếng gõ cửa khẽ khàng bên ngoài, “Missy đem quần áo đến, thưa cô.”
Giselle mở hé cửa, thấy con gia tinh giơ cả hai tay đưa đồ lên, “Cám ơn Missy,” trước khi khóa lại đã thấy Von Montgomery xoay cái ghế lại ngồi đối diện cửa phòng vệ sinh, trên tay cầm ly rượu vang nhấm nháp nhưng đôi mắt xám ánh lên màu đỏ rượu không dời mắt khỏi cô.
Đồ Missy đưa đến rất nhiều, dụng cụ vệ sinh cá nhân, 2 3 chiếc khăn đủ kích cỡ, một chiếc đầm hoa cổ vuông tay phồng ôm sát người dài đến mắt cá chân. Giselle không muốn tốn thời gian nữa nên buộc tóc lơ đễnh, thay đôi boot mang vào một đôi sandal đi trong nhà, tự nhủ chân cô đã to hơn 1 size so với hồi năm 5 vậy mà anh cũng mua trữ sẵn đúng size được.
Khi cô gái mở cửa bước từ nhà vệ sinh ra, Von Montgomery c.h.ế.t trân nhìn cô chỉ có yết hầu hơi chuyển động, nhưng anh lấy lại tinh thần rất nhanh, bật dậy bước hai sảy chân là tới trước mặt cô ngay.
“Selly,” giọng anh thấm đẫm nhớ nhung, nửa như khẩn cầu cô, “Selly, anh có thể ôm em được không?”
Cô ừ hử trong cổ họng, thế là người đàn ông vồ tới bao lấy thân cô bé mọn trong vòng tay vững chãi. Tiếng tim đập hòa cùng tiếng nỉ non, “Selly, Selly, anh rất nhớ em,” mùi tuyết tùng và bạc hà cùng rượu vang hòa quyện xộc vào mũi, chất vải lụa mềm mại của chiếc sơ mi cọ ngứa vào da thịt cô.
Von bắt đầu hôn lên tóc cô, “Em đây rồi, Selly, em đây rồi,” rồi nâng cằm cô lên để hôn xuống trán xuống má xuống mũi. Nhưng khi chiếc môi nồng nàn của anh định hôn lên môi cô, Giselle rốt cuộc đẩy anh ra, “Von, chúng ta cần nói chuyện.”
Bàn tay anh vẫn niết trên đôi má nhỏ của cô gái, “Đã 2 giờ sáng rồi, ngủ chút đi, sáng mai rồi nói.”
“Thôi được,” cô gật đầu, “Sáng mai vậy.” Thật bất tiện, mới thay đồ xong lại phải thay sang quần áo ngủ. “Chỉ giúp em phòng ngủ.”
“Em ngủ ở đây,” bàn tay Von siết chặt cằm cô gái, “Cùng với anh.”
“KHÔNG!” Cô đáp. “Em muốn ngủ một mình, hoặc là chúng ta đều khỏi ngủ. Và chỉ cần 3 đêm thức trắng vậy thôi khả năng phản ứng của chúng ta đều suy yếu.”
Đôi môi nhợt nhạt của cô hé vào mở ra, yết hầu Von Montgomery chuyển động nhưng một thoáng sau anh đáp, “Được rồi, anh ngủ phòng bên cạnh.”
“Đây mới là phòng anh-”
“Nếu em muốn ngủ một mình thì ở phòng này, còn không thì thức trắng.” Anh dùng lời của cô đe dọa lại cô.
“Được rồi,” Giselle lùi ra khỏi vòng tay anh, tiến tới chiếc giường king-size ngủ 4 người còn đủ, “Ngủ ngon.” Nhanh chóng đắp chăn nhắm mắt.
Von Montgomery vẫn đứng sững nơi đó một lúc, nhìn cô phù thủy nằm trên giường mình, chui vào trong chiếc chăn vốn hôm qua còn đắp trên người mình, nhìn những vì sao đêm muộn len qua khe rèm soi xuống gương mặt đẹp đẽ mà yếu ớt của cô gái.
Bao lời chất chứa, những tình cảm ấp ủ suốt năm tháng chúng xa rời, xa mặt cách lòng, 2721 ngày chúng đã không gặp nhau, không chuyện trò không sẻ chia. Chúng đã bước sang tuổi 25, 7 năm 5 tháng 16 ngày, cô đổi khác cũng không có gì lạ.
Chẳng phải anh cũng thế sao, anh đã thay đổi quá nhiều đến chính anh còn không nhận ra kia mà.
Von dằn lại mọi thứ, khẽ bước ra khỏi vòng, nhìn cô gái giả vờ nằm ngủ lần cuối trước khi đóng cửa lại.
Tiếng cửa đ.á.n.h cạch cũng là lúc Giselle mở mắt ra. Gối chăn vương đầy mùi Von, bạc hà tuyết tùng là nồng nhất, hệt như mùi cô đã ngửi thấy ở cái vạc chứa đầy tình d.ư.ợ.c năm xưa, lại thoang thoảng thêm mùi nước hoa nam.
2721 ngày rồi, 2721 những ngày và đêm, những lần cô ngồi ngắm sao trời và tự hỏi Von Montgomery đang làm gì, anh có đang ngắm chòm Orion như cô không; những lần thế gian trải rộng ra vô biên vô bờ nhưng cũng thu bé lại vào thân xác cô gái nhỏ nhắn, cô lại tự hỏi anh có còn nhớ đến cô không, như cái cách cô đang nhớ đến anh đây, như cái cách cô nhắm mắt là nhớ đến khu vườn thần tiên của Hogwarts, nơi hai đứa dắt tay nhau đi dưới ánh trăng diệu kỳ và bầy tiên nhí bướm đêm bay phấp phới, xa xa trong Đại Sảnh Đường ban Nhịp Ma Phách Cổ hát vang bài Charmed by Moonlight.
Dưới ánh trăng bạc rọi trên bầu trời,
Lời nguyền thức dậy nơi phép thuật ngời,
Đôi mắt em như bùa mê giữa màn đêm,
Một điệu nhảy bí mật đưa đôi ta thêm gần.
Gió thì thầm mang theo lời yêu dấu,
Cái ôm ma thuật dưới ánh trăng sáng ngời,
Không đũa phép nào phá vỡ lời ta thề,
Tình yêu mạnh mẽ hơn bất kỳ phép màu.
Cô đã đi thật xa để trở về được đây, nằm ngủ trên chính chiếc giường mà Von Montgomery vừa ngủ, sáng mai thức dậy là có thể nhìn thấy anh. Có lẽ tương lai của chúng còn khó khăn đủ đường, nhưng chẳng phải cô đã trở về rồi sao.
Cô đã thoát khỏi Ysmerith, sống sót lành lặn và trở về đấy thôi.
2721 ngày, Giselle Morgenstern rốt cuộc cũng trở về bên Von Montgomery.
