[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Ngoại Truyện: Người Chủ Thật Sự
Cập nhật lúc: 30/12/2025 12:37
Warning: Chương đề cập đến các yếu tố Quỷ học, có thể phản-Chúa
Von Montgomery độn thổ lên giữa phòng khách tối om, nương nhờ ánh sao ngoài kia quan sát một lượt bày trí căn phòng. Vẫn y cũ. Trong vô thức đây trở thành thói quen của anh kể từ sau đêm-đó, mỗi lần về nhà điều đầu tiên Von làm là kiểm tra một vòng phòng khách xem mọi thứ có ổn không.
Nhà là nơi để về, từ khi lọt lòng đến trước sinh nhật năm 17 tuổi Von Montgomery đều xem nơi này là nhà, dẫu nó hoàn toàn không có tí hơi ấm tình thân nào. Trước 6 tuổi, hình ảnh người mẹ chỉ là một tấm chân dung u uất trầm lặng treo trong phòng ngủ riêng của mẹ bên cạnh phòng ngủ của Von, nằm chếch trái phòng ngủ chính ở tầng 2. Mẹ mất sớm, cha gom tất cả các di vật đồ đạc của mẹ đặt vào gian phòng sinh thời của bà, kèm với đó là bức tranh gần như chỉ là chân dung tĩnh của người Muggle.
Thuở ấu thời khi Von còn thèm hơi ấm của tình mẫu t.ử, anh hay chạy vào phòng đó để ngắm mẹ, hi vọng bà sẽ trao cho anh ánh nhìn trìu mến hiền từ như khi mẹ Amelia nhìn chị ta. Nhưng không, tấm chân dung bà Eleanor Genevieve Devereux Montgomery gần như c.h.ế.t lặng, hoàn toàn phủ nhận sự tồn tại của đứa trẻ mà bà mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày.
Mọi chuyện chấm dứt lúc Von tròn 6 tuổi, cũng là tiệc sinh nhật rình rang mà cha anh cất công quay về từ Paris để chuẩn bị, nhưng thật ra là toàn mời bạn bè đối tác làm ăn của ông chứ bạn bè thật sự của con ông thì có mấy ai. Lại có hai người phụ nữ lạ mặt xuất hiện mà Von-6-tuổi cũng không rõ ràng lắm họ là ai, nhưng cứ thi thoảng bế bổng Von lên cưng nựng, một hành động mà cậu bé vô cùng bài xích. Đến khi tiệc sinh nhật diễn ra, người mà cha bắt Von gọi là phu nhân Beatrice Martin dắt tay Von đi theo sau ông Seth, hết chào quý ông này đến cụng ly với phu nhân nọ, những người lớn cao lêu khêu mà cậu bé phải ngẩng đầu 45 độ mới nhìn rõ mặt, Von chán muốn c.h.ế.t nên dứt tay khỏi phu nhân Beatrice lẻn chạy vào phòng mẹ.
Quả nhiên gian phòng im ắng tĩnh lặng, vui cười ở sảnh tiệc bên dưới, náo nhiệt của tòa dinh thự hoàn toàn không lan tới nơi này. Von cũng chẳng biết mình trốn vào đây làm gì nhưng bất giác đi tới bắc ghế, kiễng chân lên nhìn chân dung mẹ mình mà cậu bé biết sẽ chẳng phản ứng gì với cậu đâu.
Nhưng không, ly kỳ là hôm đó ánh mắt bà Eleanor Montgomery không còn như người mù không có tiêu cự nữa, bà dõi theo nhìn con trai bắc ghế đứng đối diện bà, rồi cất giọng nói:
“Hãy đốt ta đi.”
Bà ta chẳng quan tâm câu nói đó sẽ gây ra cú sốc thế nào với cậu bé mới tròn 6 tuổi, khi mẹ cậu yêu cầu cậu đốt đi bức tranh duy nhất là minh chứng cho sự tồn tại của người phụ nữ mang tên “mẹ” trên thế gian này. Von Montgomery như hóa đá nhìn bức tranh của bà, và rồi có lẽ vì vừa sốc vừa giận hay vừa hoảng loạn, cậu bé thật sự bộc phát ma lực, thiêu trụi bức tranh của mẹ mình.
Sau bữa tiệc sinh nhật đó, Von Montgomery chính thức mất đi tuổi ngây thơ của mình. Cậu nghĩ, bà ta đã nhất mực phủ nhận sự tồn tại của cậu thì cậu cũng chẳng việc gì phải nhận bà ta làm mẹ.
Còn ông Seth thì đúng là cha cậu, gia chủ Montgomery, nhưng ông chỉ có thể bảo đảm quyền lợi người thừa kế cho Von, còn hơi ấm tình thương của cha cũng hoàn toàn chẳng có.
Đó là bài học lớn đầu tiên mà cha dạy anh: Montgomery không có tình thân gì đáng nói.
Vậy thì tại sao Von vẫn xem nơi này là nhà?
Thế tại sao không?
Trang viên Montgomery là nơi sinh sống của mấy đời gia chủ Montgomery, là biểu trưng cho địa vị của Von trong giới quý tộc thuần huyết. Mẹ anh không xem nơi này là nhà, cha anh thì có quá nhiều tổ ấm cần di chuyển tới lui nhưng nơi này thì đúng là nhà của Von.
Cha mẹ không thương thì sao, chẳng hề gì, anh tự thương lấy chính mình.
Và đã có cô gái mà anh cần duy nhất trong cuộc đời này cũng thương lại anh.
Thế là đủ rồi.
Nhưng dường như Merlin thấy cuộc đời Von Montgomery trước năm 17 tuổi thuận buồm xuôi gió quá nên đã quyết định giáng lên đầu anh một bước ngoặt số phận tréo ngoe. Một bi kịch đã ám ảnh Von trong từng giấc ngủ, những ánh lửa chớp tắt, tiếng người than khóc, m.á.u văng tung tóe, ánh mắt không cam lòng của người cha và lời van xin “Tha cho cậu ấy” của người con gái.
Tất cả những thứ đó hóa thành bóng ma phá nát giấc mơ của Von, làm anh không thể chợp mắt nếu thiếu Thuốc giấc ngủ không mộng mị.
Von quen thuộc với xếp đặt phòng khách đến độ chẳng thèm Lumos, cởi áo khoác đi đường quẳng lên sofa rồi chính mình cũng đặt m.ô.n.g ngồi xuống, châm một điếu t.h.u.ố.c.
Nicotin mới tuyệt vời làm sao. Cơn nặng nề dằn trong l.ồ.ng n.g.ự.c từ tối đến giờ cuốn theo làn khói t.h.u.ố.c thoát khỏi người Von, anh rên lên một tiếng nửa như thở dài nửa như nhẹ nhõm, ngã người ra sau.
C.h.ế.t tiệt anh nhớ Selly biết bao.
Anh nhớ điệu cười giọng nói của cô, lại càng nhớ đến tấm thân mềm mại bé nhỏ mà anh có thể ôm trọn vào lòng. Nhớ mùi diên vĩ vươn trên tóc cô, nhớ vị ngọt ngào say sưa trên môi cô, nhớ cách cô ngân tên anh như tiếng đàn hạc gảy lên một nốt nhạc dịu êm.
Phải chi có cô ở đây giờ này. Một điếu t.h.u.ố.c lá, một ly rượu mạnh và một cuộc yêu say sưa với Selly trên chiếc sofa này. Thế mới tuyệt làm sao. Cuộc đời mới tuyệt làm sao.
Mẹ kiếp thật.
Von vứt đầu t.h.u.ố.c xuống sàn, tàn lửa le lói trong màn đêm tĩnh lặng lần cuối rồi tắt ngấm. Anh bỗng muốn cười, phải mà ông Seth nhìn thấy cảnh này chắc hẳn sẽ lên lớp vài câu về tác phong bê tha của thằng con. Nhưng ông có còn nữa đâu, Seth Montgomery c.h.ế.t rồi, ngã gục trên chính nơi đầu t.h.u.ố.c lá vừa vứt xuống, mang ánh mắt phẫn uất không cam lòng nhìn người Chủ mà mình thề phụng sự nhưng lại chính tay tiễn mình lên đường.
Nhưng tại sao ông ta không cam lòng chứ. Kể từ giây phút ông bắt tay với Roxanne Nichols thì phải lường trước được có kết quả này, phải nói ông ngu muội hay quá tự tin vào chính mình để hi vọng có thể qua mặt được Morgenstern.
Von cũng không thật sự muốn biết cha mình là ngu ngốc hay tự phụ hơn. Ông ta thậm chí còn không kịp để lại bức tranh chân dung cho đàng hoàng để anh đến chất vấn ông nữa kia mà. Âu thế cũng tốt, cha mẹ mất hết đến tranh cũng chẳng còn, Von Montgomery chỉ là Von Montgomery đứng đơn độc một mình.
Không, Von biết anh không một mình. Anh có bạn bè, tuy ít nhưng đủ đầy. Anh có người anh yêu và may sao cô ấy cũng yêu anh.
Cũng còn một lý do khác để Von không hề hận mẹ mình, dẫu bà chẳng thèm quan tâm đoái hoài gì đến anh. Vì bà đã sinh ra anh suýt soát sao mà kết nối anh với Selly, sinh ra anh với một mối liên kết linh hồn bền c.h.ặ.t như số phận định sẵn cho phép anh có người anh thương đến suốt đời suốt kiếp, chứ không giống như cha mình chắc cả đời chưa từng biết đến hương vị của ái tình thật sự.
Rít hết điếu t.h.u.ố.c thứ hai, vẫn quẳng thẳng xuống sàn như vậy. Có hề gì, sáng ra gia tinh sẽ dọn sạch, lau sàn sáng bóng như mới. Dẫu Von đã c.h.ặ.t đ.ầ.u hai con gia tinh trong tháng này thì anh cũng còn nhiều gia tinh đến độ c.h.ặ.t thêm 5 7 cái đầu nữa cũng chẳng sao. Hoặc thậm chí g.i.ế.c hết lứa này thì thuê lứa khác.
Thật ra Von chẳng nhớ nổi lý do tại sao anh c.h.ặ.t đ.ầ.u gia tinh. Con gần nhất, tên là gì nhỉ, Muffel hay Pudly gì đó, hoặc cũng có thể là Bisby, đã quấn băng gạc cho anh nhưng lỡ quấn quá c.h.ặ.t làm anh phải kêu lên. Bình thường đó chỉ là một lỗi nhỏ, khi tâm trạng thoải mái Von thậm chí có thể bỏ qua không trách phạt gì. Nhưng hôm đó anh vừa trở về từ một cuộc thảo phạt đối đầu với đám thần sáng gồm cả Anh cả IAL ở Polperro, anh đã Avada Kedavra một người, hình như là nam, và Sectumsempra một ả phù thủy nhưng đ.á.n.h lệch chỉ làm đứt tay trái ả ta vĩnh viễn mà thôi. Sau đó lại Crucio một già một trẻ, đều là Muggle, hình như là người thân của tay nào đó ở Sở Điều phối và Kiểm soát Sinh vật Pháp thuật. Ồ không không, già trẻ Muggle đó thì có manh mối quái gì về chuyện của phù thủy chứ, đám Sứ giả Thần c.h.ế.t đang không vui vì chuyến đi Polperro công cốc nên tìm người t.r.a t.ấ.n giải tỏa thôi.
Von không cảm thấy gì khi Crucio cả, trên thực tế trừ đám rắn và Selly anh sẽ chẳng mảy may suy tư gì khi đ.á.n.h Crucio hay Avada Kedavra lên người khác cả. Nhưng nếu hai phát Crucio đó giúp anh hòa nhập thêm với đám Sứ giả Thần c.h.ế.t đang cay cú kia thì tại sao không làm.
Khi Crucio không cảm thấy gì nhưng khi về đến nhà để gia tinh băng bó thì một nỗi mệt mỏi bực dọc trào dâng trong lòng. Anh không hối hận khi Avada Kedavra nhưng thấy bực bội vì đã Avada Kedavra, Sectumsempra và Crucio vô ích. Cả buổi thảo phạt Polperro đó hoàn toàn vô ích làm Von bực bội.
Và vì thế một cái đầu gia tinh phải trả giá cho cơn giận dữ của chủ nhân.
Thế đấy. Còn con gia tinh trước thì anh thậm chí chẳng nhớ được lý do tại sao.
Thuốc hút xong rồi, chia sẻ cảm nghĩ cũng xong rồi, đến giờ vào việc thôi.
Von đứng dậy bước ra khỏi phòng khách, tiến tới hành lang chân dung. Nhắm mắt anh cũng biết tranh nào đang treo ở đâu, hay phải đi 56 bước mới hết được hành lang này. 27 bức tranh của các thế hệ Montgomery bị bóng tối bao trùm và lặng im nuốt chửng, những ánh mắt dõi theo sát sao khi Von quyết đoán băng ngang hành lang, đến trước bức chân dung của cụ cố Edmund Charles Montgomery (1784-1845).
Khung viền tranh được phủ bằng phấn bướm đêm nên phát quang nhè nhẹ trong đêm tối, ánh lên gương mặt lão niên tóc bạc trong tranh. Nhưng không phải Von cũng không phải Edmund Charles Montgomery mà là Cecil Reginald Montgomery bên cạnh phát ra âm thanh đầu tiên:
“Von à, tốt hơn hết cháu hãy suy nghĩ lại đi.”
“Lần thứ 16 ông nói câu này rồi đấy,” Von nhạt nhẽo đáp.
“Có gì để nghĩ nữa,” Edmund Montgomery mang giọng thờ ơ hệt như thằng chít còn sống của mình. “Làm thôi.”
26 bức tranh nói gì nữa thì kệ họ, cũng c.h.ế.t hết cả rồi. Von gỡ bức tranh ông cụ cố Edmund mang bên mình, băng qua những đoạn hành lang dài rồi đi xuống tầng hầm. Thành viên duy nhất còn sót lại của dòng họ Montgomery đi như một bóng ma trong dinh thực của mình, không cần đèn đóm chiếu sáng gì anh thừa sức rành rẽ mọi ngóc ngách. Cũng chẳng có gia tinh nào hiện ra nữa, chúng đã nhận được chỉ đạo ở yên trong chỗ của mình khuya nay rồi.
Chỉ còn những bóng ma vọng về từ quá khứ ám ảnh lấy dinh thự của dòng họ đáng nguyền rủa này mà thôi.
Dưới tầng hầm có mấy ngọn đuốc cháy vĩnh cửu, Von hơi nheo mắt để thích nghi với ánh sáng đột ngột, chân thì vẫn sảy bước nhanh về phía gian phòng sâu nhất của tầng hầm, đồng nghĩa với nơi sâu nhất của tòa kiến trúc.
Bước vào, đặt bức tranh ông Edmund dựa vào tường, Von xắn tay áo bắt đầu vào việc.
Một việc cực kỳ quan trọng.
“Monty!”
Con gia tinh bụp hiện lên cùng với một con dê đen và một cô gái bất tỉnh bị trói c.h.ặ.t. Con dê vừa xuất hiện đã kêu be be chạy loạn khắp phòng trong khi cô gái ngã ngồi trên đất mới từ từ tỉnh dậy, sợ sệt nhìn tất thảy xung quanh, lắc đầu ngầy quậy nước mắt túa ra nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Chẳng ai chú ý đến nước mắt câm lặng của cô gái. Con dê đen còn được chú ý hơn, Monty vội b.úng tay trói con dê lại và thêm một cái b.úng nữa xóa sổ những tiếng be be nhức đầu.
Von cầm đũa phép đứng giữa gian phòng, tự Diffindo rạch một vết nhỏ trên cổ tay phải, nhỏ 3 giọt m.á.u vào một con d.a.o bạc đã khắc đầy Runes từ trước. Mỗi giọt m.á.u đỏ nhỏ xuống lưỡi d.a.o là một tiếng xèo xèo vang lên, 3 giọt m.á.u nhỏ xong những ký tự Runes trên con d.a.o đều đã biến thành màu đỏ m.á.u.
Làm lành vết thương tay phải lại rồi dẹp đũa phép sang một bên. Lại quay sang con gia tinh Monty chỉ đạo: “Bắt đầu đi.”
Gia tinh chỉ có thể gật đầu đáp lời vì đã bị chủ yêu cầu không được phát ra âm thanh nào trong đêm nay, cầm lấy một lọ độc d.ư.ợ.c vốn để trên chiếc bàn đầy nguyên liệu trong phòng, tiến tới cô gái đang co người trong góc. Cô gái chẳng thể kháng cự gì, cứ thế bị gia tinh rót đầy t.h.u.ố.c vào miệng.
Monty lại cầm một lọ độc d.ư.ợ.c khác đến bên con dê đen bị trói gô, cho dê uống hết t.h.u.ố.c có vẻ còn khó hơn cho người uống nữa.
Trong khi đó, Von giờ đã cầm con d.a.o bạc được khắc Runes m.á.u, rạch một đường thẳng sâu hoắm từ động mạch chủ của cổ tay trái kéo dài đến giữa lòng bàn tay, đúng ngay chính giữa ký hiệu ngôi sao m.á.u lửa đã in hằn ở nơi đó từ thuở 14. Máu bắt đầu nhễu xuống.
Von vừa di chuyển để m.á.u vẽ hình ngôi sao ngược pentagram, vừa không nhịn được mà nghĩ ngợi. Anh nghĩ đến nghi thức m.á.u của Selly khi đó, sau này anh đã tra cứu lại rồi, cô cũng từng dùng m.á.u mình để vẽ hình ngôi sao vòng tròn, nhưng đó là ngôi sau thuận.
Cũng phải thôi, phép thuật phi chính thống cũng phân biệt tốt xấu. Nghi lễ m.á.u Voodoo đó của Selly vốn để truyền sinh mệnh lực từ người khỏe sang người yếu, bắt nguồn từ ý định tốt nên dùng ngôi sao ngay thẳng.
Còn thứ nghi lễ mà Von đang thực hiện đây, hắc ám đến không thể hắc ám hơn nữa.
Cậu trẻ Montgomery rất khỏe mạnh, dư thừa m.á.u để vẽ pentagram chứ không như Selly từng phải cắt tay 2 3 lần mới vẽ xong. Đến vòng tròn bao bên ngoài ngôi sao, anh vẫn dùng m.á.u mình để vẽ. Khi xong xuôi mới rịn vết thương lại.
Nhưng đó chỉ là bước đầu tiên.
Von tiến tới bên bàn nguyên liệu, lấy ra một con rắn toàn thân đen thùi đã bị ngâm trong dung dịch t.h.u.ố.c từ trước. Con rắn không cựa quậy gì nhưng vẫn còn sống, anh bắt ra để nó xuống sàn ngay trên vòng tròn m.á.u. Bỗng nhiên con rắn thè lưỡi l.i.ế.m m.á.u, rồi cứ thế bò theo vòng tròn mà l.i.ế.m m.á.u tới tấp như vậy. Cho đến khi thân rắn kéo dài theo vòng tròn, miệng rắn tự c.ắ.n lấy đuôi của mình.
Cứ thế con rắn trở thành vòng tròn Ouroboros bao lấy pentagram.
Trong lúc đó, hai lọ độc d.ư.ợ.c đã bắt đầu phát huy tác dụng. Con dê được Monty thả ra, đôi mắt đen lòm nhìn chằm chằm cô gái nằm trên đất. Áo quần cô đã bị gia tinh lột sạch, trần trụi ngã ngồi trên sàn, lưng dựa sát vào tường lắc đầu sợ sệt nhìn con dê đen với cặp sừng cong veo đáng sợ đang từ từ tiến về phía mình.
Giờ là lúc cần dùng đến đũa phép. Von cầm cây đũa phép gỗ Cơm cháy của mình lên, hít một hơi sâu và bắt đầu khắc Runes lên từng cánh ngôi sao.
Runes Mammon cho thịnh vượng giàu có.
Beelzebub cho sức mạnh quyền năng.
Leviathan cho bí mật ẩn sâu.
Belial cho thao túng chính trị.
Và Runes Lucifer cho ánh sáng giả dối.
Ngay khi Runes Lucifer được khắc xong ở cánh thứ năm, gian phòng, hay nói đúng hơn tòa dinh thự như có một luồng gió vô hình thổi qua, một thứ năng lượng cổ xưa mạnh mẽ mà tà ác phủ xuống nơi này.
Con quạ Espen cũng bay từ ngoài vào, quác quác quác kêu lên 3 tiếng, tự làm rụng 5 chiếc lông đen của mình xuống 5 Runes phân biệt ở 5 cánh ngôi sao. Xong Espen bay lại đậu trên vai chủ.
Von Montgomery đứng giữa trung tâm của nghi lễ, Quạ Ba Mắt Badb đậu trên vai, bóng tối bao trùm lấy gương mặt anh như thể chính anh là hiện thân của quỷ dữ.
Cái sừng cong v.út của con dê đen đã múc vào giữa hai chân cô gái, m.á.u trinh, m.á.u người cùng nội tạng thân dưới của cô gái bị lôi ra. Von vẫy đũa đem mớ hỗn độn cả dê cả người lẫn m.á.u thịt lẫn nội tạng đó bay vào giữa ngôi sao.
Lần này tựa như hơi thở từ địa ngục thổi qua dinh thự Montgomery.
Cô gái đã c.h.ế.t nhưng con dê vẫn còn sống, nó vùng vẫy đầu để giãy sừng ra khỏi thân thể nhân loại bầy hầy. Nhưng đó là nỗ lực cuối cùng của nó, Von dùng d.a.o bạc đã nhuốm đầy m.á.u mình cắt gọn cổ con dê đen.
Chắc nhờ thường xuyên luyện thử với cổ gia tinh mà cú gọt này bén ngót vô cùng.
Nhưng vật tế như vậy chỉ đủ để gọi quỷ thần lên thôi, đây là giao kèo hắc ám thứ hai của thuật phù thủy từng xuất hiện trong lịch sử loài người, thứ cần hiến tế đâu chỉ như vậy.
Von đứng ngay dưới chân ngôi sao với con rắn vòng tròn, ma quỷ kêu gào quanh tai anh, tầm mắt anh đen đặc chứa đựng vô tận hắc ám địa ngục vừa được gọi lên.
Mái tóc bạch kim cũng biến thành đen thùi, anh giơ cao đũa phép ngâm nga chú ngữ cũng như lời thề nguyền của mình bằng tiếng Runes Latinh cổ:
"Ego, Von Montgomery, ultimus sanguis domus Montgomery,
per sanguinem meum et animam meam aeternam,
vendo me et totam stirpem meam Rex Inferni, Domino Tenebrarum, Satanae Magne. Da mihi virtutem inexhaustam,
da mihi potestatem absolutam,
da mihi resurrectionem domus Montgomery in gloria antiqua,
da mihi ultionem crudelissimam super inimicos meos –
ut eorum sanguis fluat, ut eorum ossa frangantur, ut eorum nomina deleantur in aeternum. Pro his donis,
stirps Montgomery in perpetuum serviet Tibi,
animae nostrae erunt Tuae,
sanguis noster erit tributum Tuum,
gloria nostra erit umbra Tua. Accipe sacrificium hoc,
signa pactum hoc sanguine meo,
et regna super nos usque in finem temporum.
Ita esto. Ave Satanas."
“Ta, Von Montgomery, dòng m.á.u cuối cùng của nhà Montgomery,
bằng m.á.u ta và linh hồn bất diệt của ta,
bán chính mình cùng toàn bộ dòng dõi ta cho Vua Địa Ngục, Chúa Tể Bóng Tối, Satan Vĩ Đại.
Hãy ban cho ta sức mạnh vô tận,
hãy ban cho ta quyền lực tuyệt đối,
hãy ban cho ta sự hồi sinh nhà Montgomery trong vinh quang xưa cũ,
hãy ban cho ta sự báo thù tàn độc nhất lên kẻ thù của ta –
để m.á.u chúng chảy thành sông, để xương chúng vỡ vụn, để tên chúng bị xóa sổ mãi mãi.
Đổi lấy những ân huệ này,
dòng dõi Montgomery sẽ vĩnh viễn phục vụ Ngài,
linh hồn chúng ta sẽ thuộc về Ngài,
máu chúng ta sẽ là cống phẩm cho Ngài,
vinh quang chúng ta sẽ chỉ là bóng tối của Ngài.
Hãy nhận lấy hy sinh này,
hãy ký kết giao kèo này bằng m.á.u ta,
và hãy ngự trị trên chúng ta đến tận cùng thời gian.
Nguyện được như vậy. Ave Satan.”
Khi từ Satan cuối cùng được thốt ra, một tiếng vọng ghê rợn quét tới dinh thự Montgomery mang theo tiếng cười khục khặc không hề thuộc về trần thế. Trong tròng mắt của Von Montgomery ánh lên hình ảnh phản chiếu của một thân thể lưỡng tính trần truồng lại có đầu dê hai sừng. Thực thể đó vươn tay ra như tóm lấy thứ gì đó từ phía Von, và thực sự anh cảm thấy có thứ gì đó đã chạm đến linh hồn mình, gảy lên một thứ cảm xúc cúng bái trước thần ma trong đáy sâu linh hồn anh.
Và kể từ hôm đó, Von Montgomery thờ một người Chủ khác. Chúa Tể Bóng Tối thực sự của địa ngục vĩnh hằng.
