[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 304: Vùng Vịnh, 2018 (2)

Cập nhật lúc: 01/01/2026 10:36

Trước khi đi cô tàng hình lẻn ra khỏi phòng giam, cắt nguồn điện tắt camera, giả dạng hỏa hoạn gây hỗn loạn ở các tầng trên để Giselle ở bên dưới thả các cô gái bị giam giữ ra. Nhưng hòn đảo giữa biển thế này thì chạy đi đâu được, cô phù thủy ẩn hình bắt đầu cho nổ tung bất kỳ thứ gì cô gặp trên đường, nổ hết mấy tòa nhà sân bãi và nếu đám người này muốn thoát khỏi Eden Mirage sẽ buộc phải gọi tiếp ứng từ đất liền. 

Cả hòn đảo Eden Mirage hỗn loạn nổ tanh bành đến độ cảnh sát tuần tra trên biển đã nhìn thấy vụ nổ từ xa. Bọn chủ mưu có bị bắt hay không Giselle không biết được, mấy cô gái được cứu thoát là được, sao đó cô lẻn vào phá hủy kho dữ liệu cho nổ tung lần cuối, giả dạng hiện trường điện chập mạch hay gì đó.

Đâu đó xong xuôi Giselle tìm ra rìa hòn đảo nơi không bị ếm bùa chống độn thổ, độn thổ quay về đất liền. 

Shaikh đón cô ở căn cứ Dubai của gã chứ không phải Wubar giữa sa mạc, vừa thấy Giselle hiện ra gã đã nhăn mày:

“Em manh động quá, làm lộ tẩy hết cả.” Từ nơi gã đứng vẫn nhìn thấy những ngọn khói khổng lồ từ vụ nổ của Eden Mirage bốc lên nghi ngút.

Trên tivi đang truyền hình trực tiếp cảnh phóng viên nhà báo đã đến hiện trường.

“Tôi chịu đựng mười mấy ngày qua là quá đủ rồi,” Giselle nghiến răng quăng mình lên sofa. “Nhiệm vụ chỉ yêu cầu lấy được bằng chứng thôi.”

Cô vứt lọ t.h.u.ố.c ức chế thần kinh lên bàn.

Shaikh vẫn nhíu mày: “Nhưng chúng ta chưa bắt được cận cảnh hiện trường, ai tham gia vào việc này chưa biết được...”

“Vậy thì anh cần một kế hoạch khác đấy Shaikh,” cô thở phì phò tức giận, trút hết cơn bực dọc suốt nửa tháng chịu đựng vừa qua. “Đừng hòng yêu cầu tôi thâm nhập thêm nữa.”

“Selly...”

“Làm phiền anh gọi tôi là Giselle, Shaikh!”

“Giselle lúc đầu chúng ta đã bàn bạc rồi mà. Em thâm nhập ở đó cho đến khi nhìn thấy ít nhất một phù thủy, như thế chúng ta mới có bằng chứng xác đáng.”

“Vậy thì anh uống Thuốc Đa Dịch giả gái mà lẻn vào tiếp đi,” cô đứng lên chĩa đũa phép vào gã. “Chứ tôi không thể ở tiếp trong khi thừa biết thứ gì chờ đợi mình phía trước.”

“Em đã đi qua mấy tầng hai chữ số rồi mà...”

“EXPULSO!” Giselle hét lên, mắt hồ ly không kịp phản ứng chỉ né được một phần, 1/3 căn phòng này bị cô cho nổ tung kèm mảnh vụn kiếng vỡ b.ắ.n tung tóe lên áo chùng trắng của gã. “Cm anh Shaikh! Tôi có thể mất mạng vì nhiệm vụ của Ysmerith nhưng đó là tôi quyết định. Và tôi không đ.á.n.h cược mạng sống mình mấy năm qua để giờ anh không tôn trọng tôi như thế này.”

Gã chật vật thoát khỏi Expulso: “Tôi không tôn trọng em chỗ nào?”

Đám tay chân của Shaikh nghe tiếng động chạy vào, ai cũng lăm lăm đũa phép. Mắt hồ ly nhức đầu khoát tay đuổi họ ra ngoài.

“Vậy thì đừng nói kiểu tôi sẽ chấp nhận làm mọi thứ vì cái kế hoạch ngu ngốc c.h.ế.t tiệt của anh!”

“Hoặc là anh đem lọ t.h.u.ố.c này kèm ký ức của tôi về làm bằng chứng. Hoặc là anh giả gái tiếp tục còn tôi sẽ ngồi đây nhấm nháp Jallab và khuyên anh chịu đựng thêm chút nữa đi có sao đâu.”

Hai người trừng trừng nhìn nhau, cuối cùng Shaikh cũng thở dài. “Thôi được rồi, chúng ta sẽ tìm cách khác.”

Mấy ngày sau đó Giselle ở lại chỗ của Shaikh, xem tin tức thấy cảnh sát đã cứu được những cô gái bị giam trên đảo nhưng có vẻ như họ không muốn hoặc không thể tiết lộ về hoàn cảnh thực sự của nơi này. Chỉ bảo những cô này là người mẫu được công ty đưa lên đảo làm việc, còn Eden Mirage vì hệ thống điện sơ hở mà chập mạch cháy nổ phá hủy gần như nửa hòn đảo.

Giselle biết mình không thể làm gì hơn cho những cô gái này, chỉ cần thế lực sau màn còn chưa bị lung lay thì giới cầm quyền vẫn sẽ làm ngơ với tội ác thật sự. Nên đúng là cần phải thâm nhập sâu hơn lấy được bằng chứng có sức nặng hơn mới một mẻ lưới tóm gọn được.

Chừng hai chục ngày sau Shaikh rốt cuộc cũng tìm được đầu mối: Một tay triệu phú công nghệ Silicon Valley được tổ chức này tiếp cận chào mời làm thành viên. Còn tại sao anh ta tìm được manh mối đáng lý ra vô cùng bí ẩn thế này thì Giselle chẳng thể nào hiểu nổi.

Thế là họ di chuyển sang Kuwait City, lấy thật nhiều tóc của Marcus Reed và cô bạn gái người mẫu mới quen, lại điều khiển cặp này biến mất đâu đó vài ngày cho thuận tiện. 

Nhìn Shaikh biến thành một gã đàn ông da trắng ngoài 30, trông cũng tươm tất nhưng không thể so bì với gương mặt hồ ly vốn có, Giselle không hiểu hỏi:

“Tại sao lại chọn giả dạng thành người Mỹ trong khi anh có thể giả làm dân xứ anh luôn mà?”

Gã cười cười. “Em còn thiếu kinh nghiệm quá, dân chúng tôi biết nhau hết cả, đâu thể nào tự nhiên mọc ra một tay tỷ phú dầu mỏ mới được.”

Cũng có lý.

Giselle thì biến thành cô nàng gọi là hot Instagram mà thực tế chỉ có mấy ngàn follower, tóc vàng da trắng vòng nào ra vòng nấy, và thật đáng mừng là cao tận 1m78. 

Vùng Vịnh nói lớn không lớn chứ nói nhỏ cũng chẳng nhỏ, càng tìm hiểu sâu càng thấy loạn, cô tự thấy mình chỉ như cưỡi ngựa xem hoa.

“Tại sao vụ đảo Eden Mirage mới bị phanh phui gần đây mà bọn chúng không sợ, vẫn tổ chức như thường?”

Giselle hỏi khi Shaikh, bây giờ là Marcus Reed, nhận được cuộc gọi báo xe đang tới đón họ.

“Ở xứ này tiền và quyền lực quyết định hết thảy, em không thấy báo chí đăng tin bảo Eden Mirage chỉ là bị chập điện thôi sao. Mấy tay đó có bị thiệt hại gì đâu.”

Im lặng cam chịu.

“Vậy nếu chúng ta tìm được bằng chứng, chuyện này có dẹp yên được không?”

“Ysmerith chỉ kiểm soát thế giới siêu nhiên thôi. Nếu bằng chứng đầy đủ Ysmerith sẽ yêu cầu phù thủy hay ma cà rồng không hợp tác với đám Muggle này nữa, cấm giao dịch mấy loại t.h.u.ố.c bất hợp pháp,” gã nhún vai thờ ơ. “Còn well chuyện của người Muggle cứ để người Muggle tự lo thôi.”

Lần đầu bị xem là “hàng tiềm năng” lần này thì đi theo khách hàng nên được phục vụ khác hẳn. Cũng là trực thăng đưa đi nhưng không hướng ra biển mà lại hướng vào sâu trong sa mạc, đến một nơi trông như là resort hạng sang vậy.

Bọn chủ mưu dường như không có gì ngoài tiền, đâu đâu cũng là kiến trúc sang trọng hiện đại như biệt thự, resort, xe sang, chuyên cơ đưa đón. Lại nghĩ, thật ra cũng phải thôi, khi con người ta đã thỏa mãn đủ đầy về tài sản vật chất, sống cuộc đời sung túc xa hoa đến độ nhàm chán mới muốn tìm đến những thứ kích thích thần kinh hơn nữa.

Marcus Reed đã đóng phí tham dự một lần này lên đến 100.000 USD, Giselle nghe mà choáng váng. Về phòng tạm nghỉ một chút, đến tối họ được phát mặt nạ che kín hết nửa mặt, dresscode cả cây đen thui như đi dự tiệc hóa trang Halloween.

Lúc đến hội trường lại bị yêu cầu giao ra hết smartphone, đồng hồ, thiết bị điện t.ử thông minh, lại bị soát người một vòng, chưa kể trước đó đã phải ký thỏa thuận giữ bí mật. Giselle càng thấy khó có thể đ.á.n.h sập đường dây này...

Bữa tiệc mở màn bằng những cô gái mặc đồ thỏ đen hồng phục vụ rượu bia champagne, đi tới bàn nào cũng quỳ gối xuống mới đặt đồ lên bàn. Không mấy ai quan tâm các cô gái playboy này, họ hướng mắt đến tấm kính toàn rộng rãi trước mặt, bên kia kính trong suốt là khu vực các gian phòng song sắt hệt như đã giam giữ những cô gái ở đảo Eden Mirage. Hiện trước mặt có 5 gian phòng. 

Khi đèn gian đầu tiên sáng lên, người huấn luyện bước vào, tay cầm các dụng cụ t.r.a t.ấ.n bắt đầu thực hiện lên cô gái gầy trơ xương trong phòng.

Giselle giả vờ ngồi nép vào lòng Marcus Reed, nổi hết cả da gà.

“Mấy tay bên kia là phù thủy phải không?” Cô hỏi, hai bàn chếch trái mỗi bàn hai người ngồi, không rõ là ai nhưng trực giác của Giselle phát huy tốt trong những trường hợp này lắm.

“Chưa chắc chắn được, phải kiên nhẫn,” Marcus Reed thì thầm trong cổ họng.

Tra tấn ở gian đầu tiên kéo dài đến 15 phút, xong việc nạn nhân chỉ còn thoi thóp. Đèn tắt đi để mọi ánh mắt chuyển sang song sắt thứ hai, cô này bị trói như xích ch.ó, đeo vòng cổ và bịt miệng. Người huấn luyện bước vào, ra khẩu lệnh “bò, nằm, lăn” như nói với một con ch.ó thực sự, cô gái cũng quỳ bò bốn chân ngoan ngoãn thực hiện theo. Một chốc thì cô bị đeo vào rọ mõm và gắn cả đuôi giả, Giselle ớn lạnh vùi mặt vào n.g.ự.c Reed không dám nhìn nữa.

“Em đang làm chúng ta bị chú ý đấy,” gã thì thầm nhỏ vụn.

Đúng là từ trong bóng tối có rất nhiều đôi mắt quan sát đám khách hàng này. Theo dõi phản ứng của từng người, xem ai là khách hàng có tiềm năng tiếp tục, ai có vẻ đáng nghi... Giselle đành phải tỏ ra trấn tĩnh.

Và đến khi cô gái nạn nhân giơ chân lên tè vào góc tường hệt như động tác loài ch.ó đi tè, cả hội trường phấn khích la lối, có vài người còn vỗ tay tán dương.

Gian thứ ba sáng đèn lên, lần này là một cô gái bị trói trên một chiếc bàn như bàn mổ, hai chân bị kéo banh ra hai bên, phơi bày trần trụi trước mặt quan khách. Sau đó người t.r.a t.ấ.n dùng những thứ dài nhọn cứ thế đ.â.m sâu vào t.ử cung của cô. Thậm chí còn có một màn hình quay sát mặt nạn nhân để chiếu cận cảnh biểu tình đau đớn quằn quại của cô.

Giselle run bần bật trong lòng Marcus Reed, thật hối hận khi nghe lời gã nhận nhiệm vụ này. Cô thà bạc đầu ở Aethelgard suốt đời cũng không muốn một lần chứng kiến cảnh dơ bẩn này. 

Đám đàn ông tham gia hưng phấn thì không nói, vài cô gái đi theo như Giselle không hề sợ sệt mà tỏ ra thích thú không kém. Mấy phù thủy bên kia thì không rõ biểu tình gì, Giselle không dám nhìn nhiều vì sợ chúng có bùa phép cảm ứng được.

Đến khi một thanh sắt dài với đường kính 30cm thọc vào, cô gái thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết lần cuối rồi ngoẹo đầu sang bên, không biết là bất tỉnh hay c.h.ế.t luôn, đám đông quan sát vỗ tay nhỏ vụn.

Ba gian trình diễn xong là đến giờ giải lao, những cô gái mặc đồ thỏ lại quỳ bò đến rót rượu champagne, vài người khách tiện tay ôm luôn mấy cô gái này vào lòng sờ mó hoặc có cô đã vùi đầu vào giữa hai chân khách...

“Em cũng nên biểu hiện gì đó rồi đó,” gã thì thầm.

Đúng là mấy cô gái “đính kèm” kia có người cũng biểu hiện nhiệt tình như các cô nàng mặc đồ thỏ luôn rồi. Giselle giả vờ bá cổ Marcus Reed, tư thế như cả hai đang ôm hôn nhiệt tình. 

“Nhiệm vụ tốt thì anh không gọi tôi, nhiệm vụ ghê tởm thế này lại nghĩ đến tôi, hay thật.”

Tay gã thuận thế xoa nắn lưng cô rồi xoa xuống m.ô.n.g. Ồ không, đó là bờ m.ô.n.g đầy đặn của cô nàng hot Instagram thôi, Giselle cố tản lờ như vậy.

“Dục vọng là nhu cầu chính đáng của nhân loại...”

“Anh đang biện minh cho đám người này đó à?”

Đôi khi Giselle tự hỏi lập trường của Shaikh về tất thảy chuyện này. Một mặt gã đã biết chuyện từ sớm, rành rẽ hơn ai hết vì chính gã cũng giao thiệp với cả những tay tỷ phú Muggle này mà. Shaikh không tham gia thôi nhưng để mặc chúng diễn ra dưới mi mắt mình vì quyền lợi của các bên. Chỉ đến khi mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát, Ysmerith không nhắm mắt làm ngơ được nữa mới phái Shaikh với cương vị là giám sát của Ysmerith đến điều tra.

Bàn tay người đàn ông da trắng sờ nắn nhiệt tình bờ m.ô.n.g căng đét của cô gái, định luồn tay vào áo tận hưởng đôi n.g.ự.c tràn cả ra ngoài thì Giselle nghiến răng c.ắ.n vào tai gã. 

“Mẹ kiếp Shaikh, anh mà làm thật xem, tôi không ngại đ.á.n.h anh phá banh chành nơi này đâu.”

Dĩ nhiên gã không làm thật, sờ m.ô.n.g là giới hạn cuối cùng mà Giselle đã giao kèo trước đó. 

“Tôi chỉ nói sự thật thôi, những chuyện thế này sẽ diễn ra mãi. Dù nhóm sau màn này bị tống vào tù hết cả thì cũng sẽ có một nhóm khác thế chỗ thôi.”

Này thì Giselle biết mắt hồ ly nói đúng.

“Thế giới này chỉ có càng thối nát hơn thôi.” Như biết Giselle nghĩ gì về mình, gã nói với giọng nhạt nhẽo. “Tôi chẳng có gì để biện minh cả, không tham gia cùng bọn họ là giới hạn duy nhất của tôi rồi.”

Gã sống vì lợi ích, lợi ích của gia tộc Shaikh, lợi ích của chính bản thân gã. Giselle vốn đã nhận rõ điều đó sau trải nghiệm nhiều năm trước ở Wubār.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 314: Chương 304: Vùng Vịnh, 2018 (2) | MonkeyD