[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Ngoại Truyện: Thuốc Đa Dịch

Cập nhật lúc: 30/01/2026 11:10

Đức, 10.2021

Làn sóng chính trị ở Anh lan dần sang các quốc gia châu Âu khác. Thời nay người ta không sợ hãi sự k.h.ủ.n.g b.ố của phù thủy hắc ám bằng sự phát triển công nghệ của người Muggle.

Cũng như Muggle sợ hãi thứ bùa phép siêu nhiên mà họ không thể nào nắm bắt được thì ngược lại, phù thủy cũng vô cùng e ngại những thứ gọi là smartphone, laptop, Internet, camera, GPS của người-không-đũa. Chỉ cần sơ sẩy chút thôi là thế giới phép thuật đứng trên bờ vực bị phơi bày, và Thảm sát Cúp Quidditch 2016 đã chứng minh, v.ũ k.h.í Muggle đủ sức g.i.ế.c hại cộng đồng phù thủy.

Nỗi đau Salem 1692 in sâu vào m.á.u, giới phù thủy truyền thống tự nhận có tầm nhìn xa trông rộng đều kêu gọi hạn chế tiếp xúc với người Muggle, và vô hình trung đẩy phù thủy gốc Muggle ra xa. Thời nay sự phân biệt hóa thành những quy định pháp lý rối rắm được báo chí tô vẽ là “bảo vệ quyền lợi” nhưng thực chất hạn chế sự tự do và quyền con người của phù thủy gốc Muggle, khoác thêm một tấm áo mới cho chế độ phân biệt c.h.ủ.n.g t.ộ.c thời hiện đại.

Sau Anh, Pháp và Đức rốt cuộc cũng không thể tránh khỏi xu hướng bài-Muggle này. Bầu cử Bộ trưởng Bộ Pháp thuật Đức tháng 09/2021 đ.á.n.h dấu cuộc rượt đuổi ngoạn mục của hai ứng cử viên đại diện cho hai đảng phái đối địch, đồng thời thể hiện xu thế dịch chuyển tâm lý cử tri. 

Ứng cử viên phe dân chủ Richter tưởng đâu đã thắng thế thì bất ngờ bị phanh phui có liên quan đến vụ việc The Squid Raid tàn sát Cúp Quidditch 2012, là quan chức biến chất mà lần thay m.á.u trước còn để lọt.

Với bằng chứng không thể chối cãi, Richter đ.á.n.h mất lòng tin cử tri, chiếc ghế Bộ trưởng đành phải nhường lại cho Braun, con cờ chính trị mà phe phái Lippe đã dựng lên để đại diện tiếng nói Morgenstern.

Tảng băng ngầm là thế nhưng bề mặt, Nikolai Lippe chỉ là một nhà tài trợ hào phóng cho chiến dịch vận động tranh cử, được mời đến tham dự buổi lễ mừng tân Bộ trưởng nhậm chức. 

Khi Nikolai đang vô cùng tận hưởng bầu không khí này thì một đôi giày da bước dần đến trước mặt.

Nụ cười nhạt treo lên khóe môi nhưng trong lòng thì rủa thầm, mẹ kiếp sau bao nhiêu năm tay Albert Lorraine này vẫn thích bày ra cái bộ dạng thư sinh ẻo lả c.h.ế.t tiệt này.

“Anh Lippe có vẻ không vui cho lắm?” Albert Lorraine cười mỉm điềm tĩnh không chệch đi đâu được. Bộ áo vest chỉnh tề cắt may vừa vặn treo trên người hắn ta như một cái mắc áo cao cấp.

Nikolai ghét nhất bộ dạng con công xòe đuôi khoe mẽ này, mắt giật giật đáp: “Sao tôi lại không vui được nhỉ? Người thua cuộc đâu phải là tôi.”

Song người thua cuộc đáng lẽ phải trưng ra vẻ mặt thất vọng ảm đạm là Albert Lorraine lại luôn giữ phong thái lịch thiệp tự tin như thể mọi sự trên đời đều nắm trong lòng bàn tay vậy.

“Thua hay thắng cũng chỉ là nhất thời, 4 năm một lần bầu cử thôi mà, anh Lippe nghĩ mình có thể thắng mãi được sao?”

“Ồ vậy thì 4 năm tới chúng ta lại xem tiếp. Còn trong 4 năm này, anh Lorraine tốt nhất là tự lo cho mình thì hơn. Richter có liên quan đến The Squid Raid, chậc chậc, thật làm người ta không thể ngờ được.”

Đúng là không thể ngờ được. Ai mà ngờ The Squid Raid ở tận châu Mỹ xa xôi lại có thể ảnh hưởng đến quốc gia lục địa già như Đức, đã từng lo lót nhiều quan chức biến chất đến vậy. Lại ngờ đâu trải qua một kỳ thay m.á.u mà vẫn để lọt lưới con cá Richter đến tận bây giờ suýt trở thành Bộ trưởng kỳ tiếp theo đấy thôi.

Và còn bất ngờ hơn là Albert Lorraine lại có dây mơ rễ má với The Squid Raid.

Chuyện này cực kỳ ít người biết, chỉ có Lippe sau khi thu được bằng chứng từ két sắt của Richter lại thông qua rất nhiều con đường tình báo để xâu chuỗi lại mối liên hệ này. Gã vốn tưởng Albert Lorraine im hơi lặng tiếng mấy năm nay là vì chuyển sự chú ý sang châu Á, ai mà ngờ cũng vì né đạn từ vụ việc The Squid Raid.

Còn rốt cuộc The Squid Raid và Albert Lorraine có quan hệ gì, Nikolai dặn lòng phải tập trung điều tra tiếp. Gã như nhìn thấy con đường đột phá để một bước lật đổ kẻ thù lớn thứ hai đời mình...

“Vậy thì nhọc anh Lippe quan tâm rồi. Chúng ta hãy cùng chờ xem.” Nói rồi Albert Lorraine khẽ động cổ tay, ly vang chạm nhẹ vào thành ly của Lippe kêu một tiếng rất khẽ.

Cả hai cùng uống cạn ly của mình.

Khi Floo trở về lâu đài Nikolai vẫn còn vô cùng tỉnh táo, nhìn gia tinh đón mình gã hỏi: “Chuẩn bị xong hết chưa?”

“Xong hết rồi thưa cậu chủ.”

“Hiệu lực bao lâu?”

“12 tiếng thưa cậu.”

Nikolai vô cùng hài lòng, mở cửa phòng ngủ chính. Khi tay nắm cửa kêu cạch một tiếng thì ngay lập tức cảm thấy có thứ gì đó phóng vụt đến mình.

Gã nghiêng người sang trái tránh vừa kịp lúc, chén trà va vào vách tường vỡ choang.

Người con gái trong phòng mặt mày giận dữ lại cầm một chén trà chọi tiếp: “Anh là ai? Anh muốn gì? Thả tôi ra!”

Ôi cô gái đó như bước ra từ những cơn mộng mị hơn một năm qua của gã. Tóc nâu xõa dài, mắt biếc mày ngài, cao chỉ 1m7 nhỏ xíu gã có thể ôm hết vào người. Cô đang vận một chiếc quần jeans bình thường, áo len dài tay, bộ quần áo mà gã đã thấy cô mặc ở Hẻm Xéo năm xưa. 

Nhưng giờ đây cô thiếu nữ 16 tuổi ngày nào đã trở thành người phụ nữ trưởng thành xuân sắc. Quần jeans ôm lấy đôi chân thẳng tắp, tôn lên vòng ba hơi nhỏ, gã nghĩ, nếu cô ở bên gã, gã nhất định sẽ vỗ béo cô để bờ m.ô.n.g đó càng căng tròn hơn. Chiếc eo nhỏ nhắn nâng đỡ đôi n.g.ự.c đang phập phồng kịch liệt vì chủ nhân phẫn nộ.

“Selly...” Gã ngân tên cô đong đầy thương nhớ. C.h.ế.t tiệt thật sự, một năm rưỡi qua Nikolai Lippe gã mới biết thế nào là thương nhớ một người. 

Nỗi nhớ da diết đến mất ăn mất ngủ, đến độ chớp mắt thôi là thấy hình bóng cô hiện về nhưng không lúc nào gã chạm được đến làn khói sương hư ảo ấy. Còn mở mắt ra là nhìn thấy giường nệm cô từng nằm ngủ dịu ngoan, từng vương đầy mùi hương mê đắm của cô nhưng nhạt phai dần vì thời gian.

C.h.ế.t tiệt thật sự.

Không cho phép mình quỵ lụy vì một ả đàn bà, Nikolai tìm đến giải pháp đơn giản là fuck càng nhiều đàn bà khác càng tốt. Nhưng không, không ai làm gã có cảm giác như si như say mà Giselle Morgenstern mang lại, dù là bất kỳ ai, đẹp hơn cô, đầy đặn hơn cô, giọng nói dễ nghe hơn cô hay kỹ thuật giường chiếu điêu luyện hơn cô.

Gã thậm chí tìm đến cả mấy cô thiếu nữ 15 16 ngây ngô như cô, cũng chẳng được.

“Mẹ kiếp anh câm rồi à? Anh là ai, muốn gì ở tôi?”

Quăng hết chén trà cô lại quăng dĩa muỗng vào Nikolai, mắt long sòng sọc vì tức giận nhưng lùi dần lùi dần rồi bất cẩn ngã xuống sofa.

Nhìn người đàn ông sải bước đến gần, cô gái sợ hãi rụt người trên ghế, chộp lấy mấy cái gối quăng ra. “Cút đi đồ xấu xa! Đừng đến gần tôi!”

Gã cười cười, dễ dàng bắt lấy tay cô rồi nâng cằm cô gái ngắm nghía. “Selly anh nhớ em lắm...”

“Tôi đéo nhớ anh!”

Chat! Đột ngột gã vung tay tát mạnh vào má làm cô gái trừng mắt bàng hoàng.

“Không được c.h.ử.i như vậy! Cô ấy không c.h.ử.i thề như vậy!”

Búp bê của gã không biết mắng c.h.ử.i, cô tức giận thì vung đũa đ.á.n.h nhau chứ không bao giờ so kè miệng lưỡi.

Cô gái tay bụm má, mắt rưng rưng mím môi chực chờ sắp khóc.

“Anh xin lỗi darling,” gã vội xoa má cô. “Đau không?”

Cô gái uất ức gật đầu.

Gã bế cô lên ngồi vào lòng mình, thổi thổi má trái bỏng rát cho cô. “Đừng bướng bỉnh như vậy nữa nhé.” 

Rồi gã chồm tới khóa lấy môi cô gái.

Cô không hưởng ứng nhưng hé miệng để lưỡi của người đàn ông xâm chiếm miệng mình. Nikolai nhắm mắt vừa hôn vừa nhớ lại hương vị thuở xưa.

Nhưng không... Vài giây sau gã đẩy cô gái ra.

Không phải b.úp bê của gã. Không phải Giselle Morgenstern. Dù Thuốc Đa Dịch có thể biến hóa giống đến cỡ nào thì tâm linh của một người đâu thể sao chép được. Bờ môi ấy có thể giống như đúc nhưng xúc cảm trao nhau thì làm sao giống được.

Như b.úp bê thật của gã lại chẳng bao giờ là b.úp bê dịu ngoan ngồi trong lòng gã thế này. Cũng không bao giờ cho phép gã hôn cô thế này.

Mẹ kiếp thật. Giả dạng thì vẫn chỉ là giả dạng mà thôi.

Nikolai Lippe bỗng không muốn chơi trò tình cảm thế này nữa, đứng dậy lôi cô gái quăng đến bên giường, ra lệnh: “Cởi quần áo cho tôi.”

Cô gái quỳ trên giường ngoan ngoãn thuận theo, khi sờ đến vết cắt phép thuật trên vai phải của gã còn hơi run rẩy một chút. 

Chẳng giống. Chẳng giống gì cả.

Không một ả phù thủy nào có thể đóng giả thành cô ấy. Không một ai phút trước còn yếu ớt thoi thóp ướt sũng nước nhưng phút sau đã có thể bình tĩnh đưa ra yêu cầu đấu tay đôi dẫu biết trước mặt là đám phù thủy hung ác tông đồ của tay k.h.ủ.n.g b.ố hắc ám.

Chỉ có cô mới kéo được Von Montgomery né khỏi Avada Kedavra của Chúa tể Bóng tối, chẳng e dè gì quỳ xuống chắn trước người đầu bạc cầu xin tha mạng cho nó. 

Cũng chỉ có cô mới đủ sức đ.á.n.h bật bốn tay pháp sư phe gã, suýt lấy mạng Nikolai Lippe gã rồi nhìn gã như nhìn một thứ rác rưởi phế phẩm.

Ôi c.h.ế.t tiệt thật sự!

Cô gái đã tự cởi hết đồ, gã để cô đứng xuống giường xoay vài vòng cho mình ngắm nghía.

“Búp bê darling,” Nikolai ôm chầm lấy cô vùi đầu vào hõm cổ rồi hôn triền lên má lên tóc cô.

“Nikolai,” cô ngân tên gã nghe sao mà ngọt ngào.

“Selly... Ở bên anh nhé em... Selly của anh...”

Người đàn ông bắt đầu tự nói một mình:

“Bỏ thằng đầu bạc đi em, Chủ vẫn còn sát tâm với nó đấy. Em nghĩ con của kẻ phản bội, từng chứng kiến Chủ tàn sát hết gia đình mình thì lẽ nào nó không hận Chủ được. Ngài chỉ tạm thời giữ mạng nó lại thôi. Một lúc nào đó Ngài cũng sẽ g.i.ế.c Montgomery.”

Cô gái bị gã ôm trong lòng run lẩy bẩy khi nghe đến những thứ này. Nhưng Nikolai dường như chẳng để ý, cứ vừa hôn khắp người cô vừa thủ thỉ thì thầm.

“Em vì nó mà chống đối lại Ngài mãi, đến một lúc nào đó Ngài cũng hết kiên nhẫn với em thôi. Đừng u mê như vậy. Về với anh đi, Ngài sẽ không làm khó em. Selly darling, b.úp bê của anh. Thằng đầu bạc cho em được gì anh cũng có thể. Chẳng phải anh đụ em cũng sướng thế sao.”

Cũng đột ngột như vậy, gã bấu mạnh vai cô gái, quát lên: “Phải không? Em cũng n.ứ.n.g l*n với anh mà giả vờ cái gì!”

Vết sẹo trên mặt gã đỏ au rợn người, cô gái chỉ biết run rẩy mấp máy môi: “Nikolai... Nikolai...”

“Nói đi, anh hay thằng đầu bạc đụ cái l*n em sướng hơn? Hả? Nói!” Gã thô bạo lại đẩy ngã cô gái lên giường. 

“Anh... là anh Nikolai Lippe.”

“Nói lớn lên!”

“Nikolai anh đụ em sướng nhất!”

Rốt cuộc nghe được những gì muốn nghe, gã dịu lại, nhắm mắt thở dài... 

Bỗng tự giễu lấy mình... Nikolai Lippe gã lại có ngày rơi vào tình cảnh thế này. Si mê một ả phù thủy mà ả ta lại xem mình như rác rưởi, mê đắm đến độ fuck ai cũng chẳng ham thích nữa. Đến độ phải dùng Thuốc Đa Dịch tìm kiếm lòng tự tôn ở một kẻ giả dạng thế này.

Buồn cười biết bao.

Von Montgomery. Montgomery. Có Merlin mới hiểu tại sao cô lại phải lòng thằng đầu bạc đó. Montgomery có hơn gì Lippe chứ, cũng là một thằng pháp sư tán tận lương tâm xem mạng người như cỏ rác như nhau cả thôi.

Gã không hiểu. Vì nhan sắc ư? Thế thì u mê tay Albert Lorraine nghe còn có lý hơn. Mà với đám phù thủy như bọn họ nhan sắc cũng chỉ là lớp da bề ngoài mà thôi, đâu nghĩa lý gì.

Vì Montgomery tốt đẹp ư? Thà nói Slytherin thích phù thủy gốc Muggle còn khả thi hơn.

Hay vì lợi ích? Lại càng không phải. Nếu vì lợi ích thì cô vốn dĩ đã mặc kệ sống c.h.ế.t của nó rồi, lại càng không từ chối gã vì giờ đây gã mới đem lại lợi ích lớn nhất cho cô.

Vậy vì hoan lạc xác thịt ư? Ban đầu Nikolai cũng nghĩ thế, chính gã mới biết đám phù thủy thuần chủng có những thủ đoạn điều khiển bạn tình thế nào. Như lão Seth Montgomery đấy, bằng chứng sống điển hình. Nikolai Lippe gã cũng có biết bao nhiêu cách ngọt nhạt với đàn bà đấy thôi... 

Nhưng rồi khi chạm đến Giselle Morgenstern gã biết ngay là không phải. Cô gái ngây ngô nhưng giữ một trái tim sư t.ử Gryffindor nồng nhiệt, từng mạch m.á.u chảy trong người cô là của cô. Thay vì nói cô đắm đuối đầu bạc thì phải nói đầu bạc đắm đuối si mê cô mới đúng.

Chính như gã đây, cũng chẳng giữ nổi tim mình.

Nikolai thở ra, xoa đầu ra hiệu. Cô gái hiểu ý, quỳ bò tới bắt đầu b.ú l.i.ế.m dương vật người đàn ông.

“Búp bê... darling...” Gã thở dài khi môi lưỡi cô chạm đến mình, khi khoang miệng ấm nóng bướng bỉnh ấy rốt cuộc cũng dịu ngoan chịu lấy lòng mình. “Ở bên anh đi em... Anh sẽ đối xử tốt với em, tốt hơn cả thằng ch.ó đầu bạc đó.”

Nếu không vì những lý do trên thì ắt hẳn là vì phép thuật. Có lẽ Montgomery đã ểm bùa gì đó lên cô, hay thực hiện nghi lễ ràng buộc nào đó để ép cô theo nó. Nikolai thiên về đáp án này hơn, vì gã đã xem lại tình báo của cô nhiều lần, thời gian theo học ở Hogwarts chẳng hiểu sao cô chịu đựng mọi điều tiếng mà ở bên Montgomery. 

Đó chỉ có thể là ràng buộc bất khả kháng thôi.

Chiếc lưỡi mềm của cô gái trêu chọc đầu khấc, lưỡi của cô nhưng kỹ thuật là của ả gái điếm lão luyện, biết đủ ngón nghề chiều lòng khách hàng. Từng thớ cơ căng cứng vì công việc mấy tháng qua của Nikolai dần thả lỏng...

Lại nghĩ, nếu thế thì hẳn Chủ nhân đã phát hiện ra mới đúng. Dù gì nhìn từ quan hệ của ông ta với Bà Mèo, ắt hẳn không thứ tà thuật trói buộc nào qua nổi mắt Ngài...

Khoan, gã bỗng nảy ra một ý! 

Ý tưởng này làm gã phấn chấn hẳn lên. Phải, phải rồi... Hưng phấn trào dâng trong lòng, gã b.ắ.n thẳng dòng t.i.n.h d.ị.c.h nóng hổi vào miệng rồi dây ra khắp mặt mày cô.

Dấu vết sở hữu của gã in đầy mặt cô gái, trên khóe môi trên cánh mũi, trên gò má cao. Gã hài lòng nhìn cô l.i.ế.m hết sạch. “Ngoan lắm b.úp bê, anh sẽ thưởng cho em.”

“Thưởng ư?” Giọng cô dịu dàng tình tứ. “Anh muốn thưởng gì cho em vậy Nikolai?”

Đáng c.h.ế.t thật. Cái giọng c.h.ế.t tiệt này.

Nikolai ôm lấy cô gái, khóa môi cô. Hai tấm thân trần như nhộng quấn quýt ở phòng ngủ này hệt như cảnh tượng hơn một năm về trước. Từng thớ cơ của gã kêu gào nóng ran, dứt môi cô ra, ưỡn cổ tận hưởng đôi môi mềm của cô chậm rãi hôn lên da thịt mình.

“C.h.ế.t tiệt Selly... b.úp bê...”

Chợt nhớ ra Giselle Morgenstern chưa bao giờ hôn gã, ngay cả lúc hormone tăng cao nhất, cả lúc cô nóng sốt toát mồ hôi vì t.ì.n.h d.ụ.c thiêu đốt, cô cũng chẳng hôn gã lấy một lần. Không hề hôn môi, không hề hôn lên cổ lên vai lên n.g.ự.c gã như ả giả dạng đang làm đây. 

Lần duy nhất cô đặt môi lên da thịt gã là lần cô c.ắ.n cánh tay gã đến bật m.á.u.

Montgomery. Montgomery... Thằng ch.ó đó phải c.h.ế.t... 

Nếu không gã sợ rằng chẳng bao giờ còn có cơ hội được tận hưởng bờ môi mềm của cô hôn nhẹ lên vai lên n.g.ự.c thế này nữa. Gã sẽ mãi chỉ có thể fuck với mấy ả đàn bà đa dịch cô mà thôi.

“Nikolai,” cô gái thử bá cổ gã thì thầm bên tai. “Anh bảo sẽ thưởng cho em.”

“Anh sẽ cho em tất cả darling.”

Nói đoạn gã lấy ra một chiếc hộp gỗ, mở nắp để lộ những viên trân châu to to nhỏ nhỏ đủ kích cỡ.

Cô gái lại bắt đầu run rẩy...

“Đừng sợ! Mấy thứ này sẽ làm cái l*n của em sướng điên ấy chứ.”

“Em không tin anh đâu!” Mắt cô lúng liếng.

Nhưng cô gái dĩ nhiên không hề phản kháng, nằm ngửa lên giường tự tay kéo dạng hai chân của mình phơi bày ra hết trước mặt người đàn ông.

Gã bỗng nhớ đến lần chơi đũa phép của mình, cô gái thít c.h.ặ.t đến độ một cây đũa phép gầy que cũng làm cô ửng đỏ lên...

Song hôm nay Nikolai không chơi cách đó. Đũa phép của gã không phải cái l*n của ả đàn bà nào cũng có thể cưỡi. Chỉ có cô phù thủy đủ sức đ.á.n.h bại gã, đủ làm gã e ngại đến độ phải yêu cầu cô ký kết khế ước mới xứng đáng được đũa phép của gã phục tùng...

“Nào banh l*n ra!” 

Gã cầm viên châu nhỏ nhất ấn vào cái gờ thiết kế cùng hộp gỗ để kích hoạt bùa phép, vỏ ngoài của viên châu bỗng như có điện giật nhè nhẹ.

Thứ đồ này Nikolai phải cất công sang Trấn Yêu Tinh ở Romania tìm thợ rèn yêu tinh đặt làm riêng, Stan Dietrichson cũng từng tấm tắc làm kỳ khi nhìn thấy chúng.

Gã xoay xoay viên châu trên tay, đưa đến gần môi âm hộ khiến cô run rẩy rên rỉ liên hồi. “Ôi Nikolai...”

Điện giật tê ran châm chích từ nơi mẫn cảm nhất kích thích toàn thân, làn da cô gái cũng theo đó mà ửng đỏ từng mảng. Dịch thể tuôn ra, hai mép môi co bóp muốn khép lại nhưng người đàn ông đã thẳng tay nhét viên châu vào khe hẹp đó...

“Ôi không không...”

Cô gái không ngồi vững nữa, ngã người ra sau, tay cũng chẳng thể tự kéo đùi mình được nữa.

Gã nhìn cô gái trần truồng tóc xõa dài nằm sảy lay phơi bày tất thảy trên giường mình, vẻ mặt mê tình gọi tên mình.

Hoan lạc xác thịt đúng là lạc thú trần gian mà. Và nếu t.ì.n.h d.ụ.c lại đồng pha với tình yêu, ấy mới là khoái lạc nhất trần đời...

Nikolai Lippe rốt cuộc cũng hiểu đời mình còn thiếu một thứ gọi là tình yêu để trở thành cái kết viên mãn. Gã đã có đối tượng muốn yêu thương, chỉ cần cướp lấy tình yêu của cô nữa thôi là được.

Mắt lóe lên những tia điên cuồng làm vết sẹo trên mặt trông k.h.ủ.n.g b.ố đáng sợ. Gã lại lấy ra một viên châu lớn hơn, đặt vào gờ kích hoạt.

Selly darling, chúng ta có đến 12 giờ để vui vẻ cùng nhau.

Còn ả giả dạng này, gã chắc chắn sẽ tiễn ả lên đường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.