[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 330: Vua Hùng Kén Rể (4)
Cập nhật lúc: 06/03/2026 14:02
Lyra vừa giúp cô chủ cởi váy vừa kích động nói:
“Chúc mừng cô chủ. Cô chủ sắp tìm được đối tượng ưng ý rồi!”
Giselle không muốn dập tắt niềm vui của gia tinh nên chỉ ậm ừ có lệ. Cô mệt mỏi nằm vào bồn tắm, tinh thần nửa buồn ngủ nửa không.
Mấy cây nến đèn được thắp xung quanh phòng bay lơ lửng cao thấp, mùi hương d.ư.ợ.c và hương hoa dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí làm cô phù thủy chợt nhớ về những ngày ở lâu đài Lippe.
Một lần, Giselle cũng vùi mình trong bồn tắm đến mấy tiếng, mê man bất tỉnh đến nỗi da nhăn nheo vì ngâm nước cũng không hay biết. Khi Nikolai quay trở về thấy cảnh đó, vội vã bế cô lên giường dùng khăn ấm lau mình lau tóc cho cô.
Dù một cái vẫy đũa là xong nhưng gã không làm thế, tự tay chăm chú lau khô cho cô.
“Sao em phải hành hạ mình đến vậy b.úp bê?”
“Kệ tôi.”
“Đừng nói lời tuyệt tình thế. Anh lo cho em mà Selly.”
Giselle mệt mỏi hé mắt, lạnh nhạt nhìn gã. “Nikolai, tôi không rảnh đâu chơi trò chơi tình ái với anh. Đây là lần duy nhất trong đời tôi và anh giao thoa vì cái lời nguyền c.h.ế.t tiệt của chiếc nhẫn mà thôi.”
“Nghĩ kỹ đi em, xét về mọi mặt lợi ích anh đều tốt hơn thằng Montgomery đó. Kết minh với Lippe em càng có lợi hơn, dù cho ý định của em là gì đi chăng nữa. Thế gian này tình yêu có thể không trường tồn chứ lợi ích là sợi dây kết nối chúng ta mãi mãi.”
“Tôi có thể không kết hôn.”
Gã bật cười khinh. “Giờ tôi mới hiểu tại sao em không bao giờ là một Slytherin.”
“...”
“Giữa hai lựa chọn: một là có lợi cho mình; hai là không có hại mà cũng chẳng có lợi. Thế mà em lại chọn cái thứ hai.”
Giselle chán, chẳng muốn ừ hử gì với gã nữa.
“Năm ngoái Von Montgomery bị báo chí phanh phui có quan hệ trên mức bình thường với một cô gái Pháp, con của Thần Sáng.”
Dù mắt cô đang nhắm nhưng bờ mi run rẩy chứng tỏ cô cũng không phải không quan tâm... Nét độc ác trong mắt Nikolai Lippe càng đậm, gã nhe răng cười dữ tợn:
“Theo tình báo của anh, đến nay nó vẫn giữ liên lạc với cô ta. Ả ta ở Pháp tuy không rêu rao gì nhưng vẫn khoe khoang với đám bạn thân là Montgomery đã tặng cho mình những quà cáp gì.”
Giselle giật mình, chợt mở mắt ra. Gương mặt trắng nhợt cùng mái tóc phát sáng cách mặt cô có vài inch. Von tì trên thành bồn tắm như si như say ngắm nhìn cô.
“Hay quá ha, anh mua chuộc gia tinh của em à.”
Bảo sao có thể vào tới tận đây không một tiếng động.
“Con gia tinh Lyra đó tốt đấy, hay là để nó đi theo cùng Lolly Missy chăm sóc cho em?”
Cô trợn mắt. “Em không cần tới 3 con gia tinh riêng lúc nào cũng kè kè bên mình đâu Von!”
“Từ thời Tudor quý tộc thuần huyết đã xem số lượng gia tinh sở hữu cá nhân là đại diện cho địa vị của nữ phù thủy.”
“Em có nhiều gia tinh lắm!”
Nước không còn ấm nữa, Giselle bắt đầu thấy lạnh nên cô nói với Von:
“Anh Montgomery à, anh làm ơn ra ngoài để cho em có chút thời gian riêng tư đi.”
Tóc bạch kim cười run vai: “Babe à, anh đã nói rồi, em không bao giờ đuổi anh đi được đâu.”
Nói rồi Von bế thốc cô ra khỏi bồn tắm, đặt dưới vòi hoa sen bắt đầu giúp cô gái tắm thêm lần nữa. Anh đã cởi áo vest ra, chỉ còn mặc một chiếc sơ mi trắng, xắn tay áo lên tận khuỷu tay để lộ hình xăm Ám Ấn dữ tợn.
“Em có phải em bé đâu, em tự tắm được.”
“Cứ xem anh như gia tinh của em đi.”
Lại trợn mắt. “Mướn cậu Montgomery làm gia tinh thì tiền nào trả nổi hả!”
Von vặn vòi sen, đưa tay thử độ ấm rồi từ từ xối tắm cho Giselle. Làn da cô mịn màng còn vương hương hoa hỗn hợp khi tắm bồn, da dẻ dưới ánh nến như phát sáng.
“Anh không cần trả công, anh chỉ cần phúc lợi thôi.”
“Lại định gài bẫy em gì nữa chứ gì. Mơ đi!”
Tắm tráng rất nhanh, chỉ xối qua một vòng là xong. Von tắt vòi sen, không vội lấy khăn lau người cho Giselle mà đứng thẫn thờ ngắm nhìn thân thể nữ thần trước mặt.
Cô phù thủy khỏa thân trước mắt anh là hiện thân của mọi vẻ đẹp nữ tính trên trần đời, là cội nguồn của mọi d.ụ.c vọng tham lam tận sâu đáy lòng Von Montgomery. Từng đường cong uốn lượn của cô, từng đường nét trên gương mặt, đến cả nốt ruồi son dưới chân n.g.ự.c trái... tất cả đều như đòi mạng anh. Von muốn hóa thân thành những giọt nước đang dạo chơi trên làn da mềm mại của cô, để anh có thể trượt lên đầu v.ú tròn đầy, tuột xuống núi đồi gồ ghề rồi rơi tọt vào hang động đào nguyên huyền bí...
“Em lạnh rồi Von.”
“Selly daring,” chàng trai khàn giọng nói. “Salazar Slytherin đối tốt với anh quá! Phù hộ anh có được một cô bạn gái hoàn hảo thế này!”
“Sao hồi xưa em không nhận ra anh khéo nịnh hót thế này nhỉ!”
Tóc bạch kim ngắm nghía bạn gái một vòng rồi mới quấn cô vào mấy lớp khăn lông, ẵm lên giường thoa t.h.u.ố.c dưỡng da dưỡng tóc. Thuốc dưỡng tóc phù thủy chủ yếu làm từ thảo d.ư.ợ.c và các hợp chất tự nhiên, lại đa dạng đủ thể loại và Von cũng mua hết mọi loại cho cô. Nhờ thế mà ở bên anh nửa năm qua, mái tóc của Giselle đã dày lên trông thấy, không còn vẻ xơ xác luồng tay vào là kéo ra cả mớ tóc rụng như hồi ở Ysmerith nữa.
“Selly em biết vụ Thuốc Đa Dịch từ khi nào?” Von đột ngột hỏi.
Giselle không nhìn anh, mắt khép hờ đáp. “Khi tìm thằng Ron.”
“Lúc đó sao em không hỏi anh?”
“Thứ tự ưu tiên.”
Von cười buồn. “Em lúc nào cũng vậy, cứ thích giữ mọi chuyện một mình, đến cả anh đầu gối tay ấp mà em cũng không thèm chia sẻ. Tại sao vậy Selly?”
Cô bực tức. “Chia sẻ với anh anh cũng có nói thật với em đâu Montgomery? Em đã hỏi anh không dưới một lần.”
“Cũng giống như anh hỏi em đó thôi! Và em cũng không chịu nói! Nếu không có việc thách hôn này, anh còn như thằng mù không biết bạn gái mình có nhân duyên định mệnh ch.ó má với kẻ thù mình đấy!”
Cả hai lại trừng trừng nhìn nhau tóe lửa.
Một chốc sau, Von thở dài nắm lấy tay cô. “Anh xin lỗi Selly. Anh biết anh không nên giấu em, nhưng... nhưng anh không đủ can đảm nói ra sự thật. Khi đó em mới vừa trở về, anh không thể chịu đựng được nếu em bỏ anh đi lần nữa.”
Giselle rụt tay lại. “Em không muốn biết chuyện quá khứ của anh đâu, thật đấy Von. Cũng như em không truy hỏi bao nhiêu năm qua anh đã g.i.ế.c bao nhiêu người. Nhưng Von Montgomery à, anh đã hứa với em sẽ không lạm sát nữa. Hãy nhớ mà giữ lời.”
“Đó là hai chuyện khác nhau!” Von nhìn bàn tay mình trống trơn. “Còn Thuốc Đa Dịch, Đa Dịch...”
Tóc bạch kim khó nhọc mở miệng, nhưng rốt cuộc cũng không thốt lên được lời nào. Anh không dám, anh thực sự không dám nói thật với cô.
Thú nhận rằng anh đã vì nhớ thương cô đến khắc khoải mà fuck người khác ư.
Thú nhận rằng anh đã tự ma túy nhận thức của mình bằng những lọ Thuốc Đa Dịch để người khác giả dạng cô ư.
Hay thú nhận rằng anh đã dùng hàng tá cách dơ bẩn không khác gì bọn Sứ giả Thần c.h.ế.t khác lên kẻ giả dạng cô, chỉ vì anh biết đó không phải là Giselle chân chính. Trong khi anh không bao giờ dám dùng chúng lên chính cô.
Thú nhận rằng Von Montgomery cũng đáng ghê tởm không kém gì Nikolai Lippe cả.
⍏⍐⍖⍗
Giselle vẫn ở lại pháo đài thêm mấy hôm nữa. Cô chưa muốn giáp mặt với Von, lại còn nhiều việc phải tự mình suy tính.
Và trên hết, cô cần gặp lão mặt cây.
“Tại sao ông lại làm vậy? Tuyên bố ông có trực hệ để làm gì?”
“Ta ban cho mi một vinh dự lớn lao, vậy mà giờ mi chất vấn ngược lại ta ư?”
“Vinh dự lớn lao? Thừa kế cái họ Morgenstern của ông chẳng khác nào tôi thừa kế di sản hắc ám đáng nguyền rủa...”
“Láo xược!”
Đũa phép vung lên, một con rắn lửa xanh lè phóng đến Giselle. Vì đã chuẩn bị từ trước, cô phù thủy gọi ra một bùa vòi rồng nuốt chửng rắn lửa. Nhưng rồi rầm rầm, tường đá hai bên bắt đầu chuyển động ép sát lại như muốn ép dẹp lép Giselle luôn.
Cô hít sâu một hơi, rồi độn thổ biến mất.
Ở pháo đài cấm độn thổ nhưng chủ nhân mang họ Morgenstern là ngoại lệ, cô có thể thoải mái độn thổ khắp mọi nơi.
Dễ dàng thoát khỏi hai bức tường nghiền nát, Giselle giơ đũa phép thẳng đứng trên đầu... Một tia sét đ.á.n.h thẳng xuống Morgenstern.
Oành...
Cô gái mở to mắt không thể tin được. Không thể ngờ vậy mà lão mặt cây lại bị đ.á.n.h trúng. Tia sét dội thẳng từ đỉnh đầu rồi truyền xuống chân, làm nứt gãy những viên gạch lát sàn xung quanh phạm vi chiếc ghế lão ngồi.
Dù trông lão vẫn còn lành lặn nguyên vẹn, nhưng sự thật là tia sét của Giselle đã đ.á.n.h trúng lão ta...
“Khụ khụ... mi tự đắc lắm phải không... khụ khụ... đ.á.n.h được Chúa tể Hắc ám...”
Lão ta vừa nói vừa ho khụ khụ, bỗng phun ra một ngụm m.á.u đen. Bãi m.á.u rơi xuống sàn vậy mà bốc khói cháy xèo xèo như axit ăn mòn nền gạch.
Giselle choáng váng. “Ông... trúng độc?”
Là thứ chất độc gì có thể ăn mòn lão đến cỡ này cơ chứ.
Ho thêm vài tiếng Gideon Morgenstern mới hơi ngồi thẳng dậy, ác độc nhìn cô gái đương độ tuổi thanh xuân khỏe khoắn nhất.
“Nếu Chủ nhân vĩ đại của mi không bị trọng thương, mi nghĩ mi còn có thể sống đến giờ sao? Sau bao nhiêu lần hỗn xược dám thách thức ta?”
“Chủ nhân vĩ đại,” cô cười lạnh. “Vĩ đại vậy mà ông không tìm được cách nào giải độc chữa thương cho mình ư?”
Morgenstern đáp trả bằng một bàn tay xương vô hình phóng v.út tới muốn bóp cổ cô gái. Giselle giận dữ, cũng hóa không khí thành một nấm đ.ấ.m boxing đ.ấ.m mạnh vào bàn tay xương của lão.
Cả hai phép bùa triệt tiêu lẫn nhau.
“Ông biết nhiều bí thuật trường sinh lắm mà. Khi xưa ông cũng dựa vào tà thuật giả kim để sống lại, tại sao giờ không dùng tiếp?”
Đôi mắt đỏ au của Morgenstern nhìn chằm chằm Giselle, cô cũng trừng trừng nhìn lại. Thuở cô là cô bé Giselle Gibson bé nhỏ yếu ớt đã qua rồi, giờ đây cô đã có đủ sức mạnh để nhìn thẳng vào lão ta.
“Con nhóc ngu muội! Mi vẫn chưa học được bài học về cái giá phải trả à.”
Cô cảm thấy như vừa nghe được chuyện cười lớn nhất thế gian. Chúa tể Hắc ám đã g.i.ế.c bao nhiêu người, gây ra biết bao nhiêu tội ác thế mà giờ đây lại bàn luận với cô về nhân quả và cái giá phải trả.
“Tại sao,” cô chất vấn. “Tại sao đã biết chuyện gì cũng có hậu quả mà ông vẫn lựa chọn làm? Gideon Morgenstern ông là phù thủy thuần huyết cao quý, sinh ra đã đứng đầu chuỗi thức ăn trên Trái Đất này rồi. Tại sao ông lại muốn gieo rắc cái ác như vậy?”
“Dẹp mấy thứ mủi lòng ngu xuẩn của mi đi! Ta sinh ra đã cao quý, đương nhiên ta phải lãnh đạo đám phù thủy ngu ngốc quay trở về thời đại huy hoàng, đạp lên bọn Muggle bẩn thỉu. Giống loài thượng tôn của chúng ta phải được cả thế giới biết đến, ngưỡng vọng và tôn thờ, chứ không phải trốn chui trốn nhủi như loài chuột cống rãnh.”
“Nhưng ông sẽ c.h.ế.t trước khi thấy được ngày đó!”
“Và tên ta sẽ lưu danh sử sách muôn đời. Cái họ Morgenstern của ta sẽ chễm chệ ngồi trên đầu những tay phù thủy hắc ám hùng mạnh nhất lịch sử. Triều đại, tư tưởng và chiến thuật của ta sẽ được hậu thế tán dương cùng kính sợ. Và không có tên phù thủy hắc ám nào sau này dám nói không noi theo tư tưởng của Chúa tể ta.”
Mẹ kiếp tên thái nhân cách! (*)
-------
(*) Psychopathy: thái nhân cách
