[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 333: Runes-báng-bổ
Cập nhật lúc: 13/03/2026 13:03
Những năm sau này ở Ysmerith, Giselle hầu như vùi đầu vào nghiên cứu bùa chú phép thuật. Hiếm khi có nhiệm vụ nào cần L3 chủ trì, những sự kiện lớn ở châu Âu đòi hỏi đại diện Ysmerith đến chứng kiến đều được giao cho các L3 khác, tránh xung đột lợi ích không đáng có.
Thế là cô phù thủy dành phần lớn thời gian ở Aethelgard hoặc phòng thí nghiệm, tham gia từ cải tiến bùa chú, thí nghiệm huyết thuật cho đến phát triển ma pháp trận. Đôi khi nghiên cứu mệt mỏi quá, cô lại lôi kéo L3 nào đang rảnh rang vào phòng đấu tập, đ.á.n.h bùa b.ắ.n phép vào nhau tứa lưa. Tahart Alaoui trở thành khách quen của cô, ma cà rồng và phù thủy vốn thuộc hai hệ sức mạnh khác biệt nên cả hai đều cần đối kháng để rèn luyện.
Nữ ma cà rồng châu Phi này cũng giúp thay đổi cái nhìn định kiến của Giselle. Tahart Alaoui tuy không ăn chay (vì ăn chay làm giảm sức mạnh ma cà rồng) nhưng uống m.á.u từ nguồn m.á.u nhân đạo được dự trữ trong Ngân Hàng Máu của Hội đồng Ma cà rồng, chứ không tàn nhẫn săn g.i.ế.c Muggle như thị tộc ma cà rồng Ý vốn đề cao lối sống bản năng.
Mấy lần mắt hồ ly xuất hiện ở Ysmerith đều bị Giselle lôi vào phòng đấu tập. Riết rồi gã cũng phát ngán với tính chai lì của cô phù thủy, giao nhiệm vụ xong liền lỉnh đi ngay không lê la ở lại nữa. Không còn ai để đ.á.n.h, đến bực, Giselle chỉ có thể chui vào Aethelgard chơi trò ném sách với “nó”. Rồi bỗng nhiên một hôm, cô chợt nảy ra một ý tưởng: nếu đem Amon xuống bầu bạn cùng Aethelgard thì sao.
Sao tới giờ mình mới nghĩ đến vậy nè! Amon là dạng linh hồn-không sống, Aethelgard là ý thức linh tính sinh ra từ năng lượng phép thuật cổ xưa, tính ra cả hai có thể giao tiếp với nhau dễ dàng hơn Giselle tưởng. Cô ôm đầu nhìn Amon tía lia với cái thư viện đang chơi xiếc thăng bằng cùng một chồng sách, không khỏi cảm thán thế giới thật kỳ diệu.
Ôi sao nỡ làm Muggle giữa thế giới phép thuật này cơ chứ...
Thời gian trôi đi, một hôm khi đang ngủ vùi sau 48 tiếng thí nghiệm khắc ma pháp trận Runes lên một chất liệu vải tổng hợp do phép thuật tạo tác từ Ấn Độ, Giselle bỗng mơ thấy mình đang rơi vào một vùng không gian ngập tràn năng lượng phép thuật.
Ban đầu cô vẫn còn trong cơn mộng mị, nhưng rồi nhanh ch.óng quấy rầy bởi những cánh tay và xúc tu do năng lượng hóa thân thành. Khi đó Giselle chợt bừng tỉnh, nhìn lại thân thể mình, lại thấy con rắn Vee đang quấn quanh cổ tay trái.
Đây là thế giới tinh thần hóa thành thực chất, phép thuật cũng ở dạng năng lượng tinh khiết nhất... Nhưng chúng không phải trung dung mà trái lại, mang những cảm xúc tiêu cực như phẫn nộ, giận dữ, táo bạo... Chúng hóa thành những xúc tu hung dữ muốn bắt lấy tâm trí của cô.
Giselle rất không vui. Xúc tu giận dữ cô cũng giận dữ, biến hóa ra một cây kiếm năng lượng dài tựa như Thanh gươm Gryffindor, c.h.é.m đứt hết đám xúc tu.
Nhưng nhiều lắm. Chém đứt một nhóm này lại mọc ra một nhóm xúc tu khác. Chúng tấn công dồn dập làm đội hình một phù thủy, một rắn và một kiếm cũng không đỡ nổi. Bừng bừng lửa giận, cô gọi ra một con rắn lửa trườn tới hòng đốt hết mấy thứ xúc tu gớm ghiếc đi!
Cháy một nhóm lại xuất hiện nhóm mới nhiều hơn...
Giselle cứ gọi lửa đốt cháy như thế...
Gọi lửa miết... Lửa càng lúc càng lớn... Lửa nhuốm đỏ hết không gian xung quanh cô phù thủy...
Bỗng bàn tay đau nhói ngứa ngáy, Giselle mới giật mình tỉnh táo. Kịp nhận ra bản thân sắp sửa bị ngọn lửa nuốt chửng, cô vội vã gọi ra một vòi rồng dập tắt hỏa hoạn.
Bàng hoàng cô nhìn con rắn Vee màu bạc đang cuộn tròn trên tay. Không có Vee cảnh tỉnh chắc cô đã bị chính lửa của mình thiêu cháy mất!
Có gì đó rất sai sai ở nơi này...
Chưa kịp nghĩ nhiều biến cố lại xảy đến. Vòi rồng nước cô gọi ra để dập lửa, dập xong vẫn không tan mà càng ngày càng mạnh lên. Vòi rồng dần lớn, rồi chia năm xẻ bảy thành mấy vòng lốc xoáy khổng lồ càn quét vùng không gian này.
Giselle không kịp phản ứng, bị một lốc xoáy quấn lấy xoay tròn tại chỗ. Nhất thời đầu óc cô quay cuồng, cả thân thể linh hồn đều bị cuốn vào vòng xoáy hỗn loạn rối tung. Trong không gian này ngoài năng lượng phép thuật và con rắn Vee, Giselle còn có thể điều khiển một thứ khác - đó chính là 5 ngọn lửa ma lực bản nguyên trụ cột của mình.
Tựa như cõi vô minh kêu gọi, cô phù thủy cũng tự nhiên biết mình cần phải làm gì. Cô đẩy từng ngọn lửa ma lực bản nguyên vào nhau, gom 1 vào 2 rồi 3 rồi 4. Chúng vốn có bản chất khác biệt không thể gộp chung lại được, nhưng ở nơi này thì mọi thứ lại hóa hợp lý. Khi cả 5 ngọn lửa gộp lại thành một ngọn lửa tinh khiết đồng nhất với nguồn năng lượng nơi này, Giselle điều khiển ngọn lửa thôn phệ hết đám lốc xoáy c.h.ế.t tiệt, nuốt luôn biển năng lượng xung quanh.
Nhất thời cô nghĩ mình đã quay trở lại thử thách Thăng Thiên ở tầng 8. Khi đó cô cũng dùng cách thôn phệ năng lượng thế này. Nhưng không, chưa thu thêm được bao nhiêu cô đã vội ói ra hết vì năng lượng mang quá nhiều cảm xúc tiêu cực, không thể tiêu hóa...
Cô biết sai ở đâu rồi!
Phép thuật trơn không cảm xúc không màu sắc. Khi đại diện cho những hệ phép khác nhau mới bắt đầu có sắc màu. Nhưng cũng không có cảm xúc. Những giận hờn yêu ghét hay vui buồn đều là từ người sử dụng phép thuật truyền ra mà thôi.
Dẫu vậy, phép thuật chỉ càng mạnh hơn khi được phụ gia thêm tâm tình cảm xúc. Không phải ngẫu nhiên những người tàn ác bạo ngược, thích hành hạ t.r.a t.ấ.n người khác mới thích hợp sử dụng ma thuật đen. Khi càng giận dữ thù hằn thì Crucio mới càng gây đau đớn. Như nhiều năm trước vì phát hiện ra Giselle bỏ rơi mình để quyên sinh, Von mới đầy giận dữ mà niệm Crucio t.r.a t.ấ.n cô được. Avada Kedavra cũng thế, phải có một trái tim lạnh bạc, ích kỷ, tàn nhẫn mới đủ ý chí đ.á.n.h ra một lời nguyền lấy mạng người như vậy.
Như bùa lửa khi nãy của Giselle, vì cô đang tức giận nên bùa lửa càng lúc càng lớn mạnh.
Nơi này phóng đại cảm xúc tâm tình của con người ta.
Nhận ra điều đó thì Giselle bắt đầu hồi hộp. Đáng c.h.ế.t thật. Tim đập mỗi lúc một nhanh, không thể kìm lại. Càng muốn giữ bình tĩnh lại càng mất bình tĩnh.
Đáng ghét thật.
Toang, toang rồi.
Veles cũng không giúp được nhiều, chính nó cũng vì thôn phệ quá nhiều năng lượng mà phình to mập lù lên, nếu không thể tiêu hóa hay ói ra thì sắp bị nổ tung rồi! Tim cô đập càng ngày càng gấp gáp, năng lượng xung quanh cũng càng lúc càng táo bạo xập xình. Gió lốc nổi lên, sóng biển ào ào đ.á.n.h tới, tâm tình bất an gấp rút của Giselle hiển hóa thành một vùng biển dữ cuồng phong gió lốc.
Trong rất nhiều tình huống để trí tưởng tượng bay xa, thì tình huống lúc này đây là không thích hợp nghĩ lan man nhất. Ấy thế mà khi lênh đênh trôi nổi giữa đại dương thét gào, Giselle lại nghĩ đến phân cảnh trong Kungfu Panda, bộ phim hoạt hình mà kiếp trước cô từng xem... Khi sư phụ Shifu ngồi thiền cố gắng luyện tập “Inner Peace”...
Inner Peace...
Sự bình yên trong tâm tưởng.
Inner peace... Chấp nhận quá khứ của mình để làm hòa với hiện tại...
Bình tĩnh...
Hòa hợp với vũ trụ, làm chủ dòng chảy của năng lượng...
Bình an nội tại... Làm chủ dòng chảy...
Cảm giác Eureka bỗng chốc xuất hiện. Mọi thứ lại hóa trơn tru thuận lợi. Giselle giang rộng hai tay để cơ thể tự do trôi nổi theo những con sóng gập ghềnh. Cô như đang bơi mà không phải bơi, đang bay mà không cần chổi, năng lượng xáo động thế nào cô đều có thể bình tĩnh điều khiển thân thể giữ thăng bằng. (*)
Eureka... thật tuyệt...
Biển lặng, mọi thứ xung quanh hiền hòa trở lại, Giselle thở ra nhẹ nhõm, bắt đầu nghĩ cách tìm đường ra. Nghĩ đến đó thì trước mặt lại hiện ra rất nhiều cánh cửa ánh sáng do năng lượng tụ thành. Các cánh cửa xếp vòng tròn lấy cô gái làm tâm, cô đếm thấy có 13 cánh cửa.
Hít một hơi thật sâu, Giselle để cho trực giác, thần may mắn, Merlin và Godric Gryffindor chỉ dẫn cho mình. Cô vặn một tay nắm cửa...
Hoàn cảnh phía sau cánh cửa này lại vô cùng quen thuộc! Đó là Aethelgard! Thư viện khổng lồ với những kệ sách dài vô tận, với những cuốn sách giấy tờ tài liệu bay tá lả trong không trung. Và “nó” đang vỗ tay reo vui với Giselle, bảo rằng cô làm gì mà lâu quá vậy, mau mau lại giúp “nó” vẽ hiển hóa mấy loài thực vật nhiệt đới đi.
“Ui da!” Sau lưng như bị đập trúng bởi mấy cuốn sách mà Aethelgard lén phóng tới, Giselle định gọi ra đống lửa giận dữ như vừa nãy đốt trụi cái thư viện láo toét này luôn cho rồi!
Nhưng rồi cô lại bị đẩy ra khỏi phòng, quay trở lại với nơi có 13 cánh cửa xoay tròn.
À không, bây giờ chỉ còn 12 thôi.
Chắc hẳn trực giác đã chỉ dẫn Giselle vặn tay nắm cửa của cánh cửa thứ hai. Khi cô tiến vào bên trong thì lại là một nơi chốn quen thuộc khác: gian phòng Slytherin với một hồ tắm lớn mà Von gọi ra ở Phòng Yêu Cầu.
Ôi...
Cô gái đứng ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng trước mắt. Chiếc giường Slytherin cỡ đại không giống bất kỳ chiếc giường nào trong ký túc xá Hogwarts. Bộ sofa chất đầy những tờ báo The Midnight Murmur in to tướng bức ảnh Giselle chạy đằng trước Von rượt đuổi đằng sau, kèm theo đó là tựa đề rất ư chọc ngoáy:
“Cuộc đuổi bắt giữa rắn và sư t.ử”
Rồi cả cái hồ tắm lấy tham chiếu từ phòng tắm của huynh trưởng, mà lần nào Von cũng cố tình rù quyến Giselle tắm chung...
Von...
Đã bao nhiêu năm rồi cô chưa gặp lại cậu. Đã bao lâu từ đêm Lễ Trưởng Thành định mệnh năm đó. Bao nhiêu ngày đêm cô nhớ về đôi mắt bạc lấp lánh chứa muôn vàn sao trời trên đỉnh Tháp Thiên Văn khi xưa...
“Selly...”
Giselle giật mình, ngỡ ngàng nhìn người con trai cao 1m8 vừa xuất hiện. “Von... là cậu phải không? Có thật là cậu không?”
Nam sinh Slytherin vẫn treo nụ cười khinh khỉnh bên môi, nhưng đôi mắt nhìn cô lại đong đầy tình tứ. “Phải, là tớ đây Selly.”
Vẫn giọng nói trầm khàn đầy từ tính ấy. Vẫn mái đầu bạch kim ch.ói sáng ấy...
Von cầm lấy tay cô, bàn tay cậu ấm áp bao phủ lấy bàn tay bé nhỏ của cô. “Selly nhớ tớ không?”
“Hông!” Cô bĩu môi phụng phịu. “Cậu có nhớ tớ đâu mà đòi tớ nhớ cậu.”
Cậu dắt tay cô đến sofa, cười đáp: “Sao cậu biết tớ không nhớ cậu?”
“Điêu!”
Cả hai ngồi xuống, Von lại bế bổng cô ngồi vào lòng cậu. Giselle chợt nhớ ra mình đã hai mươi mấy tuổi đầu rồi chứ không còn là cô nữ sinh bé bỏng nữa, nên cô giãy ra.
“Ngoan, ngồi yên nào!”
“Hông! Tớ lớn rồi, ngồi thế này kỳ lắm!”
Tóc bạch kim bật cười, vẫn ghìm c.h.ặ.t cô trong lòng cậu. “Kỳ gì mà kỳ, cậu là baby của tớ Selly. Ngồi yên nào.”
Lồng n.g.ự.c Von rộng rãi vững chãi, thân nhiệt cậu truyền sang sưởi ấm cho Giselle. Cô cựa người tìm vị trí ngồi thoải mái, vòng tay bá lấy cổ Von thì thầm:
“Von...”
“Selly... Selly tớ đây...”
Rồi đôi môi tóc bạch kim tìm đến môi cô... Ôi... nụ hôn vẫn ngọt ngào như xưa. Tình cảm sau bao năm xa cách vẫn không nhạt phai đi chút nào. Môi lưỡi chàng trai như con rắn tìm về lãnh địa của mình, đi tuần tra hết khoang miệng cô gái như muốn nuốt trọn mọi vị ngọt ngào nơi cô.
Từng tia từng tia hơi thở của chúng giao hòa, hai trái tim lại điên cuồng vì nhau mà chung nhịp đập. Nụ hôn đầu tiên nơi bờ môi mềm, nụ hôn thứ hai rơi lên mắt lên má rồi kéo dài xuống cổ. Nỗi nhớ nhung sau bao nhiêu ngày xa cách hóa thành ngọn lửa nhiệt tình, môi cậu hôn đến đâu là gợi lên những nhớ thương nóng bỏng đến đó.
“Von...” Giselle luồn tay vào mái tóc cứng lạnh của cậu, ưỡn n.g.ự.c lên đón nhận cơ thể nóng hầm hập của người tình. “Ôi Von...”
Mọi thứ lại sóng sánh tròng trành, cô gái lại thấy mình lênh đênh giữa đại dương. Nhưng khác với đại dương cuồng nộ giận dữ lúc nãy, lần này đ.á.n.h vào cô là những cơn sóng khoái cảm cuộn trào. Năng lượng phép thuật của cô tụ rồi lại tán, tản rồi lại tụ, dưới từng cú thúc đẩy căng tràn, thế gian thu bé lại nơi hai thân thể trần trụi giao hòa.
“Selly... Selly... Anh rất nhớ em...”
Nỗi nhớ hóa thành thực chất, đẩy xúc cảm lên đến đỉnh điểm... Người tình hóa thành những luồng năng lượng b.ắ.n sâu vào tận cùng...
“Von... Montgomery...”
Chỉ còn lại một mình Giselle trần trụi giữa biển năng lượng... (**)
Đến khi cô đã lấy lại đủ tỉnh táo, thì số cánh cửa xung quanh chỉ còn 11.
Cánh cửa thứ ba không phải bản năng trực giác mách bảo, mà tự nó kêu gọi cô.
Từ cánh cửa thoát ra một lực hút kỳ lạ như thuở xưa Giselle bị thứ gì đó ở Rừng Cấm hôn ám, dẫn dắt cô đi sâu vào nơi chốn nguy hiểm để gặp mặt cây. Sau này cô đã biết đó là lực hấp dẫn của huyết thuật phả hệ. Nhưng giờ đây lại được tái hiện ở nơi chốn thần bí này.
Có những thứ như đã định sẵn từ lâu...
Trong căn phòng phía sau cánh cửa thứ ba mà Giselle bước vào, cô đã dành thời gian ngồi tạo ra Runes đặc trưng của mình bằng m.á.u, cổ ngữ Runes và ma lực bản nguyên.
Cuối cùng, khi rốt cuộc Giselle cũng quay trở về với thân thể vật chất của mình, sau lưng cô đã phủ kín những hình xăm Runes-báng-bổ.
Tri thức và Trí tuệ
Trực giác và Dục vọng
Sức mạnh và Quyền lực
---------
Tác giả giải thích tình tiết:
(*) Đoạn này là miêu tả Selly biết bay không cần chổi.
(**) She literally had s.e.x. with the magic energy.
