Hướng Dẫn Công Bình Dân Thăng Vị Tộc Côn Trùng - Chương 7: Cùng Khiêu Vũ

Cập nhật lúc: 20/09/2026 16:03

Hơn mười năm qua, Izer đã phải chịu đựng rất nhiều loại chất vấn. Có từ bên ngoài, cũng có từ trong nhà.

Tại sao phải đọc sách, tại sao phải học tập, tại sao phải uổng phí sức lực làm những việc mà hùng trùng vốn không cần thiết phải làm. Rõ ràng chỉ cần không làm gì cả, là có thể nhẹ nhàng sống qua một đời trong cảnh xa hoa trụy lạc.

Vô số đêm thắp đèn đọc sách, không có thầy thì đối diện với sách vở, với video, kiên trì gặm nhấm hết lần này đến lần khác.

Trong căn phòng không một bóng người, Izer đối diện với gương, dựa theo hướng dẫn trên quang võng, luyện tập hết lần này đến lần khác những lễ nghi quý tộc và những bước khiêu vũ giao tế có thể cả đời cũng không dùng tới.

Bốn chữ "si tâm vọng tưởng", vào lúc hắn nộp đơn xin vào quân hiệu, đã nghe đến mức tai đóng cả kén.

Nhưng hiện tại, hắn đang đứng trong tương lai được đắp nên từ những nỗ lực ấy, chân thực ôm lấy eo của Đại hoàng t.ử điện hạ.

Eo của hoàng thư rất nhỏ, dưới lớp vải lễ phục quý giá, ẩn ẩn lộ ra nhiệt độ ấm áp.

Dàn nhạc rất biết ý. Thấy nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật hôm nay bước vào sàn khiêu vũ, họ lập tức chuyển sang một khúc nhạc nhẹ nhàng, vui tươi.

Lùi về sau, sang trái, rồi nhẹ nhàng trượt bước.

"Điện hạ." Izer hơi cúi đầu, kéo gần khoảng cách vốn đã vô cùng thân mật giữa hắn và Lộ Vi Liên, giọng điệu nhẹ nhàng: "Trước đây có một câu, ta quên chưa nói với ngài."

Lộ Vi Liên trong lòng đang xoay chuyển sự việc, nghe vậy thì nhìn thẳng vào hắn, lại vì khoảng cách quá mức ám muội, trong ánh mắt xuất hiện một thoáng né tránh: "Cái gì?"

"Tuy trước đây ta đã từng thấy ngài trên báo cáo quang võng, nhưng..." Izer cười cười: "Hôm nay ngài đặc biệt rạng rỡ động lòng người."

Hoàng t.ử sững người, vành tai lập tức đỏ bừng, ngón tay đặt trong lòng bàn tay Izer hơi siết lại: "Đừng đùa nữa."

Izer nhướng mày: "Ta chỉ nói lời thật. Nếu trước đây không có trùng nào nói với điện hạ điều này, vậy khẳng định là bọn họ có mắt không tròng."

Không có thư trùng nào là không thích lời khen từ hùng trùng, cho dù là hoàng thư cũng không ngoại lệ. Vệt đỏ nơi vành tai Lộ Vi Liên đã ẩn ẩn lan lên mặt, thấy thần sắc và giọng điệu của Izer chân thành, không nhịn được mím môi cười một cái: "Ngài thật sự rất đặc biệt, trước đây ta chưa từng gặp qua hùng trùng nào như ngài."

Nói xong, ý thức được cách nói của mình có nghĩa khác, vội vàng thêm một câu: "Ta không phải chỉ sự khác biệt giữa quý tộc và bình dân."

"Ta hiểu mà." Izer chớp mắt, mỉm cười, trên mặt không thấy chút tức giận nào.

Lộ Vi Liên nhìn hắn một lúc, khẽ nói: "Có một chuyện ngài nói lúc trước khiến ta vẫn luôn để tâm."

Izer nói: "Là chuyện cưỡng chế phối đôi sao?"

Lộ Vi Liên gật đầu: "Ngài nói ngài chưa từng cưới thư trùng, còn vì cưỡng chế phối đôi mà tâm thần bất an, chẳng lẽ..."

Hắn không nói hết câu, chỉ dùng ánh mắt dò xét nhìn Izer.

Izer cười cười, khẽ nói: "Đúng vậy, điện hạ. Ta sắp phải đi tham gia cưỡng chế phối đôi rồi."

--

Phỏng đoán trong lòng được xác nhận, Lộ Vi Liên ngược lại càng thêm bối rối. Hùng trùng trước mắt bất luận ngoại hình hay khí chất đều thuộc hàng xuất chúng, cho dù là hắn cũng có chút động lòng, dù là bình dân, dù cấp độ tin tức tố thấp một chút, cũng không nên kéo dài đến gần hai mươi tuổi mà vẫn chưa kết hôn.

Nhưng đồng thời, một kỳ vọng có chút hoang đường xuất hiện trong đầu hắn.

Biết đâu, trong buổi cưỡng chế phối đôi ngày mai, bọn họ sẽ...

Không. Không thể nào, dù hiện tại trong quân đội có sự phản cảm nghiêm trọng với chuyện cưỡng chế phối đôi, vẫn còn không ít thư trùng muốn có được sự an ủi từ hùng trùng đang chờ đợi trong hệ thống phối đôi, chưa kể, chuyện này truyền ra ngoài, nhất định sẽ còn có hùng trùng khác tiến vào hệ thống phối đôi.

Sở hôn nhân chỉ cưỡng chế hùng trùng chưa kết hôn đủ tuổi tham gia phối đôi, hùng trùng đã kết hôn muốn tham gia, bọn họ đương nhiên cũng không từ chối.

Ngồi ở vị trí này, rất nhiều chuyện, đã sớm không do Lộ Vi Liên tự mình quyết định.

Giờ khắc này dựa vào trong lòng một vị hùng trùng dịu dàng lại tuấn mỹ, cùng hắn khiêu vũ, được hắn khen ngợi, trải nghiệm tốt đẹp ấy, rốt cuộc chỉ có thể là một giấc mơ ngắn ngủi.

Mùi hoa dành dành nhàn nhạt quẩn quanh bên người, là mùi tin tức tố của hùng trùng, như một đạo bình phong vô hình, đem tất cả trùng tộc khác cách ly bên ngoài.

Lộ Vi Liên theo động tác của Izer di chuyển bước nhảy, vừa kinh ngạc vì lễ nghi và bước nhảy của hắn chuẩn xác đến mức không thể bắt bẻ, lại không nhịn được nghĩ: không biết cuối cùng sẽ là thư trùng may mắn nào, có thể có được hùng trùng như vậy.

"Ngài," Lộ Vi Liên nói: "Thứ lỗi cho ta mạo phạm, nhưng ta có thể hỏi vì sao đến giờ ngài vẫn chưa kết hôn không?"

Hùng trùng của đế quốc phần lớn sau khi trưởng thành, sẽ nhanh ch.óng cưới rất nhiều thư trùng, dù không cưới thư quân, thư thị hay thư nô thì chung quy vẫn chẳng thiếu. Mê đắm thanh sắc, buông mình hưởng lạc — đó mới là bộ dạng thường thấy của phần lớn hùng trùng, bất luận bình dân quý tộc, đều như nhau.

Những hùng trùng đến tuổi trưởng thành mà vẫn độc thân, hoặc là cấp độ tin tức tố thật sự quá thấp, ngay cả chứng cứng hóa cũng không thể làm dịu, hoặc là ngoại hình quá xấu, có khiếm khuyết về cơ thể, đã đến mức ảnh hưởng đến thị giác, hiếm khi có nguyên nhân khác.

Hùng trùng trước mắt hiển nhiên không thuộc loại sau.

Vậy là loại trước sao?

Lộ Vi Liên khẽ ngửi mùi hoa dành dành xung quanh, bụng dưới lập tức dâng lên một luồng nhiệt triều mơ hồ. Xem ra cũng không phải.

Hùng trùng tóc đen mắt xanh nghe câu hỏi của hắn, trước tiên cười một cái, sau đó khẽ c.ắ.n môi, dường như có chút do dự không biết có nên trả lời hay không.

"Ngài không muốn trả lời cũng không sao," Lộ Vi Liên nói: "Chỉ là tò mò của ta thôi."

Izer khẽ cười: "Không có gì, thật ra nói với ngài cũng không sao. Nhưng ta nói ra, ngài không được cười nhạo ta."

Lộ Vi Liên nói: "Đương nhiên sẽ không, ta sao có thể cười nhạo ngài?"

Thế là hùng trùng mỉm cười, dùng đôi mắt xanh như chứa đầy đại dương nhìn hắn, khẽ nói--

"Bởi vì ba năm trước, ta đã phải lòng một thư trùng rồi, điện hạ."

--

Một điệu nhảy kết thúc, Izer rời khỏi sàn khiêu vũ.

Carlo vẫn ở nguyên vị trí cũ, có thể thấy hắn thật sự rất muốn xem trọn vẹn vở kịch do Izer diễn chính này, trong dịp như hôm nay, hắn lại không tìm thư trùng vui chơi khiêu vũ, mà ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, ngoan ngoãn như đã đổi thành trùng khác.

"Thành thật khai ra, tình huống gì vậy?" Carlo hạ giọng, nhưng không giấu nổi vẻ tò mò hóng chuyện trong giọng nói: "Ngươi vừa nói gì, khiến hoàng t.ử điện hạ của chúng ta bước nhảy đều sai."

Izer tiện tay cầm một miếng bánh kem sô cô la nhỏ từ khay bên cạnh, cả buổi tối hắn đều bôn ba vì kế hoạch của mình, trong bụng ngoài rượu ra không có gì, lúc này chuyện đã làm gần xong, cảm giác đói mới dâng lên: "Không có gì, tùy tiện trò chuyện vài câu thôi."

"Tùy tiện trò chuyện có thể có hiệu quả này?" Carlo cười. Hắn chẳng tin chút nào, nhưng tình bạn từ thuở nhỏ khiến hắn hiểu rằng Izer không muốn nói thêm về chuyện này, vì thế cũng không truy hỏi, chuyển sang chuyện ngày mai: "Ngày mai ngươi định mấy giờ xuất phát đến sở hôn nhân?"

"Chín giờ sáng." Izer ăn xong bánh kem nhỏ, nhìn trong khay một lúc, lại cầm một miếng cùng hương vị: "Ngươi muốn đến?"

Carlo nhe răng cười: "Đương nhiên, vở kịch hay như vậy đương nhiên không thể bỏ lỡ. Sao nào, sáng mai có muốn đi nhờ xe không?"

Izer ăn xong miếng bánh kem nhỏ thứ hai, cúi đầu phát hiện trong khay không còn vị sô cô la nữa, bèn dùng khăn ăn bên cạnh lau tay: "Được thôi."

Bữa tiệc sinh nhật sau đó không xảy ra chuyện gì nữa, Lộ Vi Liên không nhận lời mời khiêu vũ của trùng tộc khác, mà đứng bên sàn, trò chuyện với vài người bạn và đồng liêu thân cận, thần sắc bình tĩnh, cử chỉ ung dung, dường như ngày mai bất luận xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào với hắn.

Mười giờ, bữa tiệc kết thúc, khách khứa lục tục ra về, Izer và Carlo cũng theo dòng người rời khỏi yến hội sảnh.

Sắp đi đến cửa, Izer đột nhiên mở lời: "Carlo, ngươi đi trước đi."

Carlo quay đầu, hiểu ý cười: "Còn chưa diễn xong màn cuối à?"

Izer nói: "Bước cuối cùng."

--

Mây đen tan hết, ánh trăng sáng ngời, ánh bạc trút xuống, khoác lên mọi thứ trên mặt đất một tấm sa trắng lạnh lẽo.

Sự náo nhiệt cuối cùng cũng tan đi, yên tĩnh lại bao trùm hoàng cung. Lộ Vi Liên đứng bên cửa sổ, nhìn sàn khiêu vũ đã không còn một trùng, hơi có chút xuất thần.

Từ rất lâu trước đây, hắn đã dự liệu được, bữa tiệc sinh nhật hai mươi bốn tuổi của mình nhất định sẽ không yên bình.

Không ngờ ngoài trò hề chẳng thể lường trước ấy, vận mệnh còn mang đến cho hắn một giấc mơ ngắn ngủi mà diễm lệ.

Hùng trùng trẻ tuổi, thân hình cao ráo, dung mạo tuấn mỹ, đôi mắt xanh động lòng người, lời thì thầm ám muội, hương dành dành nhàn nhạt như quấn lấy tâm trí hắn, bàn tay ấy nắm lấy tay hắn; vòng tay ôm ngang eo vừa vững chãi vừa ấm áp, lực siết luôn vừa phải.

Izer·Fangdan.

Izer.

Lộ Vi Liên vô thức chạm vào n.g.ự.c mình, lúc này hắn vốn nên bất an vì buổi cưỡng chế phối đôi ngày mai, nhưng thứ chiếm trọn tâm trí hắn lúc này lại là tên của một hùng trùng bình dân mới gặp hôm nay.

Điều này rất bất thường.

Lộ Vi Liên từ lâu đã thôi mơ mộng về hôn nhân. Liên hôn vốn là con đường hắn buộc phải đi. Cho dù không phải liên hôn, kết cục cũng chẳng khác hiện tại là bao; suy cho cùng, mọi lựa chọn đều phải đặt đế quốc và gia tộc lên trước.

Còn về cuộc sống sau hôn nhân, lại càng không có ảo tưởng. Cho dù cao quý như Trùng hoàng, khi trở về tư gia đối diện với hùng chủ, vẫn phải quỳ xuống, cũng phải vừa chịu đựng roi vọt, vừa cảm tạ ân huệ của hùng chủ. Đó là số phận của những thư trùng như bọn họ.

Mỗi lần ở quân hiệu quân bộ, nhìn thấy những thư trùng tràn đầy kỳ vọng với hùng trùng và cuộc sống sau hôn nhân, Lộ Vi Liên đều cảm thấy mình và bọn họ ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Nhưng hiện tại, hắn lại cũng đang không quên được một hùng trùng.

Chỉ là dù có không quên được thế nào, cũng chỉ có thể dừng ở đây. Ngày mai mình sẽ phối đôi, mà Izer cũng đã nói rõ, hắn đã có thư trùng mình thích.

Lộ Vi Liên lại không nhịn được nghĩ, thư trùng được Izer yêu thích, rốt cuộc là thư trùng như thế nào, lại ưu tú đến mức nào, khiến Izer đợi ba năm vẫn chưa đủ, đến bước sắp cưỡng chế phối đôi, vẫn không chịu quên.

"Điện hạ." Một thị vệ bước lên.

Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Lộ Vi Liên hoàn hồn, nhìn thị vệ đó: "Chuyện gì?"

Thị vệ nhìn quanh bốn phía, hạ giọng: "Có một vị các hạ để lại một món quà, nhờ ta mang đến cho ngài."

Có thể dùng đến xưng hô "các hạ", chứng tỏ đối phương là một hùng trùng.

Một hùng trùng, tặng quà cho thư trùng chưa kết hôn sắp kết hôn, nghĩ thế nào cũng không hợp quy củ, khó trách thị vệ này lại có dáng vẻ lén lút.

Lộ Vi Liên nhíu mày, đang định từ chối, thị vệ lại mở lời: "Vị các hạ đó nói, đây là lời cảm tạ cho buổi khiêu vũ tối nay của ngài và hắn."

Lộ Vi Liên sững người, tim đập chậm một nhịp, sau đó tăng tốc.

Hắn hắng giọng, cũng nhìn quanh một vòng, cố tỏ ra bình tĩnh: "Đưa cho ta."

Thị vệ vội vàng lấy từ trong n.g.ự.c ra một hộp nhỏ bằng nhung thiên nga màu xanh đậm, đưa tới.

Lộ Vi Liên cất hộp nhỏ, gật đầu: "Ngươi có thể lui xuống."

Thị vệ theo lời lui xuống, Lộ Vi Liên ở lại yến hội sảnh một lúc, bèn khởi hành trở về thiên điện mình ở.

Trước tiên vào thư phòng, xem tin nhắn công việc trên quang não, lần lượt hồi đáp và xử lý, sau đó tắm rửa thay đồ, sấy tóc, ngồi xuống bên giường phòng ngủ chính, Lộ Vi Liên mới cầm hộp đó lên, nhẹ nhàng mở ra.

Rồi hắn sững người.

Trong chiếc hộp vuông, một đóa hoa cài áo bằng lụa đính lam bảo thạch đang lặng lẽ nằm trên lớp đệm nhung đen. Bên cạnh là một tấm thiệp trắng với nét chữ thanh tú; trên giấy vẫn còn vương hương dành dành nhàn nhạt.

"Tặng điện hạ. Chúc ngài sinh nhật tuổi hai mươi bốn vui vẻ."

"Kẻ vẫn luôn ngưỡng mộ ngài — Izer·Fangdan."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.