Hướng Dẫn Nuôi Dưỡng Rắn Biển Alpha - Chương 3
Cập nhật lúc: 31/01/2026 07:18
Trên bàn tiệc, những khay vàng lớn bày đủ các món thịt được chế biến cầu kỳ, hương thơm lan tỏa khắp khoang tàu khiến tộc Sát Thố nuốt nước bọt ừng ực. Sau vài câu xã giao, tất cả nhanh ch.óng nhập tiệc.
Tộc Sát Thố lấy Ái Bác Tây làm nguồn thức ăn chính.
Hai c.h.ủ.n.g t.ộ.c này có vẻ ngoài khá giống nhau: đều phân biệt giới tính Alpha, Beta, Omega, cũng có tuyến thể, cũng chia thành cao, thấp, gầy, béo. Thế nhưng, tộc Sát Thố lại cao lớn, cường tráng hơn hẳn, còn Ái Bác Tây thì mảnh mai, yếu ớt.
Khác biệt quan trọng nhất nằm ở cấu tạo sinh học. Cơ thể Sát Thố chủ yếu là cơ và xương, trong khi Ái Bác Tây ngoài cơ xương còn có một loại chất lỏng màu đỏ chảy khắp cơ thể – Má Lệ Gia, hay chính là m.á.u – nguồn dinh dưỡng sống còn của tộc Sát Thố.
Một Sát Thố trưởng thành mỗi tuần phải uống ít nhất 1000ml Má Lệ Gia nguyên chất. Các loại thực phẩm khác, từ rau củ, thịt, trứng nếu không được nuôi trồng bằng Má Lệ Gia cũng chẳng đủ dinh dưỡng cho họ tồn tại.
Món thịt dê nướng tỏa hương thơm phức, đám lính đ.á.n.h thuê chẳng khách sáo, ăn lấy ăn để. Riêng Mặc Kình Sâm thì không hứng thú, chỉ gặm vài miếng thịt khô và chút trái cây cho qua bữa.
Từ chỗ ngồi, Y Địch Na thỉnh thoảng lại kín đáo liếc nhìn anh. Người đàn ông cao lớn, khí chất sắc bén ấy khiến cô ta khó lòng rời mắt. Trong lòng cô ta vẫn ấp ủ toan tính, dẫu sao, lính đ.á.n.h thuê giờ đã là lực lượng quân sự mạnh nhất hành tinh. Thậm chí gia tộc Hoa Âm, một trong ba thế lực đứng đầu Đế Đô Tinh, cũng đã bắt đầu tỏ ý muốn kết giao.
Thế nhưng, phía bên kia là những Alpha thú hình cấp cao, khí thế ngút trời. Khi họ đang ăn, tuyệt đối không nên tới gần, đó là điều cấm kỵ.
Một Alpha báo đốm ngửa cổ tu cạn ly bia, đập “rầm” xuống bàn rồi ợ một tiếng vang trời. Nhân viên phục vụ toan rót thêm, anh ta liền khoát tay:
“Bia gì mà chua loét thế này? Uống chẳng đúng vị chút nào.”
Một Alpha khác thuộc loài cự điểu ngửi thử, gật gù:
“Chắc do pha loãng Má Lệ Gia dùng để trồng lúa mạch quá tay rồi. Đừng uống nữa, lỡ đau bụng thì khổ. Ở nơi hẻo lánh thế này, có chuyện thì chẳng ai lo nổi. Về quân đoàn rồi uống tiếp cho chắc.”
Đúng tám giờ tối, tiệc đón trăng kết thúc. Giữa GGP và lính đ.á.n.h thuê vốn chẳng hợp nhau, ngồi chung một bàn mà chẳng ai thật sự vui vẻ, nên tan tiệc, ai nấy đều sớm về phòng.
Đêm đó, Mặc Kình Sâm trằn trọc mãi không ngủ nổi. Cuối cùng chịu không nổi, anh bật dậy nôn thốc.
Anh ăn chẳng bao nhiêu, nôn ra toàn dịch dạ dày chua gắt cùng vài mẩu thức ăn chưa kịp tiêu hóa. Nôn xong, anh súc miệng, rồi ngả lưng xuống giường, thở hắt một hơi dài. Cảm giác nghẹn ngào, khó chịu mới dần dịu lại.
Sáng sớm hôm sau, du thuyền lặng lẽ tiến vào vùng biển Bạc Khắc Đức.
Nơi đây nổi tiếng với sự chênh lệch nhiệt độ ngày đêm khắc nghiệt. Rạng sáng, sương mù dày đặc bao phủ, mang theo khí lạnh se sắt.
Giữa làn sương mờ, Mặc Kình Sâm trong hình thái sói đen, đứng sừng sững nơi mũi thuyền. Một chân anh gác lên lan can, tay cầm ống nhòm, ánh mắt sắc lạnh, nghiêm nghị dõi ra biển rộng mịt mờ phía trước.
