Hướng Dẫn Nuôi Dưỡng Rắn Biển Alpha - Chương 8
Cập nhật lúc: 31/01/2026 07:18
“Tổ trưởng!! Tổ trưởng, cô sao rồi!!”
Điện thoại bên kia gào lên đầy kích động, bên này Y Địch Na cũng hoảng loạn hét thất thanh.
Giữa tiếng cuồng phong, âm thanh kính vỡ vang lên sắc lẻm. Mặc Kình Sâm tung một cú đ.ấ.m phá nát cửa thang máy bằng kính cường lực. Anh nhảy thẳng vào giếng thang, dựa vào thân thể mạnh mẽ của Hắc Lang, một tay anh đỡ lấy chiếc thang máy đang rơi tự do. Bắp tay dưới lớp chiến phục nổi gân cuồn cuộn, anh dùng lực giảm chấn rồi ném mạnh buồng thang về phía sàn. Một chút rung lắc ấy đối với Xích Hồ Omega bên trong hoàn toàn chịu được.
Y Địch Na dựa sát vào vách kính thở hổn hển. Trong màn mưa giăng mịt mù, cô ta thấy rõ đôi mắt sói hổ phách lấp ánh lạnh của Mặc Kình Sâm, sau lưng anh là vài cái bóng đen nhanh nhẹn lao vọt qua.
Gió quá dữ, sóng quá mạnh. Mấy Alpha của GGP đến cứu viện bị sàn tàu lắc như động đất, đứng còn không vững. Thế mà bọn lính đ.á.n.h thuê kia lại di chuyển nhẹ như không bị ảnh hưởng chút nào.
“Đã tìm thấy chưa? Ưng Nhãn, báo vị trí.” Giọng của Mặc Kình Sâm truyền vào tai nghe của các đội viên.
“Chưa, mưa lớn quá, tôi chẳng nhìn thấy gì cả.” Vũ Cưu Alpha quệt nước trên kính bảo hộ: “Anh Sâm, cơn mưa này quỷ quái thật, như có mắt vậy, tôi bay tới đâu là nó tạt thẳng vào đó.”
“Để tôi soi sáng cho.” Châu Thình dựa vào bản năng linh hoạt của loài mèo lớn, chỉ vài cái bám đã leo lên đỉnh tàu.
Một quả pháo sáng được b.ắ.n v.út lên trời, nổ bừng như pháo hoa, phác ra bóng khổng lồ của con tàu và cả bóng một con rắn đen dài khủng khiếp.
Đồng t.ử Châu Thình co lại: “Ưng Nhãn, cẩn thận phía sau!!”
Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh. Lưng con rắn cong lại, bật tới với tốc độ khiến người ta phản ứng không kịp. Dù Ưng Nhãn đã phòng bị trước vẫn bị quấn c.h.ặ.t, kéo thẳng xuống nước. Ưng Nhãn là Alpha hệ động vật bay, bơi cực kém. Chưa nói tới con rắn, chỉ riêng biển đêm đang nổi sóng cũng đã là t.ử thần.
Lưu Bạo Kỳ Nhiên lập tức nhảy xuống cứu người.
Gió vẫn quất, mưa vẫn xối. Tầm nhìn gần như bằng không. Mặc Kình Sâm lao đến mũi tàu, đi lại hai vòng vẫn chẳng thấy gì.
“Châu Thình, thêm vài quả nữa, tôi nhìn không rõ!”
Pháo sáng nối nhau nổ tung, ánh sáng mạnh xé đôi mặt biển, chiếu rõ cái bóng đen đang quấn siết dưới nước.
Mặc Kình Sâm nhe răng, ánh mắt sắc như thú săn mồi. Trong đôi mắt hổ phách cuộn lên một cơn bão. Anh cắm mạnh hai tay xuống nước. Trong thoáng chạm ấy, toàn bộ nước biển trước mặt bắt đầu tan rã rồi tái cấu trúc, biến thành những tảng đá lớn nhỏ xen kẽ.
Đó là năng lực Phân T.ử Tái Cấu - năng lực siêu cấp từ tuyến thể của Hắc Lang, đứng trong số rất ít những Alpha cấp S+ toàn Liên hệ tinh vực.
Bất cứ thứ gì chạm vào tay anh đều có thể bị phân giải, tái tổ hợp thành vật chất anh muốn.
Lưu Bạo Kỳ Nhiên bơi không thể sánh với tốc độ của Hải Xà, nhưng đó là trong nước thường. Còn bây giờ, cả hai bị kẹt trong khe đá, dù chỉ hai giây, cũng đủ để anh ta kéo Ưng Nhãn lách qua khe đá, dùng cả tay lẫn chân thoát lên bờ tàu.
Những tảng đá chỉ tồn tại vài giây rồi chìm xuống biển sâu. Hai bên nước ập lại tạo thành cơn sóng lớn hơn. Con tàu nhỏ bé của GGP bị hất lên như lá tre. Châu Thình trên nóc tàu bị rung lắc đến mức hét lớn:
“Con sóng này không bình thường! Nó cố đập trúng chúng ta! Tôi nghi đây là tuyến thể năng lực. Con rắn đó tuyệt đối không phải loại thường!”
Mặc Kình Sâm nghe được, nhưng chẳng có thời gian bận tâm. Lưu Bạo Kỳ Nhiên ôm Ưng Nhãn từ dưới nước bật lên. Mặc Kình Sâm kéo cả hai lên tàu.
