Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 13:31
Cập nhật lúc: 23/08/2026 02:04
Dư Lẫm không thích trả lời tin nhắn, vả lại những thứ cô gửi cũng chỉ là chia sẻ những chuyện lặt vặt vô thưởng vô phạt trong ngày, cô hoàn toàn coi anh như một "hốc cây" để xả tâm sự.
Ăn mì xong, Tần Miên dọn dẹp nhà bếp, về phòng thay quần áo, vừa hay chiếc taxi cô gọi cũng đã đến dưới sảnh chung cư.
Tần Miên xỏ giày vào rồi ra khỏi nhà.
Hôm nay cô phải đến quán bar của Phương Mân để phụ giúp.
Trong quán bar có người muốn cầu hôn nên đã bao trọn gói, nhân lực bày trí không đủ, vì thế Phương Mân mới gọi cô đến gấp.
Hai mươi phút sau, xe dừng lại an toàn trước quán bar của Phương Mân.
Tần Miên xuống xe, tài xế tò mò nhìn lên tấm biển hiệu, chỉ thấy trên đó có một chữ "P" to đùng mà chẳng có thêm bất kỳ chữ nào khác.
Tần Miên chú ý tới ánh mắt của tài xế, chỉ vào tên quán bar, cười chữa ngượng: “Hơi trừu tượng một chút bác nhỉ.”
"Quả thực chưa thấy bao giờ, hơi kỳ lạ."
"Rượu bên trong uống ngon lắm ạ." Tần Miên rất tự nhiên quảng cáo thêm một câu.
Khóe trán tài xế giật giật, cười gượng rồi lái xe rời đi.
Tần Miên không lãng phí thời gian nữa, đẩy cửa bước vào, đặt túi xách lên chiếc ghế cạnh quầy bar.
Phương Mân đang ngồi trên chiếc thang chữ A để buộc dải ruy băng hoa lên đèn, Tần Miên bước tới, ngẩng đầu hỏi: “Còn chỗ nào cần tớ giúp không?”
"Bên kia có người làm rồi, chỉ còn góc này thôi." Phương Mân chỉ vào chiếc đèn hoa diên vĩ trên bàn, “Đưa cái đó cho tớ với.”
Nghe vậy, Tần Miên cầm chiếc đèn hoa lên, kiễng chân đưa cho cô bạn.
"Đủ người rồi sao?" Tần Miên tiếp lời.
"Cũng tươm tươm rồi." Phương Mân buộc xong đèn, phủi tay trèo xuống, nhìn cách trang trí ấm áp hoàn toàn khác biệt với vẻ ồn ào ngày thường của quán, bùi ngùi xúc động: “Lát nữa cậu có muốn nán lại xem cầu hôn không?”
Tần Miên lắc đầu: “Lát nữa tớ còn phải đi đón Trần Tư Kỳ nữa.”
“À ừ nhỉ, quên mất bây giờ cậu thầu luôn việc đón Trần Tư Kỳ tan học rồi.”
Nhắc đến chuyện này, Phương Mân tự nhiên hỏi thăm tình hình gần đây giữa cô và Dư Lẫm.
Tần Miên lại lắc đầu, nhưng cô nở nụ cười đầy bí ẩn: “Tớ đã lên xong kế hoạch cho bước tiếp theo rồi.”
Khóe miệng Phương Mân giật giật, không biết nên nói gì cho phải.
Bày trí hiện trường hoàn tất, Phương Mân đi rửa tay, bước vào trong quầy bar, nhướng mày hỏi Tần Miên: “Làm một ly không?”
“Được thôi.”
Nói xong, Tần Miên chống cằm nhìn Phương Mân pha chế rượu.
Mục đích ban đầu khi Phương Mân mở quán bar là vì cô thích pha chế, thế nên cô mới cãi lời bố mẹ để mở chỗ này, lại còn chơi trội đặt tên là "P".
Không thể không nói giới trẻ thời nay quả thực rất thích những thứ mới lạ độc đáo, "P" thế mà lại thực sự trụ vững và phát triển trên con phố này.
Trong lúc cô đang mải suy nghĩ, Phương Mân đã đặt ly rượu pha xong xuống cạnh tay Tần Miên.
Tần Miên bưng lên nhấp một ngụm. Phương Mân biết t.ửu lượng của cô không tốt nên cố tình pha một loại rượu trái cây có ga nồng độ thấp. Mới uống vào hơi ngọt, bọt khí kích thích đầu lưỡi, dư vị lại mang theo chút thanh mát, bên trong có bỏ thêm lá bạc hà.
"Ngon lắm!" Tần Miên đưa ra lời nhận xét vô cùng chân thực.
"Pha riêng cho cậu đấy." Phương Mân nở nụ cười đầy ẩn ý, nói ra tên của ly rượu này, “Mối tình đầu.”
Đôi bạn thân chỉ cần chạm mắt một cái là đã hiểu ý của đối phương.
Vị ngòn ngọt, lá bạc hà bên trong mang lại cảm giác thanh mát giống như Dư Lẫm vậy.
Tần Miên mỉm cười, uống thêm một ngụm nữa.
Đợi uống hòm hòm rồi, Tần Miên chuẩn bị rời đi.
Phương Mân thấy cô hơi chếnh choáng say, định gọi xe giúp cô.
Tần Miên xua tay bảo không cần, rướn cổ lên nói nhỏ với bạn: “Công ty của Dư Lẫm cách đây không xa đâu.”
Phương Mân trố mắt: “Thế mà cậu cũng biết á?!”
Bắt gặp ánh mắt kiêu ngạo của Tần Miên, Phương Mân thấy vô cùng an ủi: “Đúng là coi thường cậu rồi.”
"Tớ đi đây." Tần Miên cầm túi xách bước ra khỏi quán.
“Đi cẩn thận nhé.”
“Yên tâm.”
…
Lần trước lúc Tần Miên hỏi thăm Dư Trừng về tình trạng yêu đương của Dư Lẫm, cô có tiện miệng hỏi luôn nơi anh làm việc. Hôm nay trên đường đến quán bar của Phương Mân vô tình đi ngang qua đó, cô mới sực nhớ ra chuyện này.
Tần Miên đi theo chỉ dẫn của bản đồ, rất nhanh đã nhìn thấy tòa nhà nơi Dư Lẫm làm việc.
Chỉ là thứ ập đến nhanh hơn cả việc tới đích lại là một cơn mưa tầm tã.
Mưa trút xuống không một điềm báo.
Tần Miên vội vàng chạy đến trạm xe buýt gần nhất để trú mưa.
Cơn mưa này rơi xuống chẳng theo quy luật nào, rất nhanh Tần Miên đã cảm nhận được sự ẩm ướt trên người.
Cô dùng khăn giấy lau những phần da thịt lộ ra ngoài. Lúc cúi đầu xuống, phát hiện trên giày không biết từ lúc nào đã dính bùn đất, bèn ngồi xổm xuống lau.
"Bíp——"
Bên tai bỗng vang lên tiếng còi xe ch.ói tai.
Tần Miên cau mày ngẩng đầu lên, là một chiếc xe taxi công nghệ. Tài xế thấy cô đứng một mình bèn hỏi cô muốn đi đâu.
Tần Miên lắc đầu bảo không cần, nhưng tài xế cứ gặng hỏi liên tục, còn nói cơn mưa này chắc chắn sẽ không tạnh ngay được, ra cái vẻ không chở cô là không được.
Giữa lúc bầu không khí đang bế tắc.
“Tần Miên.”
Giọng của Dư Lẫm bỗng nhiên vang lên.
Tần Miên nhìn theo hướng giọng nói, Dư Lẫm đang che một chiếc ô đen bước về phía cô.
Vài bước đã đến trước mặt, Dư Lẫm lên tiếng: “Xin lỗi, anh đến muộn.”
Giọng nói đủ lớn để tài xế nghe rõ.
Tài xế nghe thấy vậy mới ngậm ngùi lái xe rời đi.
"Sao em lại ở đây?"
Dư Lẫm cụp ô lại, chiếc ô trên tay anh nhỏ nước tí tách, rơi xuống đất vỡ tan thành những tia nước nhỏ.
Tần Miên không dám nói toẹt ra là mình đến tìm anh: “Em đến giúp bạn em một chút việc, không ngờ lại gặp anh ở đây. Trùng hợp quá đi.”
Dư Lẫm nhìn cô thêm mấy lần, Tần Miên tưởng anh không tin, còn giơ ba ngón tay lên thề thốt.
“Uống rượu rồi à?”
"Một chút xíu thôi." Tần Miên tò mò, “Sao anh biết? Mùi nồng lắm ạ?”
Hơi cồn bắt đầu bốc lên, hai má Tần Miên ửng hồng, ánh mắt long lanh như nước.
Yết hầu Dư Lẫm khẽ chuyển động: “Đi thôi.”
"Vâng ạ." Tần Miên ngoan ngoãn đi theo anh.
Dư Lẫm bật ô ra, đưa cổ tay đến trước mặt Tần Miên, nói: “Nắm lấy đi.”
Tần Miên nhìn phần xương cổ tay nhô ra cùng những khớp ngón tay thon dài rõ ràng của anh.
Bị sắc đẹp làm cho mờ mắt, cô tóm ngay lấy tay Dư Lẫm, mượn rượu giả say: “Nắm được rồi nè.”
Dư Lẫm bỗng sững người, quên cả phản ứng.
Thế là Tần Miên giục anh: “Đi thôi.”
Dư Lẫm nhìn xuống bàn tay đang bị Tần Miên nắm c.h.ặ.t.
"Tần Miên."
“Dạ?”
“Say thật hay say giả vờ đấy?”
Nghe câu này, trong lòng Tần Miên đ.á.n.h trống liên hồi, cô im lặng hai giây: “... Say thật.”
Dư Lẫm dẫn cô bước vào màn mưa, những hạt mưa rơi lộp bộp xuống tán ô.
“Vậy thì nắm cho c.h.ặ.t vào.”
Vừa nói, chiếc ô vừa lặng lẽ nghiêng về phía Tần Miên.
Xe của Dư Lẫm đỗ ở phía sau, anh mở cửa ghế phụ trước, đợi Tần Miên vào trong rồi mới vòng qua ghế lái. Quá nửa vai trái của anh đã bị ướt mưa, nhưng vì mặc áo thun đen nên không nhìn rõ.
Trong xe, Tần Miên đã thắt xong dây an toàn.
Dư Lẫm liếc nhìn cô một cái, cúi người ngồi vào, thắt dây an toàn rồi lái xe rẽ vào đường lớn.
Cửa sổ xe đóng kín, trong không gian chật hẹp, oxy dần trở nên loãng hơn.
Tần Miên bắt đầu thấy buồn ngủ.
Đầu tựa vào gối ghế, cô nhắm mắt lại và rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Lúc chờ đèn đỏ Dư Lẫm mới thấy Tần Miên đã ngủ thiếp đi. Anh vươn cánh tay dài lấy chiếc chăn mỏng ở ghế sau đắp lên người cô.
Dù đã bước vào cuối hạ, thời tiết ở Bình Thành vẫn thất thường hệt như giữa mùa hè.
Trận mưa kéo dài mười mấy phút đã tạnh.
Lúc đến cổng trường tiểu học, mặt trời thậm chí đã ló rạng.
Dư Lẫm đ.á.n.h thức Tần Miên. Ngủ suốt một đoạn đường nên cô vẫn còn hơi lơ mơ.
Cô bước xuống xe trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, đúng lúc chuông báo tan học vang lên.
Mưa đã tạnh, mặt trời sấy khô một nửa mặt đất, trong không khí vẫn thoang thoảng mùi ngai ngái của đất.
Tần Miên không thích mùi này lắm nên quay người đi mua một chai nước lạnh ở tiệm tạp hóa gần đó.
Dòng chất lỏng mát lạnh trượt qua cổ họng trôi xuống dạ dày, Tần Miên hoàn toàn tỉnh táo lại.
Nhớ lại hành động mượn rượu làm càn lúc nãy của mình, cô vẫn còn sợ hãi đứng trong tiệm liếc nhìn Dư Lẫm một cái. Thấy anh vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như trước, cô mới yên tâm thở phào.
Lúc rời đi, vì muốn bù đắp cho Dư Lẫm nên cô lấy thêm một chai soda lạnh từ trong tủ mát.
Tần Miên đưa chai soda cho anh, Dư Lẫm nhận lấy: “Cảm ơn em.”
“Không có gì ạ!”
Một lát sau, Trần Tư Kỳ và Dư Trừng cùng nhau đi ra.
Bên cạnh còn có một nhóm bạn học đi cùng.
Nhìn thấy Tần Miên và Dư Lẫm, Trần Tư Kỳ chào tạm biệt bạn bè rồi kéo tay Dư Trừng đi về phía chị gái.
Mối quan hệ giữa Trần Tư Kỳ và Dư Trừng đã hòa hợp hơn rất nhiều. Nhờ có Trần Tư Kỳ, Dư Trừng cũng đã thích nghi được với lớp học.
…
Về đến nhà, Tần Miên đi tắm trước để gột sạch mùi rượu trên người.
Thay bộ đồ ngủ đi ra, Tần Miên lấy một miếng mặt nạ trong tủ lạnh đắp lên mặt.
Trần Tư Kỳ đang nằm bò trên bàn trà làm bài tập, nhìn thấy cô liền lập tức buông b.út chạy lon ton tới ngồi sát bên cạnh, cất tiếng gọi đầy nịnh nọt: “Chị ơi.”
Tần Miên chẳng cần nhìn cũng biết con bé muốn làm gì, cô vừa mở tivi vừa nói: “Nói đi.”
Trần Tư Kỳ lập tức xán lại gần Tần Miên, thủ thỉ: “Chị ơi, chị còn nhớ bộ phim hoạt hình chúng ta xem năm ngoái không, phần hai sẽ công chiếu vào cuối tuần này đấy. Chị dẫn em đi xem nhé~~”
Vừa nói Trần Tư Kỳ vừa ôm lấy cánh tay Tần Miên lắc lắc.
“Chị ơi~ Chị gái thân yêu của em, người chị gái xinh đẹp nhất thế giới vô địch vũ trụ của em.”
Tần Miên bị con bé lắc đến mức buồn nôn, vội vàng ngắt lời: “Đi xem phim thì không thành vấn đề, nhưng chị có một điều kiện.”
“Gì thế ạ? Cầu xin chị đừng liên quan đến điểm số nhé.”
Thấy bộ dạng của nó, Tần Miên phì cười: “Yên tâm đi, chị mày chưa tàn bạo đến mức đấy đâu.”
“Em chỉ cần thuyết phục được Dư Trừng đi cùng là xong.”
"Hả?" Trần Tư Kỳ kéo dài giọng. Con bé phản ứng không phải vì không muốn rủ Dư Trừng đi xem phim cùng, mà là vì đã qua lâu như vậy rồi mà chị gái mình vẫn chưa cưa đổ anh trai của Dư Trừng.
Xem ra nó có nhiệm vụ phải giúp Tần Miên một tay rồi.
“Không thành vấn đề!”
Trần Tư Kỳ nói xong liền lẹp xẹp kéo lê đôi dép chạy sang nhà đối diện gõ cửa.
Dư Trừng đang làm bài tập nên người ra mở cửa là Dư Lẫm.
"Có chuyện gì thế?" Dư Lẫm cúi đầu hỏi.
“Anh Dư Lẫm, em muốn tìm Dư Trừng ạ.”
"Con bé đang làm bài tập." Dư Lẫm đáp.
"Vâng ạ." Trần Tư Kỳ đáp lời xong thì lách qua một bên đi thẳng vào trong nhà.
