Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 11: Cậu Cho Tôi Hy Vọng, Rồi Lại Đoạt Đi
Cập nhật lúc: 12/02/2026 21:02
Kỳ thực điểm số này cũng không tệ, đối với Mục Dã mà nói thì đã là rất tốt rồi.
"Kỳ thi lần này, Ôn Hi Ân hình như chỉ đứng thứ hai mươi mấy toàn trường thôi đấy!"
Một nữ sinh khác kinh ngạc thốt lên: "Hả? Chẳng phải Ôn Hi Ân luôn nằm trong top 10 toàn trường sao?"
"Ai biết được, cậu không thấy lúc giáo viên chủ nhiệm phát bảng điểm nhìn Ôn Hi Ân thế nào đâu, chậc chậc, mặt đen như đ.í.t nồi luôn."
Giáo viên chủ nhiệm rất coi trọng Ôn Hi Ân, nhưng hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn.
Trong văn phòng, giáo viên chủ nhiệm đúng là đang sa sầm mặt, nói những lời đầy tâm huyết và nặng nề.
Ôn Hi Ân cúi gầm mặt, giống như một tù nhân phạm tội tày đình đang bị đem ra công khai xét xử.
Giáo viên chủ nhiệm do dự một hồi, cuối cùng vẫn quyết định gọi điện cho mẹ của Ôn Hi Ân. Mẹ cô vốn là người cực kỳ chú trọng thành tích của con cái, cũng thường xuyên gọi điện hỏi han. Thầy nghĩ dù sao cũng đã là lớp 12, sắp thi đại học đến nơi rồi, một chút sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cảm xúc và tâm lý của đứa trẻ.
Mỗi kỳ liên thi sau lại không bằng kỳ trước, làm sao không khiến người ta lo sốt vó cho được? Giọng điệu của giáo viên chủ nhiệm rất uyển chuyển và khách sáo, đại ý là thành tích của Ôn Hi Ân sa sút quá nghiêm trọng, kỳ thi đại học đã cận kề, hy vọng gia đình nên tăng cường giao tiếp với con cái nhiều hơn.
Sau khi cúp máy, giáo viên chủ nhiệm vẫn không buông tha cho cô, tiếp tục bài giáo huấn đầy đau lòng.
Trần Gia đến văn phòng để nộp tài liệu, vừa vặn chứng kiến cảnh này.
Ôn Hi Ân mặc bộ đồng phục xanh trắng, đứng thẳng tắp. Từ góc độ này, cậu không thể nhìn rõ biểu cảm của cô.
Nhưng cậu đoán chắc chắn tâm trạng cô đang rất tệ.
Nam sinh đi cùng cậu thu dọn tài liệu lại lộ ra vẻ mặt "hóa ra là vậy", khẽ lẩm bẩm đầy đồng cảm: "Ôn Hi Ân t.h.ả.m thật đấy."
Trần Gia thu hồi ánh mắt, đặt tài liệu lên bàn giáo viên toán rồi bước ra khỏi văn phòng. Cậu đột nhiên lên tiếng: "Câu cậu vừa nói có ý gì?"
Nam sinh kia ngẩn ra, phản ứng lại rồi hỏi không chắc chắn: "Cậu đang nói về Ôn Hi Ân à?"
Thấy Trần Gia gật đầu, nam sinh cảm thấy lạ lùng nhưng vẫn không nhịn được mà phun ra những lời hóng hớt trong lòng: "Cậu không xem bảng xếp hạng thành tích à?"
Trần Gia vốn dĩ không quan tâm đến những thứ này, cậu chỉ quan tâm đến thành tích của chính mình. Nhưng lúc này, trong tâm trí cậu lại hiện lên mày mắt dịu dàng và bóng lưng luôn đứng thẳng tắp của Ôn Hi Ân. Trái tim cậu bỗng đập mạnh một nhịp, dấy lên những đợt sóng cuộn trào.
Nam sinh kia vừa nhìn biểu cảm của Trần Gia là biết ngay cậu chưa xem, thế là lén lút ghé lại gần vẻ mặt đầy bà tám: "Chính là cái cậu Ôn Hi Ân lớp 9 ấy, thành tích luôn nằm trong top 5 toàn trường, lại còn đẹp trai nữa. Nói chung là cực kỳ nổi tiếng ở cái trường này, còn được mệnh danh là nam thần của Nhất Trung nữa. Quan trọng là người ta siêu ưu tú, mấy giáo viên đều rất coi trọng cậu ấy. Cậu đoán xem lần này cậu ấy thi thế nào?"
Nam sinh nháy mắt ra hiệu, không đợi Trần Gia trả lời đã làm ra một biểu cảm cường điệu: "Cậu ấy thế mà lại xếp thứ 28! Cậu không thấy vẻ mặt của giáo viên chủ nhiệm lớp cậu ấy đâu, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta đến nơi vậy."
Trần Gia không tự chủ được mà nhíu mày, giọng nói không nghe ra cảm xúc: "Ai cũng có lúc sơ suất."
Tính cách nam sinh kia khá thẳng thắn, nói chuyện cũng chẳng kiêng dè: "Thế thì khác, không nhìn xem Ôn Hi Ân là kiểu người nào à. Nói chung là sự chênh lệch này hơi bị lớn đấy. Nếu tôi là giáo viên, tôi cũng không chịu nổi việc học sinh mình coi trọng nhất đột nhiên sa sút nhiều đến thế."
Dứt lời, nam sinh bỗng cảm thấy không khí lạnh toát. Cậu ngước mắt lên thì bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Trần Gia, rõ ràng không có biểu cảm gì nhưng lại khiến cậu sợ tới mức toát mồ hôi hột.
Ghi chú của tác giả: Hôm nay tôi đã ký hợp đồng rồi, cộng thêm hôm qua bận thi cử nên không cập nhật được. Khụ khụ, mọi người có tiền thì ủng hộ tiền (nạp xu tặng quà lấy hên), không có tiền thì ủng hộ tinh thần nhé. (Yêu các bạn!)
