Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 25: Cậu Cho Tôi Hy Vọng, Rồi Lại Đoạt Đi
Cập nhật lúc: 12/02/2026 23:00
Trần Gia bỗng chốc trở nên luống cuống, cậu gần như tay chân lóng ngóng giúp Ôn Hi Ân lau nước mắt, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp.
Trần Gia ấn gáy cô, để cả gương mặt Ôn Hi Ân vùi vào hõm cổ mình, nơi đó rất nhanh đã cảm nhận được một mảng ẩm ướt.
Ôn Hi Ân mặc cho Trần Gia hành động, cơ thể cô không tự chủ được mà run rẩy nhè nhẹ, ngay cả khi khóc cô cũng im lặng đến đau lòng.
Trần Gia lặng lẽ áp mặt mình vào mái tóc của Ôn Hi Ân, ch.óp mũi vương vấn hương thơm thanh khiết nhàn nhạt. Cậu nhắm mắt hít một hơi thật sâu, khi mở mắt ra lần nữa, trong đôi đồng t.ử đen kịt là một vẻ u tối phức tạp khôn lường.
Bàn tay còn lại đang buông thõng bên hông khẽ đặt lên eo cô, chậm rãi vỗ về.
Cứ như vậy đi...
Cứ trốn vào lòng cậu như thế này đi, thế giới bên ngoài quá đỗi dơ bẩn.
Tuy nhiên, sau khi Ôn Hi Ân bình tâm lại, cô liền rời khỏi cái ôm.
Vòng tay trở nên trống rỗng, mùi hương nơi đầu mũi cũng nhạt dần, ánh mắt Trần Gia tối sầm lại.
Ôn Hi Ân cảm thấy vô cùng ngại ngùng, đặc biệt là khi nhìn thấy trên lớp áo của thiếu niên còn vương vệt nước mắt, ướt một mảng.
"Xin lỗi cậu." Vành tai Ôn Hi Ân đỏ bừng.
Trần Gia im lặng một lát rồi từ từ nở nụ cười, gương mặt thanh tú hiện lên một tia ửng hồng: "Không sao đâu, Hi Ân, chúng ta đi ăn cơm nhé."
Đối với lời mời của Trần Gia, Ôn Hi Ân đã từ chối, bởi vì cô vốn không quen thân với cậu. Lần đi ăn trước là vì Trần Gia đã giúp cô giải một bài toán khó, lại còn là cậu chủ động đề nghị nên cô mới đồng ý.
Ôn Hi Ân không cho rằng mình và Trần Gia đã đủ thân thiết, vì vậy việc khóc trước mặt người ta khiến cô thấy cực kỳ xấu hổ. Sau khi từ chối, cô vội vã rời đi ngay.
Tối đến, sau khi tắm xong, Trần Gia vừa lau tóc vừa nhìn chằm chằm vào bộ đồng phục xanh trắng trải trên giường.
Cậu tùy tiện ném chiếc khăn tắm sang một bên, đi đến bên giường và quỳ xuống.
Dưới ánh đèn ấm áp, ngũ quan thanh tú thâm trầm của thiếu niên trở nên mờ ảo không rõ ràng, hàng mi dài rủ xuống để lại một vệt bóng dưới mắt.
Đầu tiên, cậu thử đặt hai tay chống xuống hai bên bộ quần áo, cúi người xuống gần sát để hít hà mùi hương trên đó.
Hương thơm thanh nhã ùa vào cánh mũi, rất nhạt, rất nhạt.
Trần Gia đột ngột chộp lấy bộ đồng phục, vùi cả mặt vào lớp vải, sâu sắc hít ngửi, dường như làm như vậy thì mùi hương sẽ nồng đậm hơn đôi chút.
Nhịp thở ngày càng dồn dập, cả người bồn chồn rạo rực, gương mặt thiếu niên vẫn vùi trong áo, trầm đục khàn giọng lầm bầm: "Hi Ân, Hi Ân..."
...
Kể từ sau cuộc nói chuyện trên sân thượng ngày hôm đó, Ôn Hi Ân không còn nói với Mục Dã thêm một câu nào nữa. Cô dồn hết tâm trí vào việc học, không muốn suy nghĩ vẩn vơ.
Ôn Hi Ân đang ngồi tại chỗ giải đề thì lớp trưởng đi tới, cười đầy ẩn ý, cố ý nheo giọng trêu chọc: "Đàn anh Ôn ơi, có đàn em khóa dưới lớp 11 tìm kìa."
Đặt cây b.út trong tay xuống, Ôn Hi Ân mỉm cười xoa xoa giữa mày, đáy mắt xẹt qua một tia hụt hẫng.
Ở trường Nhất Trung, Ôn Hi Ân có rất nhiều người theo đuổi, bất kể là nam hay nữ. Trước đây cũng có không ít người tìm đến tận lớp để tỏ tình hoặc làm phiền, nhưng đều có Mục Dã đứng ra ngăn cản. Mục Dã khi không cười trông rất dữ và lạnh lùng, cậu biết tính cách Ôn Hi Ân không bao giờ nói lời nặng nề, ngay cả khi từ chối cũng rất ôn hòa, thường khiến người ta được đằng chân lân đằng đầu, tưởng mình có hy vọng. Vì vậy, mỗi lần có người tới tỏ tình hay tiếp cận, đều bị Mục Dã dọa cho chạy mất dép.
Nghĩ đến đây, Ôn Hi Ân theo thói quen quay đầu lại nhìn.
Thiếu niên đang cúi đầu nghịch điện thoại, dáng vẻ hờ hững. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Ôn Hi Ân, cậu khẽ nhướng mí mắt, chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt ngay lập tức, lạnh nhạt đến cực điểm.
