Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 3: Cậu Cho Tôi Hy Vọng, Rồi Lại Đoạt Đi

Cập nhật lúc: 12/02/2026 21:01

Ôn Hi Ân chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt, tiếp tục rửa tay.

Thiếu niên bên cạnh mày mắt tuấn tú, thần sắc lạnh nhạt, sau khi rửa tay và sấy khô xong, cậu ta xoay người định đi thẳng.

"Bạn học ơi." Giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân đã ngăn bước chân của thiếu niên lại.

Trần Gia nhíu mày quay người, nhướn mày nhìn cô đầy nghi hoặc.

Vẻ mặt của thiếu niên lúc này khác hẳn với lần đầu Ôn Hi Ân gặp. Lần đầu khi cậu ta vô tình đ.á.n.h bóng trúng cô, giọng điệu và biểu cảm rất sảng khoái, rạng rỡ; nhưng hiện tại, cậu ta lại mang đến cho cô cảm giác về một sự ngạo mạn vô hình, cao cao tại thượng.

Dường như trong mắt cậu ta, mọi thứ đều chẳng là gì, hoàn toàn không để ai vào mắt.

Trần Gia coi thường cô.

Ôn Hi Ân không hề tức giận, cô đối diện với đôi mắt bình thản đến mức không chút gợn sóng của thiếu niên, ôn tồn nói: "Cậu quên lấy điện thoại kìa."

Được nhắc nhở, Trần Gia mới sực nhớ ra lúc nãy rửa tay có đặt điện thoại lên bệ đá, suýt chút nữa thì quên mất.

Trần Gia giữ khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, cầm lấy điện thoại rồi bước đi, đến một câu cảm ơn cũng không nói.

Mục Dã lúc này đã giải quyết xong, vừa ngân nga một giai điệu không tên vừa rửa tay, sau đó liền khoác vai Ôn Hi Ân cùng đi.

Đi được nửa đường, Mục Dã đột nhiên quay sang, vùi đầu sát vào cổ cô, hơi thở nóng hổi cứ thế phả lên vùng da nhạy cảm.

"Hi Ân, cậu thơm thật đấy." Giọng điệu của cậu ta mang một sự phấn khích kỳ lạ, vừa nói vừa hít hà một hơi thật sâu, gương mặt đầy vẻ say đắm.

Ôn Hi Ân đẩy đầu cậu ta ra, vành tai trắng như ngọc thoáng chốc ửng đỏ: "Đừng làm thế."

Mục Dã chẳng thèm nghe, lần nào cậu ta cũng bất ngờ ôm lấy cô rồi ngửi lấy ngửi để như ch.ó thấy xương vậy. Lúc đầu Ôn Hi Ân còn thấy rất không tự nhiên, nhưng dần dần cũng thành quen.

Chỉ còn hơn ba mươi ngày nữa là đến kỳ thi đại học, nói không căng thẳng chắc chắn là nói dối. Thành tích của mấy lần thi thử gần đây không đạt được yêu cầu mong muốn khiến tâm trạng Ôn Hi Ân trở nên nôn nóng và lo âu, việc ôn tập đến tận hai giờ sáng đã trở thành chuyện thường tình.

Buổi chiều tan học, khi người trong lớp đã về gần hết, Mục Dã chống hai tay lên bàn của cô.

Lần này Mục Dã không cười. Lúc không cười, trông cậu ta đặc biệt hung dữ, khiến người khác có chút rợn người.

"Ôn Hi Ân, tôi muốn đi chơi, cậu có đi không?"

"Không đi."

Ôn Hi Ân thậm chí không ngẩng đầu lên, mở miệng từ chối ngay lập tức. Đôi tay thon dài cầm cây b.út máy, đầu ngón tay mang sắc hồng nhạt như cánh hoa, dưới ngòi b.út trôi chảy viết ra từng chuỗi công thức ngay ngắn đẹp đẽ. Mái tóc hơi dài che khuất mày mắt cô, Mục Dã chỉ thấy được sống mũi cao tinh tế và đôi môi nhạt màu.

Thấy Ôn Hi Ân một mực làm bài mà không thèm nhìn mình, đôi lông mày sắc sảo của Mục Dã lập tức nhíu c.h.ặ.t, đôi mắt thâm trầm thoáng hiện lên tia âm u.

Cậu ta thấp giọng gọi: "Ôn Hi Ân."

Lúc này Ôn Hi Ân mới nhận ra có gì đó không ổn, nhưng chưa kịp phản ứng đã bị Mục Dã kéo mạnh đứng dậy, lôi ra ngoài.

"Mục Dã, sách của tôi còn chưa mang theo mà!" Ôn Hi Ân bị cậu ta kéo đi, liên tục ngoái đầu nhìn lại, gương mặt lộ vẻ cấp thiết nhưng giọng nói chỉ mang theo sự bất lực.

Mục Dã lúc này mới bật cười, đáy mắt hiện lên những tia sáng vụn vặt. Bàn tay lớn của cậu ta bóp nhẹ vào sau gáy Ôn Hi Ân để ngăn cô chạy mất. Cảm giác vùng da ấy ấm lạnh mềm mại khiến cậu ta thực sự yêu thích không buông tay, bất giác xoa nhẹ vài cái.

Nụ cười trên mặt ngày càng rạng rỡ ch.ói mắt, Mục Dã ghé sát vào mặt cô: "Sợ cái gì? Có ai lấy trộm của cậu đâu. Đi chơi với anh một chút đi, ngày nào cũng làm bài tập, người gầy sọp đi một vòng rồi, anh xót cho cậu đấy."

Ôn Hi Ân định mở miệng nói gì đó, nhưng đối diện với gương mặt tươi cười rạng rỡ của Mục Dã, trong khoảnh khắc cô chẳng thể thốt nên lời.

Đôi môi mỏng nhạt màu hơi cong lên, mày mắt Ôn Hi Ân trở nên dịu dàng vô cùng. Ánh nắng hoàng hôn buông xuống trên người cô, khiến người ta phải nhìn đến ngẩn ngơ.

"Mục ca thật tốt, tôi thích Mục ca nhất."

Ghi chú: Ôi trời, không khí giữa hai người này bắt đầu "ngọt" dần lên rồi đây.

=

Mục Dã nghe vậy thì trong lòng rất vui sướng, nhưng cũng không quá để tâm.

Tiếng thịt nướng xèo xèo vang lên, quán đồ nướng cực kỳ đông khách, dù đã bật điều hòa nhưng ai nấy vẫn mướt mải mồ hôi. Mùi vị cay nồng, tươi mặn cứ thế xộc thẳng vào mũi, quyện cùng làn khói bếp bảng lảng và những lớp than đen kịt cháy rực, tất cả tạo nên một sức hút khó cưỡng.

Mục Dã dẫn cô ngồi xuống một vị trí sát góc tường.

Mặt bàn và ghế đều bóng loáng vết dầu mỡ. Tuy môi trường trông cũng khá sạch sẽ, nhưng vì quá đông người nên không tránh khỏi những tạp âm ồn ào náo nhiệt. Đây là kiểu môi trường mà Ôn Hi Ân rất hiếm khi tiếp xúc.

Ôn Hi Ân có chút không tự nhiên, nhưng thấy Mục Dã cứ thế ngồi xuống, thuần thục gọi món, cô cũng chỉ đành nén lại sự khó chịu mà ngồi theo.

"Ăn cay được không?" Mục Dã gọi món xong liền cười hì hì hỏi.

Ôn Hi Ân ngập ngừng một lát rồi gật đầu.

Dáng vẻ lúng túng của Ôn Hi Ân khiến Mục Dã dở khóc dở cười. Cô ngồi thẳng lưng ngay ngắn, đôi môi nhạt màu mím c.h.ặ.t. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt trắng ngần đẹp đẽ của cô trông cực kỳ kinh diễm, mặc trên người bộ đồng phục xanh trắng càng lộ rõ vẻ thanh sơ, non nớt.

Cô hoàn toàn lạc quẻ với không gian của quán đồ nướng này.

Mục Dã không nhịn được xoa xoa mái tóc mềm mại của cô: "Tôi đã gọi mấy món đặc sản của quán này rồi, có lẽ sẽ rất cay đấy, không quen ở đây lắm phải không?"

Ôn Hi Ân vội vàng lắc đầu, cuống quýt nói: "Tôi biết ăn cay mà, tôi... mấy chỗ như thế này tôi cũng thường xuyên tới lắm, sớm... sớm đã quen rồi."

"Ồ." Mục Dã kéo dài âm cuối, biểu cảm đầy vẻ trêu chọc.

Đến lúc đồ ăn được dọn ra, Ôn Hi Ân bắt đầu do dự, nhưng thấy vẻ mặt cười như không cười của Mục Dã, cô đ.á.n.h bạo c.ắ.n một miếng.

"A!"

Một tiếng kêu khẽ vang lên làm Mục Dã giật b.ắ.n mình. Cậu ta vội vàng đưa tay bóp lấy cằm cô, gấp gáp hỏi: "Vội cái gì chứ? Không biết nóng à? Mau cho tôi xem lưỡi có bị bỏng không nào."

Có lẽ vì quá lo lắng nên giọng cậu ta ngày càng lớn, lực tay bóp lấy má Ôn Hi Ân cũng mạnh hơn.

Ôn Hi Ân đỏ hoe mắt, rụt rè thò ra một mẩu đầu lưỡi đỏ hồng nhỏ xíu.

Mục Dã ghé sát vào nhìn kỹ một hồi, thấy không có vết thương nào mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc thu tay về, thấy trên gò má trắng tuyết của cô để lại vết ngón tay đỏ ửng, cậu ta liền chế nhạo: "Yểu điệu như đàn bà vậy."

Nói thì nói thế, nhưng lát sau Mục Dã vẫn tận tình thổi nguội đồ ăn cho cô.

"Cay quá..."

Ôn Hi Ân bị cay đến đỏ cả mắt, đôi môi vốn nhạt màu giờ cũng đỏ rực và sưng tấy, đầu mũi lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ mịn.

Dáng vẻ này mới khiến Mục Dã cảm nhận được ở Ôn Hi Ân một chút sức sống đúng nghĩa của lứa tuổi này. Cậu ta nhìn mà thấy lòng ngứa ngáy: "Chẳng phải bảo biết ăn cay sao? Sao lại bị cay đến phát khóc thế kia?"

So với sự chật vật của Ôn Hi Ân, Mục Dã ngoại trừ việc đổ mồ hôi đầm đìa thì chẳng có cảm giác gì đặc biệt.

Ôn Hi Ân nốc cạn một ly nước đá nhưng vẫn không làm dịu được cái cay trong miệng, nói chuyện cũng đứt quãng: "Mục ca, cậu... cậu không thấy cay à?"

Mục Dã nhại lại điệu bộ của cô: "Tôi, tôi chỉ khá hơn cậu một, một chút thôi."

Nói xong, cậu ta giơ tay ra trước mặt Ôn Hi Ân ra hiệu một chút xíu.

Ôn Hi Ân đỏ mắt lườm cậu ta, gạt tay cậu ta ra rồi tiếp tục ăn.

"Này." Mục Dã ngăn cô lại, nhíu mày ra lệnh: "Cay đến mức này rồi còn ăn? Nghỉ một lát đi đã."

"Tôi không." Ôn Hi Ân không thèm để ý đến cậu ta, tiếp tục cúi đầu ăn.

Mục Dã vừa cười vừa giật lấy xiên thịt nướng trên tay cô, Ôn Hi Ân vô cảm lấy lại, Mục Dã cướp một cái, cô lại lấy lại một cái.

Về sau Mục Dã mất hết kiên nhẫn, cậu ta sa sầm mặt, ném xiên thịt trong tay sang một bên, nhìn chằm chằm vào cảnh cô vừa ăn vừa khóc, nhiệt độ trong mắt dần hạ xuống.

Mãi cho đến khi Ôn Hi Ân thực sự không chịu nổi cái cay nữa mới dừng lại. Cô cúi đầu, lặng lẽ lau nước mắt và lau môi.

Ghi chú: Tra nam Mục Dã lộ diện rồi đây.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.