Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 31: Cậu Cho Tôi Hy Vọng, Rồi Lại Đoạt Đi
Cập nhật lúc: 12/02/2026 23:01
"Cậu ta thích Ôn Hi Ân."
Cả người Mục Dã cứng đờ, đầu óc trống rỗng trong thoáng chốc. Cậu chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến ván game nữa, chỉ trân trân nhìn thiếu nữ, gặng hỏi từng chữ một: "Cậu nói cậu ta thích ai cơ?"
Lâm Mộ Vũ lặp lại một lần nữa: "Ôn Hi Ân đó."
Nói xong, thiếu nữ nhấp một ngụm nước lạnh, vẻ mặt đầy phẫn nộ: "Trần Gia cậu ta còn không thừa nhận, rõ ràng tôi đã thấy cậu ta sắp hôn lên người Ôn Hi Ân rồi!"
Sắc mặt Mục Dã thay đổi hoàn toàn, giọng nói cũng khẽ run rẩy: "Hôn?"
Sau đó thiếu nữ nói thêm điều gì Mục Dã đều không nghe lọt tai nữa. Cậu nghĩ đến ánh mắt ngày càng lạnh nhạt mà Ôn Hi Ân dành cho mình, nghĩ đến nụ cười họ trao nhau lúc diễn thuyết dưới cột cờ sáng nay.
Toàn bộ m.á.u huyết trong người Mục Dã như lạnh ngắt lại.
Ôn Hi Ân vừa bước vào lớp đã bị chàng thiếu niên lao tới kéo đi. Cô còn chưa kịp phản ứng đã bị lôi xềnh xệch lên sân thượng.
Lực tay của Mục Dã rất lớn, Ôn Hi Ân cảm nhận được từng cơn đau nhói truyền đến từ cổ tay.
Mục Dã im lặng, đứng quay lưng về phía Ôn Hi Ân.
Vì sợ muộn giờ vào lớp, Ôn Hi Ân đành lên tiếng trước: "Có chuyện gì vậy?"
Mục Dã, người nãy giờ vẫn quay lưng với cô, cuối cùng cũng xoay người lại. Sắc mặt cậu như bị bao phủ bởi từng lớp băng giá, bàn tay đang siết cổ tay Ôn Hi Ân đột ngột tăng lực, mạnh đến mức gần như nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc.
Một lúc sau cậu mới buông ra, trên làn da trắng ngần đã để lại những dấu ngón tay hằn sâu rõ rệt.
"Sau này bớt qua lại với Trần Gia đi!"
Ôn Hi Ân thản nhiên nhìn cậu: "Tại sao chứ?"
"Cậu ta thích cậu, cậu ta muốn hôn cậu, cậu ta có ý đồ xấu với cậu! Hi Ân."
Đến cuối câu, Mục Dã gần như không kiểm soát được mà gào lên.
Dường như không hiểu tại sao thiếu niên lại kích động đến vậy, Ôn Hi Ân chỉ nhẹ nhàng đáp: "Tôi và bạn học Trần chỉ là bạn bè, không có chuyện khó coi như cậu nói đâu."
Mục Dã không giữ nổi vẻ bình tĩnh trên mặt nữa, cậu giống như một đứa trẻ đang vô lý gây sự: "Hi Ân, Hi Ân, cậu nghe lời tôi có được không? Cậu đừng nói chuyện với cậu ta nữa, cậu nghe lời Mục ca đi. Mục ca sẽ không hại cậu đâu, Mục ca chỉ muốn bảo vệ cậu thôi."
Cậu khoác lên d.ụ.c vọng ích kỷ của mình một lớp áo hoa lệ đường hoàng.
Thiếu niên bước một bước dài thu hẹp khoảng cách với Ôn Hi Ân, cậu gần như van xin mà nâng lấy khuôn mặt cô.
Mọi cảm xúc phức tạp cuối cùng đều biến thành nỗi hoảng loạn khi sắp mất đi Ôn Hi Ân, trong đôi đồng t.ử xẹt qua một tia dữ tợn cực kỳ nhỏ nhoi.
Ôn Hi Ân đau lòng đưa tay vuốt ve khuôn mặt thiếu niên, cậu lập tức như một chú ch.ó lớn, dụi đầu vào lòng bàn tay cô.
Mày mắt Ôn Hi Ân dịu dàng sạch sẽ, đôi đồng t.ử đen láy như phủ một lớp nước trong veo, trên gương mặt tái nhợt lộ vẻ thắc mắc: "Tại sao chứ? Có rất nhiều người thích tôi, chẳng lẽ bắt tôi không được nói chuyện với tất cả bọn họ sao?"
Biểu cảm trên mặt Mục Dã đông cứng lại, gương mặt tuấn lãng đầy khí chất bỗng hiện lên vẻ mịt mờ vô trợ, giống như một đứa trẻ bị lạc mất phương hướng.
"Mục ca, đừng ngốc nữa, có nhiều chuyện không phải cậu muốn thế nào thì sẽ được thế ấy đâu."
Giọng nói của Ôn Hi Ân rất dịu dàng, như dòng suối nhỏ róc rách chảy, khiến người ta nghe thấy giữa mùa hè nóng nực có một cảm giác ngọt mát.
Nhưng lọt vào tai thiếu niên lại vô cùng ch.ói tai. Trên mặt cậu xuất hiện một vẻ bi thương tan nát chưa từng lộ ra trước đây, trong mắt giăng đầy những tia m.á.u li ti.
Trán thiếu niên tì vào trán Ôn Hi Ân, đôi đồng t.ử ánh lên sự cố chấp u tối, cậu thì thầm đầy si mê: "Hi Ân... Tôi muốn nhốt cậu lại."
Có phải chỉ cần nhốt lại, thì sẽ không có bất kỳ ai có thể chạm vào được nữa.
Sẽ không còn ai đến vấy bẩn Hi Ân của cậu.
