Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 5: Cậu Cho Tôi Hi Vọng, Rồi Lại Đoạt Đi

Cập nhật lúc: 12/02/2026 21:01

"Chị và mẹ chị đều chẳng qua là mấy con ch.ó của Giang gia mà thôi, mà ch.ó thì nên có dáng vẻ của loài ch.ó."

Câu nói này mang đầy tính nhục mạ, hoàn toàn không coi họ ở vị thế bình đẳng. Đây không phải lần đầu tiên họ tranh cãi, nhưng nếu như trước đây Ôn Hi Ân luôn giữ im lặng, thì lần này cô thực sự đã nổi giận.

Cô cảm thấy vô cùng thất vọng về Giang Thuần. Cô từng nghĩ chỉ cần bản thân từng bước nhẫn nhịn và bao dung thì có thể khiến Giang Thuần chấp nhận cô như một người thân trong nhà.

Thế nhưng cô đã nỗ lực gần mười năm trời, mối quan hệ giữa họ chỉ tồi tệ hơn theo sự tăng dần của tuổi tác.

Ôn Hi Ân mím c.h.ặ.t môi, cô hít một hơi thật sâu để bình ổn cơn giận, nhưng lời nói thốt ra lại vô cùng lạnh lùng: "Ấu trĩ."

Nói xong câu đó, Ôn Hi Ân dùng lực đẩy mạnh cậu ra.

Nhưng mới đi được vài bậc cầu thang, cô đã bị thiếu niên thô lỗ túm c.h.ặ.t lấy. Cậu nghiến răng nghiến lợi nói: "Chị bảo ai ấu trĩ hả?"

"Buông tay." Ôn Hi Ân nhàn nhạt lên tiếng.

Ngữ khí lạnh nhạt này không hiểu sao khiến lòng Giang Thuần hoảng loạn. Ôn Hi Ân chưa bao giờ dùng giọng điệu này để nói chuyện với cậu. Cậu chỉ biết túm c.h.ặ.t lấy cô hơn, gầm lên chất vấn: "Tôi không buông! Chị lặp lại lời vừa nói xem! Mẹ kiếp, chị có giỏi thì nói lại lần nữa xem!"

Sự bao dung và dịu dàng bấy lâu nay của Ôn Hi Ân khiến thiếu niên này ỷ thế làm càn, ngày càng lấn tới.

"Cút đi." Ôn Hi Ân hất mạnh tay cậu ra.

Trong bóng tối, họ đối đầu nhau, không khí dường như đông đặc lại, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp thở dồn dập của đối phương.

Ôn Hi Ân không thèm để ý đến cậu nữa, xoay người đi lên lầu.

Bỏ lại một mình Giang Thuần đứng chôn chân tại chỗ như vẫn chưa hoàn hồn. Rất lâu sau, cậu mới lẩm bẩm tự nói với chính mình: "Tôi mới không ấu trĩ..."

Sau đó, Ôn Hi Ân rất hiếm khi gặp Giang Thuần. Buổi sáng cô đến gọi cậu dậy thì cửa phòng đã chốt trong, tan học cậu cũng không ngồi chung xe mà ngày nào cũng về nhà vào lúc nửa đêm. Thậm chí nếu có vô tình chạm mặt, cậu cũng coi cô như không tồn tại. Mối quan hệ của họ ngày càng đóng băng.

Ôn Hi Ân đang mải mê làm bài tập toán thì cảm thấy sau lưng bị chọc một cái. Cô nghiêng đầu, khẽ hỏi: "Chuyện gì vậy?"

Mục Dã ghé sát lại nói: "Chiều nay tôi có một trận đấu, cậu tới xem nhé?"

Nhìn thoáng qua bài toán vẫn chưa giải được, Ôn Hi Ân lắc đầu: "Để lần sau đi."

"Được rồi."

Mục Dã thất vọng nằm bò ra bàn, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào bóng lưng Ôn Hi Ân ở phía trước. Tấm lưng thẳng tắp, mái tóc đen như lông quạ càng làm nổi bật vùng gáy trắng ngần mịn màng. Cậu ta cứ nhìn chằm chằm như thế suốt cả một tiết học.

Nhìn đến mức lòng Mục Dã ngứa ngáy, cậu ta không nhịn được đưa tay lên bóp nhẹ vào sau gáy của Ôn Hi Ân.

Cảm giác mịn màng trơn láng khiến Mục Dã muốn chạm vào nhiều hơn nữa.

Ôn Hi Ân rụt cổ lại, dường như cảm thấy nhột.

Mục Dã vẫn cứ sờ loạn, thậm chí còn táo tợn hơn, có ý định luồn hẳn tay vào bên trong lớp áo.

Ôn Hi Ân không quay đầu lại mà chỉ nhẹ nhàng vỗ vào mu bàn tay nóng hổi của Mục Dã.

Mục Dã giả bộ không hiểu, cho đến khi Ôn Hi Ân quay đầu lại lặng lẽ nhìn cậu ta một cái, cậu ta mới cười rạng rỡ rồi thu tay về.

Đầu ngón tay lén lút và chậm rãi xoa xoa vào nhau như đang dư vị lại cảm giác vừa rồi. Cậu ta chẳng biết đã nghĩ đến điều gì, khẽ đưa ngón tay lên mũi ngửi, quả nhiên ngửi thấy một mùi hương thanh khiết thoang thoảng.

Đôi mắt đen dài hẹp âm thầm tối sầm lại, yết hầu gợi cảm khẽ chuyển động. Có lẽ chính Mục Dã cũng không nhận ra ánh mắt mình lúc này bất thường đến nhường nào.

Buổi chiều, khi thu dọn cặp sách, Ôn Hi Ân chợt nhớ tới việc Mục Dã có trận đấu. Cô ghé qua cửa hàng mua hai chai nước khoáng rồi mới đi ra sân vận động.

Trên sân đã rất đông người khiến Ôn Hi Ân có chút bài xích. Cô đi đến dưới một gốc cây đại thụ, tuy nhìn không rõ lắm nhưng cũng có thể quan sát được đại khái trận đấu.

Ghi chú: Tôi yêu ngược thân ngược tâm (hề hề).

Giữa trưa hè, sân bóng rổ vô cùng sôi động. Một nam sinh cao lớn mặc đồng phục bóng rổ trắng lao qua sự phong tỏa của đối phương, nhưng ngay lập tức bị một thiếu niên cao ráo mặc đồng phục đen chắn đường.

Mục Dã khựng lại một nhịp, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cậu đã điều chỉnh lại bộ bộ pháp, đạp đất bật nhảy. Đôi chân dài, vòng eo săn chắc, cả cơ thể căng ra thành một đường cong sắc sảo và linh hoạt. Cổ tay khẽ nhấn, quả bóng rời tay bay đi.

Ngay vào lúc quả bóng sắp rơi vào rổ, nó đã bị thiếu niên mặc áo đen giơ tay đập bay ra ngoài.

Tiếng còi vang lên kèm theo những tràng hò reo. Mục Dã thuận tay vén gấu áo thun lên lau mồ hôi nóng hổi trên mặt. Động tác này làm lộ ra một đoạn eo săn chắc, mồ hôi thấm ướt làn da màu lúa mạch khiến nó trông bóng loáng như lụa. Những đường cơ bụng rõ rệt thu vào trong cạp quần thể thao trễ xuống, khiến những nữ sinh có mặt không khỏi đỏ mặt kêu khẽ.

Mục Dã chẳng bận tâm, cậu đã quen với những ánh nhìn cuồng nhiệt này. Thiếu niên có mày mắt tuấn tú nhưng lại đầy vẻ xâm lược, không hề giống với lứa tuổi của mình.

"Cái cậu Trần Gia lớp 10A3 đó khá lợi hại đấy." Một nam sinh bên cạnh vừa uống nước vừa nói với Mục Dã.

Mục Dã rủ mắt, vẻ mặt có chút hững hờ. Mục Dã lúc này hoàn toàn không có vẻ cợt nhả như khi ở trước mặt Ôn Hi Ân. Đôi mắt cậu rất đen, cộng thêm hốc mắt dài hẹp tạo cho người ta cảm giác rợn tóc gáy như thể bị dã thú nhắm vào.

Mục Dã vốn rất cao, định thu dọn đồ đạc rời đi thì tình cờ thoáng thấy một bóng dáng nhỏ nhắn.

Một thiếu nữ đang ôm các dụng cụ thể thao, đôi gò má trắng ngần ửng hồng. Cô ấy không quá xinh đẹp, chỉ có thể coi là thanh tú.

Nhưng Mục Dã lại không tự chủ được mà bị cô ấy thu hút ánh nhìn. Cậu đuổi theo, trong mắt chỉ có cô gái đó, nhất thời không chú ý đến những người xung quanh.

Cứ thế, cậu đi lướt qua vai Ôn Hi Ân. Nụ cười trên môi Ôn Hi Ân bỗng chốc cứng đờ, cô vốn tưởng thiếu niên đang chạy về phía mình, nhưng cậu ta thậm chí không thèm nhìn cô lấy một cái.

Ôn Hi Ân quay đầu lại, nhìn thấy chàng thiếu niên anh tuấn đuổi kịp cô gái kia. Cậu ta cười rất thẹn thùng nói một câu gì đó, rồi cô gái đỏ mặt đưa dụng cụ thể thao trong tay cho cậu.

Một nam một nữ, một cao lớn một nhỏ nhắn, đứng dưới ánh hoàng hôn trông vô cùng xứng đôi.

Ôn Hi Ân siết c.h.ặ.t chai nước khoáng trong tay, mím c.h.ặ.t đôi môi nhạt màu. Đây là lần đầu tiên Ôn Hi Ân nếm trải cảm giác ghen tị.

"Trần Gia, kia chẳng phải là Ôn Hi Ân sao?"

Thiếu niên mặc áo đen ngửa đầu nốc cạn ngụm nước cuối cùng, nghe vậy liền theo bản năng quay đầu nhìn lại.

Một bóng dáng cao gầy thanh mảnh như nhành trúc thanh cao vô cùng nổi bật, Trần Gia gần như có thể nhận ra ngay lập tức. Cậu nheo mắt, bóp nát chai nước rỗng trong tay phát ra tiếng lạch cạch.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Trần Gia bất thình lình chạm phải ánh mắt của Ôn Hi Ân. Điều này khiến Trần Gia vốn đang hờ hững bỗng cảm thấy hơi thở nghẽn lại, cậu ngẩn ngơ nhìn Ôn Hi Ân bước tới.

"Uống nước không?" Giọng nói dịu dàng như suối nguồn nhưng có chút lạnh nhạt.

Tầm mắt của Trần Gia dời tới bàn tay thon dài, trắng trẻo như măng non kia.

Theo lý thường, Trần Gia sẽ không nhận, vì cậu không bao giờ tùy tiện nhận đồ của người khác, nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cậu lại đón lấy.

Đầu ngón tay chạm nhau, một cảm giác tê dại như dòng điện lan từ đầu ngón tay ra khắp cơ thể. Giọng Trần Gia khàn khàn: "Cảm ơn."

Ôn Hi Ân rủ mi, đi lướt qua cậu.

Cô vừa đi, đám nam sinh mặc áo đen liền ồn ào hẳn lên.

"Trời ạ, Trần Gia, ông quen Ôn Hi Ân hả? Cậu ấy còn đặc biệt tới đưa nước nữa chứ!"

"Ôn Hi Ân đúng là nam thần của trường mình, ngoại hình thực sự là..." Nói đoạn, một nam sinh giơ ngón tay cái lên, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ pha lẫn thèm thuồng.

Ghi chú của tác giả: Tôi chẳng phải rất chăm chỉ sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.